– anh nhớ em , muốn qua với em quá à – hắn tỏ vẻ sụt sùi than khóc
-này cấm được làm lũng nha đánh đòn đó – nó tỏ vẻ dăn đe
- ứ chịu đâu , nhớ lắm luôn , hay cho anh sang hôn em một cái rùi lại về nước – hắn cười đểu .
nó muốn tức điên với hắn , sao hắn càng ngày càng trẻ con vậy khiến nó cũng chẳng biết làm gì để đối phó cái tính dở mưa dở nắng của hắn
- anh bớt khùng đi cho em nhờ -
- anh nhớ bảo bối của anh thật mà – hắn nói tỉnh bơ
nó cảm thấy nổi cả da gà – anh có đúng là Vương Anh em quen không vậy – nó nói đầy nghi ngờ
- em có muốn anh bay ngay sang bên đó để chứng minh anh là Vương Anh không hả – hắn hết lớn lên khiến nó suýt thủng màng nhĩ
- thôi khỏi thôi khỏi .. em tin rồi tin rồi đừng nóng -nó cười giảng hoà
hắn hừ một cái mạnh
- em liệu đó không anh sang xử đẹp luôn –
vâng ,..vâng em rõ rồi đại ca tha cho em –
nó thật khó xử với hắn
- mà em bóc quà của anh chưa ?- hắn hí ha hí hửng hỏi
nó ấp úng không nói nên lời
- bao nhiêu quà …..em chưa đụng đến cái nào hết vẫn vứt trong tủ -không biết hắn sẽ phản ứng thế nào đây
- cái gì , ngay cả quà của anh mà em cũng tống trong đó hả , em muốn làm anh tức chết phải không ?- hắn tức xì khói
- em …em xin lỗi em không biết – nó nói với giọng cực kỳ ăn năn
nhừ , em vô tìm ngay cái hộp quà màu tím – hắn nói vô cùng hách dịch khiến nó tức anh ác mà khôg làm gì được .
nhịn …nhịn …..nó làm việc có lỗi nên phải nhịn … cố nhịn
nó đi vô lục tung đống quà nên và tìm thấy hai hộp quà màu tím
- em tìm được hai hộp màu tím , một to một bé , không biết hộp nào nhỉ – nó áp điện thoại lên và nói
- em cứ thấy hộp nào nặng là của anh – hắn đắc chí cười hà hà
- tự tin vậy nhỡ nhận vơ thì sao – nó vô cùng thắc mắc trước vẻ tự tin của hắn
- em cứ mở đi rùi nói cho anh biết trong đó là có gì để xem có chuẩn không ?-
nó vô cùng thác mắc nhưng cũng mở ra
nó há hốc mồm như muốn độn thổ
- anh có ý gì hả sao lại tặng thứ quái gở này – nó hai tay nâng chiếc dây xích và một ổ khoá to đùng bằng vàng
- hehe đẹp không ? –hắn cược kỳ nhăn nhở , sao càng ngày hắn càng nắm trò vậy nhỉ .
- đẹp cái nỗi gì , em đâu phải voi đâu , anh chả lãng mạn gì cả , người ta thường tặng người yêu đồ trang sức có những cái khoá xinh xinh đáng yêu nho nhỏ vậy mà anh cho cái đại bác đại cụ này – nó méo mặt
- anh sợ cái ổ khoá bé tí đấy không thể khoá được con khủng long như em được , phải cái loại to anh đặt riêng cho em này – hắn vẫn chưa thu nụ cười mà càng cười to hơn
- cái ,,cái gì khủng long ….anh thích chết hả – nó nuốn độn thổ lật tung nhà luôn .
- không đúng à –
cái giong gì thế này , hắn được nước nó nhừng mà làm tới à , hắn mà ở đây nó sẵn sàng xách cổ cắn xé hắn luôn , xé hắn ra từng mảnh cho hắn biết thế nào là lễ độ .
- đúng cái đầu anh á , đem về mà xích chó nhà anh , em không nuôi chó –
- nhưng anh chỉ có mỗi bé cún thôi – hắn nói với giọng ngọt sớt ( có ai nhớ bé cún ở chap trước không )
- anh đi chết đi – nó cúp máy cái rụp
một lúc sau điện thoại lại reo
- bảo anh đi chết đi rồi mà – nó như muốn chọc tiết hắn
- anh cũng định thế nhưng sợ bé cún cô đơn nên gọi lại –
- hắn lại cười , sao hắn có thể cười được nhiều thế nhỉ
- cút ngay – nó lại cúp máy một cách không thương tiếc
điện thoại lại reo vẫn số của hắn
- bảo anh cút đi mà – cơn tức lên đến đỉnh điểm
- con sao vậy ? lại cãi nhau với Vương Anh à – giọng ông Lâm đầu giây bên kia vang lên khiến nó muốn độn thổ
- “ sao sui dữ vậy “
- cha tìm con có chuyện gì ạ , muộn thế này ạ – nớ nói vô cùng nhỏ nhẹ
- à , không có chuyện gì quan trọng chỉ là thằng Vương Anh nó nói con với nó cãi nhau nhờ ta gọi điện khuyên con giùm nó biết lỗi rồi –
nghe xong những lời xin lỗi hết sức hàm ý được truyền lại qua người cha đáng kính nó khẽ rít qua kẽ răng
- TRỊNH VŨ VƯƠNG ANH , ANH HÃY ĐỢI ĐẤY THÙ NÀY TÔI NHẤT ĐỊNH SẼ TRẢ -
- không có gì đâu cha ạ , chẳng qua con và anh ấy đùa nhau một chút thôi , con cũng quên rồi – nó cười cười chấn an cha nuôi
- thật hả – cái giọng lanh lảnh của Vương Anh từ đâu chên vào
Nó nghiến răng kèn kẹt
- cút đi chết đi – nó cụp luôn mầym không thèm để ý ngay cả ông cha nuôi đáng kính
Bạn đang đọc truyện tại...

