Mỗi câu chuyện là quá trình đi kiếm tìm hạnh phúc của các nhân vật sau những mối tình mong manh mà ám ảnh.
Họ bắt đầu xuất hiện trên trang truyện với cuộc sống tẻ nhạt tuần tự, những tháng ngày gắng gượng, có lúc tưởng chừng không thể vượt qua được.
Mắt híp và môi cuốn lô
đã cho chúng ta thấy, chính trong lúc đau khổ buồn bã nhất sẽ có nhiều cơ hội hơn để cảm nhận hạnh phúc vẫn đủ đầy.
Giọng văn nhẹ nhàng, ý văn sâu sắc, câu chuyện kể với nhiều tình tiết khéo léo đan cài, các nhân vật trầm tĩnh nhưng vẫn tiềm ẩn nét cá tính riêng, Mắt híp và môi cuốn lô đã mang đến cho độc giả cái nhìn lạc quan mới mẻ về cuộc sống và tình yêu không màu mè tô vẽ nhưng lại có sức lay động lạ lùng.
Từng thành công với tiểu thuyết đầu tay Gái già xì tin, với tập truyện ngắn này, nhà văn Nguyễn Thu Thủy tâm sự: "Mắt híp và Môi cuốn lô là cuốn sách của lứa tuổi thanh xuân, ở đó có ngọt ngào dễ thương, có tươi vui rạng rỡ, có đắng cay mất mát, có trưởng thành, tha thứ... Có rất nhiều cung bậc cảm xúc mà tôi hi vọng sẽ chạm đến trái tim của nhiều người".Tặng thành phố yêu thương mãi mãi của tôi
Bạn bè & một thời ngốc dại
Năm 1998
1. Đó là một buổi trưa mùa xuân, hơi hửng nắng. Con đường Cầu Cất có những búp bàng xanh non xòe rộng. Đạp chiếc mi ni Nhật bãi màu trắng, từng vòng xe đủng đỉnh, khăn quấn trên cổ bay nhẹ nhẹ, cô tự thấy mình như một thiếu nữ trong trắng nào đó trong những truyện của Quỳnh Dao mà cô vẫn len lén thuê đọc, mất những 300 đồng một ngày. Cả con đường to rộng là thế, mà chỉ có một mình cô đạp rất nhàn nhã. Nhưng trạng thái "một mình" và "nhàn nhã" đó nhanh chóng bị vỡ tan. Từ sau cô, một chiếc xe cuốc phóng vù lên, sải chân dài cuồng chân đạp, khiến chiếc xe đảo bánh lằn ngoằn vượt ào lên đằng trước. Cậu trai cả người sũng nước, tóc như quả chôm chôm dựng ngược lên, trên chiếc áo cầu thủ số 7 có chữ to tướng : David Phương Híp.
Cô hinh hích cười lên một tiếng. Chắc là tên này hâm mộ Beckham, Và chắc nữa là cậu ta Híp. Hihi, không biết có híp thật không nhỉ? Cô phải chạy lên xem mới được.
Thế là hình mẫu cô thiếu nữ trong trắng bay vèo đi mất. Cô cong mông đạp xe hùng hục, cuồng cả cẳng mới đuổi theo được cậu trai kia. Khi xe vừa vụt lên một cái, cô quay phắt sang nhìn.
Kẻ bị nhìn ngớ ra, trợn mắt nhìn cô rất kinh ngạc. Còn cô thì toét miệng ra cười. Đúng là Híp. Vô cùng híp. Hihi. Ngay cả cái sự kinh ngạc kia cũng không làm cho cậu ta đỡ híp đi tí nào.
Cô hí hí một cái, thản nhiên quay đi, thản nhiên chạy chậm lại. Đã qua cơn tò mò, cô lại trở về bộ dạng đủng đỉnh như trước. Nhưng cậu Phương Híp đó vẻ như bị nụ cười của cô làm cho cáu bẳn, cậu ta ngoái lại nhìn cô một cái, trong nháy mắt phanh khực xe, chặn ngang đầu cô lại. Đôi mắt vẫn híp tịt như thế, sừng sộ.
"Cười cái gì hả? Con gái gì môi cong tớn như cuốn lô thế kia???"
Á... Cô quên mất, lúc sực nhớ ra lấy tay che miệng thì đã muộn ^.^
2. Lần thứ 2 gặp lại là một tháng sau đó. Đó là một sáng sớm tinh mơ, cô đi thi học sinh giỏi môn Văn lớp 9 của tỉnh. Địa điểm thi là trường Ngô Gia Tự, cô từng theo học một năm ở đây nên rất thông thạo chỗ này. Theo lời dặn của thầy chủ nhiệm, cô đến rất sớm, ăn sáng và xem lại bài vở mãi mà vẫn còn 30 phút nữa mới đến giờ tập trung. Cô thẩn thơ đi quanh rồi đi vào ngôi chùa gần đó. Cửa chùa để mở, sâu phía trong cô thấy một cây hoàng lan tỏa bóng. Cô đi vào, thấy một sư cô đang quét sân. Sư cô nhìn cô cười rất dịu dàng, cô mới có can đảm tiến thêm một bước.
"Con vào đây có được không"?
Sư cô gật đầu. Cô lơ thơ đi trong chùa, nhặt những cánh hoa hoàng lan đã rơi rụng, mùi thơm tinh khiết khiến cô cảm thấy tâm hồn vô cùng dịu dàng. Đến trước tượng Phật Bà Quan Âm, cô lầm rầm cầu nguyện mình thi tốt, đoạt giải cao, cầu mong học bổng sẽ tăng thêm một bậc. Nói được tâm nguyện mình xong, cô thấy rất vui, rất dễ chịu, môi nhướn lên cười một cái.
"Ê, Môi Cuốn Lô. Làm gì ở đây?"
Cô giật mình mở mắt, quay phắt ra nhìn. Cậu trai mắt híp đang nhìn cô vẻ kinh ngạc. Còn cô thì nói một cách cáu kỉnh và bối rối.
"Đồ Híp kia, tên tớ không phải Môi Cuốn Lô"
"Anh đây cũng không phải là Híp!"
Cô xí một cái. Đúng lúc đó, một người phụ nữ đi ra, kéo tai cậu ta, khiến cậu ta kêu oai oái.
"Ái, Ái! Mẹ làm gì thế?"
"Vào đây ngay. Sư thầy đang đợi".
Thấy cậu ta bị mẹ đày ải, cô còn giơ tay vẫy vẫy cậu ta, cảm thấy thật đáng đời. Liếc nhìn chiếc đồng hồ điện tử, cũng sắp đến giờ thi, cô vội vàng lén lút hái thêm bông hoàng lan vừa nở trên cây cho vào túi, định chạy về trường. Đúng lúc đó, cô nghe thấy tiếng hét của cậu Híp kia, rất là thảm thiết. Cậu ấy ầm ĩ lên bảo, tại sao thanh niên trai tráng như con mà phải bị bán vào chùa???
Còn cô cũng kinh ngạc không kém. Ôi, không phải cậu ta sẽ thành một anh tiểu híp đấy chứ???
3. Kì thi đó cô được giải cao. Thật ra, ngay khi đọc đề là cô biết mình nắm chắc số điểm không tồi rồi. Cô vốn là người tự nhìn đề đoán điểm rất tốt, vì bao nhiêu năm bị huấn luyện thành gà chọi cô đã quen với việc thi cử, và việc tự chấm điểm cho mình. Nhưng cô cũng biết nói trước bước không qua, vả lại, môn Văn của cô còn cần một yếu tố may mắn là hợp giọng với người chấm nữa, cho nên thi xong, ai hỏi cô cũng chỉ ợm ờ bảo là bình thường.
Ngày báo điểm, cô đang ngồi đọc truyện "Trái tim khép cửa" của Quỳnh Dao, thì thầy giáo gọi điện đến nhà. Cô nghe xong, cúp điện thoại, mỉm cười sà vào lòng mẹ, nũng nịu bảo mẹ, con muốn ăn tiết canh vịt. Mẹ mắng cho, bảo tự dưng đòi ăn là thế nào, giờ mua làm sao, nhà thì đang hết tiền. Cô mỉm cười, ngẩng lên thông báo mình được giải nhất tỉnh. Hằng năm, giải nhất chắc là được 300.000, rất là to đấy. Mẹ cô kinh ngạc, còn bố cô nghe thế cũng lao ra từ nhà bếp, kéo cô kẹp chặt vào nách, lắc rất là sung sướng. Bố bảo, thôi được rồi, chúng ta đi nhà hàng nào....

