Em vội “ừ huề “rồi đứng dậy đi khỏi đó.
Một tháng sau đó cuộc đời em trôi qua bình thản , bọn đánh nhau với em học chung lớp bán trú ( ăn chung , ngủ chung ) nên có trò truyện đôi lúc rồi thấy em nói năng vui tính nên từ đó bọn nó gọi em là “Đô la “như cái nón em đội trên đầu.
Rồi giờ thể dục ngay tiết 1 giữa buổi trưa lúc 1h30 , em nản nhất là tiết này vì mới ngủ dậy mà gặp cảnh đứng phơi nắng , đang chạy quanh sân 5 vòng thì thấy hành lang có một cô bé đang đi rồi quẹo thẳng vào phòng thư viện. Hình như giữa trời nắng + chạy vã mồ hồi cũng làm em cảm nắng cô bé đó rồi , đứng nghỉ mệt 1 tí hỏi han mấy thằng chạy chung thì con bé ấy nó học lớp chuyên của trường cùng khối với em , nhan sắc cũng thuộc hàng hot girl , 1 tay chống gốc bàng rồi nghĩ về hình bóng của em thì từ phòng học vang ra tiếng thầy giáo dạy toán gọi em vào , chắc là thầy muốn nhờ vả mình đây mà biết đâu lại được đi ngang qua phòng học em ý. Nghĩ xong chạy hí hửng tới thì thầy mời vào gặp cô hiệu phó , ngỡ ngàng trước hành động kỳ lạ của thầy thì thầy hỏi em :
“Em biết tội gì tôi kêu em vào đây không ? “
Em lắc đầu ngu ngơ
“Dạ không”
Em rung cây bàng phá hoại tài sản nhà trường , sau 1 hồi giảng giải em phải đi lên lớp bứt 1 tờ giấy đôi viết bảng kiểm điểm có nội dung sau :
“Em tên : Bun
Lớp : 6a?
Vi phạm : Em đã rung cây bàng trong giờ tập thể dục
Em hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa , nếu như cây bàng có hư hỏng nặng vì hành vi rung cây của em , em sẽ phải chịu toàn bộ trách nhiệm “
Bảng tự kiểm thứ 2 trong đời cấp 2 của em với cả 2 lý do đều trớt quớt. Đau lắm nhưng biết làm sao để cãi đây T- T
Chap 3 : Tỏ Tình
Sau vài ngày điều tra , khoanh vùng hoạt động em được biết là đối tượng tên Linh(tên nhân vật đã bị thay đổi ) , học lớp 6a?? lớp chuyên Anh của trường , trùng hợp hơn là lớp cô ấy học lại là cái lớp ngủ bán trú của em , cô ấy ngồi cuối lớp từ cửa đi vào. Thông tin đầy đủ cả rồi bước tiếp theo sẽ là tỏ tình nhưng tỏ tình ra sao mới được ? Chẳng lẽ chạy lại nắm tay rồi dắt vào góc vắng người tỏ tình ??. Thôi không đủ can đảm , vậy thì viết thư tình rồi bỏ vào hộc bàn của bạn ý ! Nghĩ là làm ngay em thức trắng cả đêm từ 7h30 sau khi ăn cơm xong đến 9h là hoàn thành bức thư ( nội dung bức thư là gì thì sến lém em đíu viết ra đâu ).
Sáng hôm sau , ăn cơm trưa bán trú ở trường xong em xung phong xin cô lên lớp bán trú để xếp dạt cho các bạn ngủ , thấy em hung hăng và tự nguyện nên cô vui lắm vì trước giờ cô sai em cái gì em có làm đâu. Đúng kế hoạch em chạy nhanh lên xếp xong dạt rồi đi tới chỗ Linh ngồi rồi bỏ thư vào hộc bàn , xong giờ chỉ là vấn đề thời gian.
Vào giờ ra chơi , em đi đến chỗ đã hẹn để trả lời thư , đứng chờ 1 hồi vẫn không có động tĩnh gì thì hết giờ vừa đi vào lớp em vừa buồn vì chắc là từ chối nên không ra trả lời cho em T- T
Vào đến lớp thì đám con gái lớp em nhìn em cười rồi nói
“Ghê nha , thích hot girl luôn nhaaaaa”
Mặt em đơ ra rồi hỏi sao chúng nó biết thì ra rằng Linh nó thấy được bức thư xong nó đưa cho con to mồm nhất lớp nó đọc ra rồi cười , mặt mày em choáng váng vì tình cảm nghiêm túc của em bị đem ra làm trò đùa. Tổn thương tâm hồn mức độ 2 em vừa đi bộ vừa trấn tỉnh mình “may mà không quen con đó abc abc “nhưng tất cả chỉ là dối lòng cho đỡ đau mà thôi.
Hôm nay nhà đi vắng , tắm rửa xong em cầm tiền để trên bàn phi ngay ra quán bún quen thuộc , ý định hôm nay sẽ quất 2 tô để an ủi tâm hồn nhưng vừa ăn dở thì có 2 anh chị ở cuối quán đang đút mớm cho nhau nhiệt tình đến nỗi các cô nuôi dạy trẻ cũng phải phát khóc vì ghen tị. Nàng khẽ khàng nhẹ nhàng há mồm ra , chàng nhẹ nhàng đưa đũa bún bò vào , nhưng cọng bánh dài quá thế là anh nghiêng đầu cắn bớt cọng bún , hút vào cái “ọt” tiện thể ghé ngang hun má chị cái “chụt”…Giời ạ , cứ nhìn thấy cái cảnh mùi mẫn lẫn mùi mắm ẩy đủng đỉnh trước mũi mà miệng em nuốt bún , mắt em nuốt nước mắt.
Chap 4 Thay đổi
Thời gian vẫn không ngừng trôi , em thì càng ngày càng đẹp trai và thông minh hơn. Cuộc đời học sinh lớp 9 của em vẫn cứ trôi qua nhẹ nhàng…Đến một ngày , mặt trời vẫn đang mọc hướng Đông , gió vẫn thổi từ hướng Nam đột nhiên có dăm ba chiếc xích lô lấn tuyến phóng ào ào trước con đường em đang đi. Cắp sách tới trường, bao cô gái nhìn em với con mắt trầm trộ ngưỡng mộ, là một người lịch sự, em khẽ gật đầu, nhoẻn miệng cười nhẹ trông lạnh lùng quyến rũ nhưng chứa bao nổi khinh bỉ, oán hận.
Từ cái ngày mà em bị Linh đùa giỡn với tình cảm chân thành của mình , đâm ra em thù ghét phụ nữ , đã bao nhiêu cặp mắt rươm rướm nước mắt trước sự lạnh lùng đầy quyến rũ của em nhưng có mấy ai hiểu được nổi hận, niềm đau trong trái tim lạnh giá của thằng Bun này ?
Dĩ nhiên các chàng trai ngu si đến mức ưu tú khác phải ghen tức và luôn tìm cách kiếm chuyện với em. Vào tiết học đầu giờ, một con mẹ từ ngoài thướt tha bước vào, lớp tôi gọi là cô giáo, em gọi là mụ già, hiệu trưởng gọi là cô Tâm và ông xe ôm gọi là người đẹp. Theo sau đó là một cô gái khá xinh có gương mặt ngại ngùng. Ngay giây phút này em chợt nhận ra đó là con Linh mà hồi lớp 6 em đã tỏ tình , nhưng sao nó lại vào lớp này nó ở lớp chuyên cơ mà. Đang mãi nghĩ thì ngón tay của mụ già đã chỉ ngay về phía em và kêu nó ngồi xuống sau lưng em. Lấy lại bình tĩnh, em đáp trả con mụ già với một giọng điệu quen thuộc :
“Cô ơi em to con thế này sao bạn ấy nhìn thấy bảng được “.
Một giọng nói nhẹ nhàng cất lên :
“Thưa cô không sao , em thấy rõ bảng ạ “
Vừa nói xong rồi đi vào chỗ bàn sau lưng em , lặng lẻ bước đi như cái thời xưa ấy em ngước nhìn Linh bằng nửa con mắt lạnh lùng và khát máu.
Mặc dù tính tình em bây giờ ...

