– Đây anh dán cho!
– BUÔNG RAAA!
Nó hét lên, cả quán ai cũng nhìn em, cứ như em làm vừa làm việc gì xấu lắm ấy, rồi em đặt băng cá nhân xuống bàn cho nó rồi cúi gầm mặt xuống đi thẳng vào bếp rửa ly. Hôm đó là ngày đi làm đau khổ nhất của em. Chị L giờ cứ 5h là về, Lacoste 8h về, chỉ có Công chúa là ở lại với em đến 10h, nhưng chẳng ai nói ai câu nào nữa, lúc nhàn rỗi thì em ngồi chơi, Công Chúa thì lướt iPhone, đến giờ thì ba đến rước về. Cứ như thế, những ngày tiếp theo em làm việc trong sự ghẻ lạnh của 3 người.
Một buổi tối buốn tẻ, em ngồi trong quán chả biết làm gì, ngồi bật điện thoại coi danh bạ, em coi một hồi thì thấy số của sư phụ em, em chợt nhớ tới lời mời dạy võ cho lớp vỡ lòng. Suy nghĩ một hồi em gọi cho sư phụ, hai thầy trò trò chuyện, bàn giao công việc xong thì em cúp máy. Hóa ra người dạy lớp vỡ lòng chuyển công tác sang quận khác nên thiếu người dạy, cũng lâu rồi không vận động tay chân, lương cũng cao, thế là em quyết định nghỉ ca tối để đi dạy Boxing.
Hôm sau em gặp anh K để xin nghỉ ca tối, em lấy lý do là bận học, ảnh cũng thông cảm cho em. Hôm đó em đi làm bình thường, đến 6h thì em mở tủ lấy balo rồi chào mọi người. Lúc này thì chị L hỏi em.
– Em nghỉ làm ca tối hả?
Thấy chị L hỏi thăm, em cũng vui lắm
– Dạ! năm nay học căng lắm nên em làm một buổi thôi.
Em thấy Lacoste với Công Chúa nhìn em mãi, không biết tụi nó có luyến tiếc không, hic.
Em lên chiếc 67, chạy thẳng đến võ đường, thay cái quần thể dục vào, mặc áo ba lỗ màu trắng, mang giày bata. Lâu lắm rồi em mới trở lại căn phòng tập thân thương. Phòng tập bây giờ đông hơn hẵn, trên võ đài và khu bên phải là đội tuyển tập, còn khu bên trái là lớp vỡ lòng, em đi từ từ vào lớp, nhìn vào cái gương trên cửa sổ, em trong bộ đồ thể thao nhìn phong độ lắm mấy thím ợ, hi hi. Em gặp lại các huynh đệ cũ rồi chào hỏi bắt tay nhau, chợt em thấy sư phụ
– Sư phụ!
Sư phụ quay sang em tay bắt mặt mừng rồi dẫn em đến khu vỡ lòng. Mấy đứa vỡ lòng thấy sư phụ tới thì loay hoay đóng thùng, xếp hàng ngay ngắn nghiêm trang chào thầy.
– Thầy giới thiệu với mấy em! Đây là thầy N, từ giờ sẽ dạy thế thầy T cho các em.
– Chào cả lớp!
Bổng có một con nhỏ hô to:
– Chào thầy đẹp trai!
Chap 19: Boxing girl.
Em liếc mắt nhìn nó. Sư phụ gắt gỏng:
– Không đùa giỡn trong lớp! Đi ra chống đẩy 10 cái.
– Thôi mà thầy!
– Mau!
Nó miễn cưỡng bước ra ngoài hàng rồi bắt đẩu chống đẩy.
Sư phụ tiếp tục
– Thôi cả lớp tập chăm chỉ nhé.
Thầy vỗ vai em rồi đi lên võ đài luyện cho đội tuyển.
Em quay lại với lớp. Lớp vỡ lòng khá đông, tầm 30 học viên, đa số là nam, nữ thì chừng 4 5 người, kể cả con đang chống đẩy. Em đợi con kia xong thì bắt đầu luôn. Nó đứng dậy, mặt đỏ gay cả lên. Con này cao tầm 1m6, để tóc ngắn ngang vai, mắt rất to, nhìn giống người Thái Lan, tướng tá cân đối, dân thể thao mà. Đoạn rồi em cho cả lớp khởi động, căng cơ, rồi sau đó tập đánh bài 1, bài 2. Em vừa khoanh tay ra sau vừa đếm một hai rồi đi xung quanh để chỉnh sửa tư thế cho học viên. Đi một hồi thì đến chỗ con kia, nó tập rất nghiêm túc, tư thế chuẩn nên cũng không chỉnh sữa gì. Tập được một hồi lâu thì em cho lớp nghỉ 5 phút. Bọn học viên bu quanh em tâng bốc dữ lắm mấy thím, đa phần là hỏi tập bao lâu mới được dáng như em, rồi em chỉ tụi nó cách tập rồi chế độ ăn uống, chúng nó có vẻ kính trọng em lắm. Đoạn rồi em đến thùng trà đá múc nước, con kia cũng cùng lúc đến uống, nó nhìn em rồi trêu chọc:
– Thầy dzú bự.
Nói xong nó múc một ly trà đá tu ực ực rồi chạy ra đấm đá tụi con trai. Em cũng bó tay với nó.
– Rồi, mọi người về vị trí đánh kết hợp 1, 2, 3, 4 (Đấm thẳng và móc ngang hàm)
Em tập trung nhìn con kia, bình thường theo em thấy nó khá quậy, nhưng khi vào tập thì rất nghiêm túc.
Để em tả chi tiết đồng phục boxing cho mọi người dễ hình dung: Đồng phục gồm quần đùi, áo 3 lỗ (Có 2 màu: xanh hoặc đỏ), riêng con gái thì mặc thêm áo thun tay ngắn bên trong.
Đến 7h30 thì em cho lớp giãn cơ đến 8h về. Em xách balo về, con nhỏ kia đi đến bên em chào:
– Em về nha thầy dzú bự!
Rồi nó cắm đầu chạy đi trước. Nó mặc cái áo khoác hoodie màu cam, cái nón trùm đầu có hai cái lỗ tai to và nhọn chỉa lên y như con hồ ly ấy.
Dạy xong em thấy thoái mái hẵn, quên cả buồn phiền về 3 cô nương kia, em thấy đi dạy võ là một quyết định đúng đắn.
Mới hơn 8h tối, thiết nghĩ quán còn mở, em dự sẽ chạy ngang qua xem thế nào. Trên chiếc 67 huyền thoại, em vi vu trên đường và thẳng tiến tới quán café. Đến đầu hẻm, em tắt máy dẫn bộ từ từ vào, em đứng nép nép sang một bên, nhìn trộm vào quán. Quán vắng hoe, Công Chúa đang chán chường nằm bĩu môi trên quầy, chị L thì đang chơi laptop, còn Lacoste chắc về rồi. Nhìn cả hai đáng yêu lắm mấy thím ợ, em ngắm một hồi lâu thì lên xe chạy về nhà.
Em nằm trên giường, tiếng hét “TRÁNH RA!” của con Lacoste cứ văng vẳng trong đầu em, nghĩ đến mà buồn lắm, lần đầu tiên nó nạt em như thế, nghĩ cũng phải thôi, so với hành động “đội bại” của em đối với nó thì như vậy là quá nhẹ. Em trằn trọc mãi, tìm cách để hòa giải với 3 người, em nhớ cái toilet, nhớ con chó mập, nhớ cái quần sịp, nhớ con thằn lằn, nhớ ly soda chanh. Rồi em ngủ thiếp đi.
4h sáng dậy, em chạy bộ, gập bụng, hít xà…Kể từ ngày xuất viện, em lười hẵn đi, cơ bụng 6 múi của em giờ không còn rõ và săn chắc như xưa nữa, em nghĩ đến lớp võ, nghĩ đến sự hâm mộ của các học viên nhằm lấy lại động lực tập luyện. Vậy là lịch trình của em đã thay đổi, sáng tập luyện rồi đi học, trưa đi làm đến 6h tối và tiếp tục đi dạy võ đến 8h. Kể ra cũng đỡ nhàm chán hơn, được nhiều tiền lương hơn, nhưng…giảm bớt thời gian ở cùng 3 thiên thần đáng yêu…...

