Chương 16
Sáng.
Nhânviên của khách sạn Evergreen Seoul vẫn chào đón sự xuất hiện của giám đốc của họ như thường lệ. Vẫn là chạy, vẫn
là cuống cuồng sửa soạn. Nhưng hôm nay 1 sự thay đổi nho nhỏ đã đến với họ.
Đối với họ, tiếng phanh của chiếc BMW thể thao ngày nào cũng vang lên không khác gì tiếng chuông đồng hồ báo thức – tín
hiệu bắt đầu 1 ngày làm việc. Đằng sau tiếng phanh xe là tiếng cửa xe đóng sập lại, rồi sau đó là tiếng bước chân của vị nữ
giám đốc trẻ đẹp nhưng nổi tiếng nghiêm khắc và tính cách thất thường. 1 buổi sáng của nhân viên Evergreen bắt đầu như
thế đó.
Nhưng lạ kì thay, sau sự xuất
hiện của cấp trên của họ hôm nay có gì đó là lạ. Không tìm thấy cái nhìn soi mói đảo khắp tiền
sảnh đâu hết. Cũng không thấy thái độ lạnh lùng khi nhận thấy có cái gì đó không vừa mắt mình nữa. Vài người đang cúi
gằm mặt, im lặng tập trung vào việc của mình bèn khẽ ngẩng lên.
Bora thẫn thờ bước trên tiền sảnh, không buồn chú ý tới mọi việc đang diễn ra xung quanh mình. Cô đi chầm chậm hướng
về phía thang máy trước cái nhìn sửng sốt của hàng chục nhân viên khách sạn.
" Bả làm sao thế kia ? "
" Lần đầu tiên tôi thấy giám đốc như vậy đấy ! "
" Thấy bà đờ đẫn như thế nào không ? Y như mất sổ gạo í ! "
" Mọi ngày cho dù bả có mệt mỏi đến mấy thì nhìn ở góc độ nào cũng vẫn thấy uy nghi đầy mình. Nhưng hôm nay thì …. "
Bora chậm rãi đi tới văn phòng. Thư kí Hwang đang ngồi trực trước bàn thấy cô tới vội đứng lên cúi chào. Nhưng Bora không
hề có phản ứng gì đáp lại.
Bora đóng cửa văn phòng lại rồi ngả người xuống ghế, không buồn để ý tới công việc. Cô chỉ ngồi đó, thẫn thờ nhìn lên trần
phòng …
" Giám đốc ! Quản lí Choi mời giám đốc đến buổi sát hạch năng lực của các ứng viên của vị trí cứu hộ ạ ! "
" Bảo cô ta tự kiểm tra họ lấy đi ! Tôi không muốn đi ! " Bora nói vọng ra.
Thư kí Hwang vội vã chạy ra chỗ các đồng nghiệp đang xúm đông xúm đỏ gần văn phòng để thông báo lại. Họ túm lấy áo
quản lý khách sạn khóc lóc van xin:
" Quản lí ơi ! Làm gì đó đi, bọn em sợ bả như thế này lắm ! Thà bả cứ như mọi hôm thì bọn em còn thấy dễ thở hơn đấy ! "
" Các người cầu cứu tôi làm gì !? Tôi đâu có được dạy cách xử lí những tình huống như thế này bao giờ đâu ! " Quản lí Choi
giãy nảy lên.
Tại nhà của Ki Yul.
Ki Yul tỉnh dậy, ôm lấy cái đầu đang bị hội chứng " hậu say xỉn " hành hạ mà rê...

