Chương 5
1 sáng đẹp trời nữa ….
Chiếc BMW đỏ chói chầm chậm đỗ vào 1 ô riêng biệt trong bãi đỗ xe của khách sạn. Bora mở cửa xe bước ra, rảo bước vào
bên trong khách sạn.
" Thủ tục " bắt buộc mà cô dành riêng ình vào mỗi sáng khi đi làm là tạo ình 1nụ cười thật dễ chiụ, để làm sao
khi khách hàng nhìn vào sẽ có 1 ấn tượng tốt về cô. Mặc dù trong lòng Bora lúc nào cũng tồn tại thường trực nỗi khó chịu về
tất cả mọi thứ trong tầm mắt của mình.
Kìa, nỗi khó chịu đó lại nổi lên rồi. " Sao nhân viên quầy bar khoái tám chuyện trong khi khách đang dài cổ chờ họ thế nhỉ ?
Người làm vườn đang ở chỗ quái nào mà để mấy chậu hoa khô cong thế kia ? ". Bora cố nén chặt cơn tức giận xuống, vẫn
nở nụ cười tươi rói trên môi. " Cố lên ! Chỉ 1 lát nữa là vào được văn phòng rồi ! "
Bora đi tới bên quầy lễ tân và nói nhanh với 1 cô nhân viên đang đứng ở đó:
" Tôi cần được thấy mấy chậu cây ngoài kia được uống no nước và bảo với mấy anh bạn đồng nghiệp của cô đang ở quầy
bar đằng kia chú tâm làm việc đi nếu họ không muốn có tên trong " sổ đen " tháng này ! "
Và Bora quay lưng bước đi.
Cô đi vào văn phòng của mình và đóng sầm cửa lại. Vừa trông thấy bản báo cáo trên mặt bàn, cô thả phịch người xuống
ghế và cắm cúi đọc …
1 lát sau …
" RẦM ! "
Đây là âm thanh của cả 1 tập tài liệu dày cộp bị ném văng vào tường bởi 1 cô gái nóng nảy. Cô thư kí Hwang của Bora đang
ngồi ngoài văn phòng giật thót tim vội vàng rời khỏi chỗ ngồi để tới chực bên cánh cửa đang đóng kín kia, vì chỉ chưa đầy 30
giây nữa thôi, cánh cửa ấy sẽ được mở tung ra và cấp trên đáng kính của cô sẽ ra lệnh cho cô bằng chất giọng du dương
đến đáng sợ:
" Thư kí Hwang, phiền cô mang tới cho tôi 1 ly nước lạnh ngay bây giờ, và bộ đồ tôi nhờ cô mang ra phòng giặt đã xong
chưa ? "
" Có ngay đây ạ ! " Cô thư kí tội nghiệp 3 chân 4 cẳng vọt lẹ.
Giá cổ phiếu của Evergreen tụt là mồi lửa châm ngòi cho cơn giận của Bora bùng lên. Đã là phiên thứ 3 trong tuần rồi. Thà
rằng nó tăng ít hay không thay đổi còn hơn tụt xuống. Mỗi khi nó giảm theo chu kì như thế này là y như rằng cô sẽ phải
tham gia những cuộc họp dài hàng giờ với bộ phận chứng khoán của tập đoàn. Họp không phải là vấn đề đáng lo mà việc cô
ngán nhất chính là bị thành viên ban quản trị hỏi tới hỏi lui vào mọi thời điểm. Nếu cô là đàn ông, nếu cô không phải chỉ có
26 tuổi, nếu cô không phải người thừa kế của Evergreen thì sẽ chẳng bao giờ cô bị chất vấn nhiều đến thế. Đủ mọi thứ " nếu
" ….
Bora ngồi thừ ra trên chiếc ghế bên bàn làm việc. Nhìn lại tuổi của mình, cô mới thấy mình còn quá trẻ cho vị trí hiện nay.
Từ khi còn đang học đại học năm thứ 2, cô đã được bà Il Kyung đưa tới khách sạn làm quen với mọi công việc trong khách
sạn.
Bà mẹ cô đã nói: " Nếu con không am hiểu công việc của họ thì làm sao con có khả năng lãnh đạo được họ ? ". Và kể từ lúc
đó, Bora đã trải qua tất cả vất vả của việc trở thành lễ tân, phục vụ quầy và cả dọn dẹp nữa. Ai nói là 1 cô chủ như Bora là
sung sướng ? Ban ngày thì ở lì trong giảng đường, tan học thì dành hết thời gian cho công việc của khách sạn. Đã có những
lúc cô tưởng như mình không còn sức lực nào để chịu đựng thêm nữa …
Nhưng đáng tiếc thay những người đáng bậc cha chú trong và ngoài tập đoàn Evergreen nào có hiểu cho nỗi khổ của cô.
Trong mắt họ, cô mãi chỉ là cô tiểu thư hiền lành, được hưởng phúc nhờ huyết thống nhà họ Na. Điều đó làm Bora vô cùng
khó chịu.
Chính vì nhận ra điều đó nên bà Il Kyung liên tục " lôi kéo " người xem mặt về cho cô. Nhưng càng gặp mặt với những người
đó, cô càng thấy chán nản. Vào đúng lúc cô đang lâm vào thế bí thì anh ta xuất hiện.
Oh Ki Yul sẽ gián tiếp giúp cô có được sự tôn trọng từ phía những người lớn tuổi khác. Thân thế, tài sản, và cả cái đầu của
anh sẽ mang lại cho cô nhiều lợi nhuận hơn bao giờ hết. Chỉ cần đầu tư 1 chút thời gian là xong ….
Có tiếng gõ cửa. Bo...

