"Em không sao! Không cần đâu!" nó nắm tay hắn lại.
"Em có biết anh đã lo lắng sợ hãi thế nào khi nhìn thấy em ngã xuống không? Anh cứ tưởng mình đã mất em! Em biết không nếu có thể anh nguyện chết chứ không muốn em bị thương!" hắn ôm nó vào lòng nhẹ nhàng nói "Anh thật sự rất yêu em!"
"Hức…hức..nhưng người anh yêu là Thiên Anh mà…" nước mắt nó rơi lã chã.
"Anh xin lỗi! Nhưng anh đã giải thích với cô ấy rồi! Anh không còn yêu cô ấy nữa người anh yêu là em! Em có đồng ý tha lỗi cho anh không?" hắn nhìn thẳng vào mắt nó.
"Hức…tha cho anh lần này đó…" nó lau nước mắt nói.
Hắn từ từ cúi đầu xuống, đúng lúc môi sắp chạm môi thì…
"Cạch…Tao đến thăm Nu nè…" Bi mở cửa bước vào theo sau là Riko, My, Rin, Ren, Min còn có pama tụi nó và pama tụi hắn.
"A…đau quá…" nó hét lên ngượng ngùng sau đó chùm chăn kín bít đầu vô tình động vào vết thương.
"Nè làm cái gì vậy hả? Mới phẫu thuật xong không biết đau là gì hả?" hắn mắng yêu nó sau đó đỡ nó nằm xuống.
"Hu…hu…hai ơi! Anh ấy mắng em kìa!!" nó quay sang nhõng nhẽo với Bi.
"Phong!!! Ai cho con ăn hiếp con dâu của mama!!!" mama hắn nhăn mặt nói.
"Ơ..n..n…" nó và hắn lắp bắp.
Tối hôm đó cả phòng bệnh nó nhộn nhịp hẳn lên, không gian thật ấm cúng.
"Anh này! Sau này mình sẽ xây một ngôi biệt thự gần biển! Xung quanh trồng thật nhiều hoa hồng, ở đó sẽ để một bộ bàn ghế cùng một chiếc xích đu nhé!" nó nằm trong lòng hắn nói.
"Tất cả sẽ làm theo ý của em! Nhưng em phải ăn thật nhiều, mau mau xuất viện lúc đó đám cưới xong mới xây được chứ!" hắn cười gian.
"Ai thèm lấy anh chứ!" nó đỏ mặt.
"Không lấy anh thì lấy ai?" hắn cười khẽ. Không gian hạnh phúc bao trùm lên hai người, nó ngủ nhưng trên môi vẫn duy trì nụ cười hạnh phúc…
Qua một tuần ở trong bệnh viện, nó gần như chết vì buồn chán mặc dù có bạn bè đến thăm nhưng được một lúc thì ai nấy đều nắm tay nhau đi chơi bỏ lại mình nó.
"Anh à!!! Cho em xuất viện nha…" nó làm nũng với Bi.
"Không được em chưa khỏe mà?" Bi nhăn mặt nói.
"Thôi mà! Em cũng khỏe rồi mà, nếu không tin anh có thể đi hỏi bác sĩ!" nó cầm tay Bi lắc lắc.
"…" Bi im lặng.
"Anh Windy!!! Anh nói đi!" nó quay sang 'công kích' hắn.
"Hả? À..ờ…Bi à cho nó xuất viện đi cùng lắm thì tao quả lí nó chặt chẽ hơn lúc trước không để nó quậy phá nữa!" hắn bị gọi bất ngờ nên hơi 'hoảng' nhưng khi nhìn thấy ánh mắt như muốn khóc của nó thì không đành lòng nên…giúp nó luôn.
"Haizzz… Thôi được rồi lát nữa mày làm thủ tục xuất viện cho nó đi! Tao đi có việc" Bi cười vui vẻ.
"Xì…có hẹn với Riko chứ gì! Em biết hết rồi!" nó bĩu môi nói.
"Biết thì tốt!" Bi xoa đầu nó đi ra ngoài.
Sau khi Bi đi được một lúc thì hắn cũng đi làm thủ tục xuất viện cho nó. Về đến nhà hắn đưa nó lên phòng
"À..anh có việc bận em nghỉ ngơi cho khỏe nha!" hắn hôn nhẹ lên trán nó sau đó đi ra ngoài, để không gian yên tĩnh cho nó nghỉ ngơi.
Nó lim dim định ngủ thì điện thoại reo
"Alo…" nó mơ màng nhấc máy.
"…"
"Được rồi 30 phút nữa tôi đến!" nó bỏ điện thoại xuống thay đồ.
Đến trung tâm thương mại ai ai cũng nhìn nó ngất ngây, nó mặc chiếc váy cúp ngực màu trắng phần đuôi váy xòe ghép ren trông rất dễ thương, mái tóc bồng bềnh thả tự nhiên, chân đi đôi giày búp bê màu trắng, khuôn mặt tự nhiên không trang điểm làm nó xinh đẹp như thiên thần mất đi đôi cánh lạc xuống đây.
Nó mặc kệ những ánh mắt đó đi thẳng lên tầng 2, tầng này là nơi ăn & uống, nó bước lại bàn nơi có 2 cô gái đang ngồi nhìn nó.
"Hai người đợi lâu không?" nó kéo ghế ngồi xuống.
"Cô dùng gì ạ?" nhân viên phục vụ lễ phép hỏi.
"Cho tôi một ly cà phê sữa!" nó cười nói.
"Cũng không lâu lắm, chúng tôi vừa mới đến!" cô gái ngồi phải nói.
"Nghe nói cô bị Linh và Lam cho người bắt cóc!" cô gái bên trái nói với vẻ lo lắng.
"Tôi không sao! Hôm nay hai người hẹn tôi ra đây có gì không?" vâng, hai cô gái đ&oac...

