_Tuấn khẽ cười ,Tuấn là 1 người tỉ mỉ..từng lời nóa nói cậu ta đều hiểu,cậu ta muốn gì thì nhất định sẽ cóa,1 công tử như cậu ta ko cóa 2 chữ "bỏ cuộc"..:"Tại sao chứ?tớ sẽ ko khiến cậu khóc như tên đó đâu…cậu ko tin tớ à?thật sự tớ rất thik cậu…nhưng vì tớ chỉ là kẻ đến sau mà thôi…bây giờ thì khác..!!Cậu ko cho tớ 1 cơ hội đc sao?"
_Nóa nghe rất kỉ lời Tuấn nói…nóa ko biết vì sao..nóa..ko ..thể..cho ..Tuấn..1 cơ hội?Chỉ cóa hắn..Nóa suy nghĩ rồi way mặt về phía bang công nóa trả lời thật nhẹ nhàng vs Tuấn:" Tớ tin cậu..nhưng tớ sợ tớ sẽ lại phải thất vọng vì cậu..tớ cóa thể cho cậu ấy thời gian..nhưng ko fải là vs cậu,Tuấn à xin lỗi cậu!"-Nóa im lặng và cả Tuấn khi nghe xong câu nói cũa nóa..thì Tuấn đã khẳng định 1 điều là Trịnh Khải Vân đã cóa 1 chổ đứng trong trái tim nóa rồi..
…
Về hắn…hắn lại tiếp tục con đường khi ko cóa nóa,hắn uống say để wên đi tất cả lại đua xe..bar,vũ trường và thuốc lắc…hắn muốn đầu óc hắn ko còn bóng dáng nóa..nhưng dù hắn cóa nóc bao nhiêu lon bia,cóa uống bao nhiêu viên..cóa đua xe bạt mạng thì vẫn ko thể,hắn nhớ tới bức thư cũa nóa…lòng hắn wặng lại…
.
"Hãy cho nhau 1 lối đi riêng nhé..tớ vẫn yêu cậu …vẫn sẽ nhớ cậu..nhưng ko phải lúc này để chúng ta cóa 1 sự lựa chọn bên nhau…tớ muốn cóa thời gian để suy nghĩ về tình yêu chúng ta…7 ngày như 7 màu tình yêu cũa tụi mình…7 cái mùi vị…tớ mong sau này vào 1 ngày ko xa chúng ta sẽ gặp nhau…lúc đóa tớ mong cậu sẽ là 1 con người khác…tốt hơn…mãi mãi yêu cậu…hãy wên tớ đi…xem tớ là 1 kỉ niệm cũa cậu nhé
Jen
.."
-Làm sao hắn wên đc nóa…tại sao nóa ko cho hắn cơ hội..nóa từng nói sẽ luôn choa hắn cơ hội mà…tại sao..tai sao…Trong căn phòng tối đen hắn như 1 tên điên hắn say khước nhớ đến nóa hình bóng tâm trí hắn luôn nhớ đến nóa..hắn ngẫm nghỉ cuộc đời này nếu thiếu nóa sẽ ra sao????hắn im lặng nữa cười nữa khóc…
.
Tại nhà nóa..ba mẹ nóa đang lo thủ tục du học cho nóa..cỡ 2 tháng nữa nóa sẽ wa Úc du học bên đóa 3 năm…nóa cóa lẽ đã nghĩ rất kỉ…Nóa sẽ dao duyên fận cho số trời..nóa thiết nghĩ gặp hắn là do số trời…nếu ông trời muốn nóa và hắn là 1 thì sẽ còn cho hắn và nóa 1 cơ hội…bây giờ người cho nóa và hắn 1 khởi điểm ko phải là ai khác mà là ông trời…nóa ko muốn nắm bắc nữa nóa muốn phó mặt mà thôi..
-Từng ngày từng ngày 1 trôi wa,nóa và hắn như 1 cái xác ko hồn…nóa buồn lắm…hắn bây giờ đang làm gì cóa nhớ đến nóa ko…hay là đang vui bên người con gái khác….mai là nóa đã cất cánh bay sang Úc rồi…sẽ ko đc nhìn thấy hắn nữa…
.
Nóa cứ hết thở dài thì mặt xìu lại..wen hắn…nóa chưa đc hắn bày tỏ tình cảm…chỉ có nóa mà thôi..nóa buồn rồi lại gục xuống khóc…ba mẹ nóa dù đã cố hỏi…nhưng câu trả lời vẫn là sự im lặng..
.
Nóa đâu hề biết trong những ngày wa đã có người luôn wan sát nóa,chăm chú theo dõi từng hành động của nóa…chính
là hắn..Nhớ nóa hắn chẳng biết làm gì..hắn chỉ có thể đứng nhìn nóa từ xa mà thôi.
.
Sự thật trong lúc này nó ko biết mình wuyết định như vậy là đúng hay sai?nóa như vậy cóa lẽ nóa đã tự hại thân mình chăng?Nó ko còn thấy Tuấn tìm nóa nữa..điều đóa cóa cho rằng Tuấn đã bỏ cuộc.?
.
Một vòng rối ren vẫn ko thể nào tháo gở…Nó cãm thấy lung lay cho wuyết định cũa mình..số fận nóa mà nóa cóa thể dễ dàng phó mặc vậy đc ư?Nó đâu rồi?con người vui tươi,một cô gái luôn biết nắm bắt..ko muốn lệ thuộc..muốn dành số fận cho bản thân mình đâu rồi..
.
Nóa nhìn vào trong gương..tay nóa khẽ chạm vào tấm gương ánh mắt nhíu lại..bây giờ nóa nên làm gì cho đúng đây…hay là cứ…! nhưng khi nóa nghĩ đến người con gái ấy..rồi nóa nghĩ đến nóa…nóa lại khựng lại, nóa ko tìm ra cách giải wuyết ổn thỏa…người yêu thường ngu ngốc vậy sao?luôn yếu đuối vậy ư?
.
Nóa cảm thấy ngột ngạt hẳng..nóa muốn đc đi ra nơi náo nhiệt..có lẻ nơi thành thị sẽ giúp nóa bớt đi phần nào ,nhất là suy nghĩ về hắn..ko nói nhiều nóa vội thay wần áo sửa soạn đầu tóc,đánh lên mặt 1 chút kem để che đi nét xanh xao cũa nóa.....

