– Cũng tạm đc, cho cô 6 điểm – Hoàng hơi nhíu mày – 6 điểm hả, anh keo kiệt thế – Trúc lẩm bẩm Nó gắp rau, ặc, sao cũng ngon thế này, vừa chín tới, ko sống ko nát, nước canh thì dịu ngọt, hấp dẫn quá – Rau này hơi nhạt, 5, 5 điểm nhé Cứ thế Hoàng ăn liền tù tì 3 bát cơm. Trúc nhìn Hoàng ăn ko chớp mắt, rõ ràng hắn chê ỏng che eo món ăn của mình mà còn ăn như chiến hạm thế – Nè, anh chê tui nấu dở sao ăn nhìu dữ zị – Chẳng qua tôi đói nên mới ăn thôi, với lại dù gì cô cũng nấu rồi, tôi ko cố ăn thì phụ lòng cô hả – Hoàng chống chế – He he tui bít rùi nhá, ngon đúng ko – Trúc cười đắc ý – Ngon đâu mà ngon, thua xa mấy nhà hàng cao cấp tui hay ăn đó – Vậy thì đừng ăn nữa, trả đây- Trúc lôi tất cả đồ ăn về phía mình. Thấy thế Hoàng liền lôi lại – Cô làm gì thế tôi đang ăn mà, trời đánh tránh miếng ăn chứ, sao lại giật đồ ăn trên miệng người khác thế hả? – Anh kêu ko ngon ăn làm chi, trả đây – Tui ko trả, tui ăn hết rui- Nói đoạn Hoàng gắp thức ăn vào bát mình rùi cho ra sau lưng giấu đi như sợ Trúc lấy mất vậy – Anh đúng là cái đồ tham lam xấu tính mà … Trúc ko tranh với Hoàng nữa, ko hiểu sao nhìn điệu bộ ăn ngon lành của Hoàng Trúc lại thấy vui vui, hắn cũng vui tính đó chứ, chỉ có kiểu ăn nói lấc cấc là khó ưa thôi. Sau khi ăn no nê, thức ăn ko còn chút nào trên bàn, Hoàng xoa xao cái bụng của mình, trông Hoàng có còn thòm thèm lắm. 2 đứa dọn dẹp mang đồ xuống rủa. – Tôi rửa anh tráng nghen – Rửa bát nữa hả, tui ko làm đâu- Hoàng nhăn nhó – Ko rửa là ko xong với tui đâu àh nghen – Trúc cầm con dao sáng lóa lên trươc mặt Hoàng. Muốn thử sự lợi hại của Đồ Long Dao ko hả? – Được rùi, rửa thì rửa, cô bỏ con dao xuống đi, nhìn ghế quá Trông Hoàng lóng ngóng buồn cười ko chịu đc, cũng phải thôi từ bé nó có phải nhúng tay vào việc gì đâu. Trúc rửa xong là để sang bồn rửa bên cạnh cho Hoàng tráng, nhanh thoăn thoát, công việc này đối với Trúc quá là dễ dàng, nhưng với Hoàng thì quả là 1 cực hình. Trúc đặt 1 chiếc bát xuống, đúng lúc Hoàng cho tay xuống để lấy bát lên rửa thì…tóm nhầm tay Trúc. Cả Hoàng và Trúc khựng lại 1 lúc, cả người Hoàng như có dòng điện chạy qua, cứng đơ toàn thân, Trúc thoáng đỏ mặt rồi nhanh chóng rút tay ra khỏi Hoàng, Hoàng cắm cúi tráng tráng rửa rửa. Bỗng… “Xoảng” 1 tiếng vỡ chát chúa kêu lên – Trời ơi, anh làm vỡ nguyên chồng bát của tôi rùi kìa, làm ăn kiểu gì vậy – Tôi đã nói là tôi ko biết rửa mà, cô cứ ép tôi – Anh đúng là cái đồ vụng về mà, đứng ra kia cho tôi nhờ đi – Trúc tức giận – Tôi…tôi xin lối mà- điệu bộ Hoàng trông rõ thảm hại – Thôi đc rồi anh ngồi đó đi, để tôi làm nốt cho, ko ngày mai tôi chẳng còn cái bát nào để ăn cơm Hoàng chỉ đợi có vậy nhảy tót ra ngồi ghế, nhìn Trúc rửa thoăn thoắt, trông Trúc ra dáng 1 người vợ đảm đang lắm, ôi nó đang nghĩ gì thế nhỉ, đúng là lẩn thẩn. – Sao anh lại ở riêng vậy? – Trúc lên tiếng hỏi phá vỡ bầu ko khí im ắng ngột ngạt – Tôi thích thế, thoải mái hơn- Hoàng trả lời – Nhà anh cũng ở ngoài này, bố mẹ anh cũng đồng ý cho anh ở riêng sao? – Ừh – Bống giọng Hoàng trùng xuống – Ờ 1 mình vậy anh ko buồn sao, ko nhớ bố mẹ sao, tôi thì nhớ bố tôi lắm – Ko, tôi ko nhớ, cũng chằng ai nhớ tôi cả – Giọng Hoàng buồn buồn – Sao cơ? – câu nói của Hoàng làm Trúc ngạc nhiên phải quay lại để nhìn Hoàng – Ah, ko có gì, thỉnh thoảng cuối tuần tôi cũng tạt về nhà mà – Hoàng chống chế – Ah ra vậy – Trúc quay lên rửa bát tiếp – Còn cô, sao lại ở ngoài này 1 mình vậy? – Bố tôi công tác trong Nam, chưa có điều kiện chuyển ra ngoài này nên tôi ra trước – Còn mẹ cô – …mẹ tôi mất lâu rồi – giọng Trầm hẳn – Tôi xin lỗi đã nhắc đến chuyện buồn của cô – Hoàng bối rối – Ko sao Cả 2 lại tiếp tục im lặng, mỗi người theo đuổi 1 ý nghĩ riêng. Trúc cảm nhận đc ở con người Hoàng bên ngoài vẻ lạnh lùng bất cần cộc cằn thì bên trong cũng ko đến nỗi nào, có lẽ hắn cũng ko quá đáng ghét. Hoàng thì thấy Trúc là 1 cô bé bản lãnh cứng rắn nhưng cũng rất tình cảm đôi khi lại rất ngốc nghếch. Cả 2 ko ai nhìn thấy người kia cũng đang nở 1 nụ cười trên môi giống mình – Xong rùi, anh về đi cho tui còn học bài – Trúc lên tiếng – Học bài ah- Hoàng chưng hửng – Ừ, đi lẹ đi, tui còn đi tắm và học nữa, anh định ngồi ở nhà tôi đến bao giờ nữa – Trúc giục Chằng còn cách nào khác Hoàng đành đi về, mặc dù vẫn có vẻ lưu luyến lắm, đã lâu lắm rồi Hoàng mới có cảm giác vui vẻ như thế này, một cảm giác rất đầm ấm, nó ước gì thời gian có thể ngừng lại. Trúc như một luồng gió lạ thổi vào cuộc đời nó khiến cuộc sống của nó trở nên có nghĩa hơn. Trước kia, cuộc sống của nó tẻ nhạt, đi học về là nó lại la cà ở quán xá, bar, thỉnh thoảng đi đua cùng lũ bạn, tối nào cũng trong trạng thái say khướt, nó đến chỗ đấy để trốn tránh sự cô đơn, về đến nhà thì chỉ còn mình nó . Từ khi Trúc đến, nó cảm thấy cuộc sống trước kia thật là vô nghĩa, nó ko còn hứng thú với những nơi ồn ào như thế, nó thích về nhà cãi nhau với con nhỏ hàng xóm, thích bày trò trêu con nhóc, đến trường nó cũng muốn gặp con nhóc. Có lẽ con bé đã dần trở thành 1 phần rất quan trọng trong nó. Hoàng mân mê chiếc điện thoại trong tay, nó quyết định bấm số điện thoại của con nhóc mà nó đã lấy trộm số trong lúc con bé đang rửa bát. Trúc đang học thì giai điệu quen thuộc “heo ko đòi ăn kem, heo ko đòi ăn bánh…” vang lên. “Hoang dep trai calling” – Trời, hắn lưu tên hắn vào điện thoại mình lúc nào zị trời, lại còn “Hoàng đẹp trai nữa”. – Alo – Cây tre hả? Đang làm gì thế?...