watch sexy videos at nza-vids!

Trại Hoa Vàng

score
Đánh giá: 4.5/5, 1342 bình chọn

Thông thường, hai tam giác đồng dạng là hai tam giác có các cạnh tương ứng tỉ lệ với nhau. Nhưng riêng với tam giác vuông, chỉ cần biết cạnh huyền và một cạnh góc vuông có tỉ lệ tương ứng bằng nhau cũng có thể suy ra trường hợp đồng dạng.
Những định lý này ngay từ hồi cấp hai chúng tôi cũng đã từng được nghe giảng sơ

qua. Vậy mà khi tôi vẽ hai tam giác vuông với hai cạnh có tỉ lệ tương ứng, rồi hỏi:
– Hai tam giác này có đồng dạng không?
Cẩm Phô cứ cắn viết suy nghĩ cả buổi. Chắc có lẽ nó thấy thiếu một cặp cạnh tương ứng tỉ lệ.
Sốt ruột, tôi “gà”:
– Cẩm Phô thấy hai tam giác này có gì dặc biệt không?
Lúc bình thường, có lẽ Cẩm Phô đáp ngay không cần nghĩ ngợi. Nhưng nãy giờ bị tôi quát tháo ghê quá, nó mất bình tĩnh đến mức hầu như chẳng hiểu tôi hỏi gì.
Thấy nó một mực làm thinh, tôi đâm quạu:
– Tam giác này là tam giác gì?
Tôi hỏi giọng gắt gọng. Cẩm Phô dường như cũng hết mức chịu đựng. Thấy tôi quạu, nó quạu theo:
– Tam giác Béc- mu- da!
Đòn phản công bất thần của Cẩm Phô làm tôi choáng váng mặt mày, hệt như vừa ăn một cú đấm của Mohamet Ali vào quai hàm. Trong một thoáng, tôi cảm thấy căn phòng như nghiêng hẳn đi. Và trong cái thế giới vẫn còn đang đảo lộn ghê gớm đó, tôi chếch choáng đứng dậy và ôm tập đi thẳng ra cửa không một lời từ giã…

Chương 15:

T ôi vừa đút đầu vô cổng, đã thấy Phú ghẻ ngồi đợi ở cửa. Vừa thấy tôi nó hỏi ngay:
– Tốt đẹp cả chứ?
Tôi hầm hầm:
– Tốt đẹp cái con khỉ!
Giọng điệu gây gổ của tôi khiến Phú ghẻ chưng hửng. Nó đi tò tò theo tôi, giọng không giấu vẻ lo âu:
– Có chuyện gì vậy? Bộ không thuộc bài bị “cô giáo” bắt bí hả?
Tôi “xì” một tiếng, môi dài cả thước:
– Nó học dốt như bò mà bắt bí nổi ai!
– Chứ’ sao mày đỏ mặt tía tai như con gà chọi vậy? Hay là mày bị chị Cẩm Phiêu vác gậy rượt chạy toé khói?
Tôi nhún vai:
– Chị Cẩm Phiêu hiền nhất thế giới!
Tới đây thì Phú ghẻ ngẩn người ra. Mặt nó ngơ ngơ ngác ngác trông đến tội. Chắc nó không tài nào hiểu được tại sao một cái đứa ngày hôm qua còn hùng hùng hổ hổ về chuyện học chung với người yêu mà hôm nay từ điểm hẹn trở về, người ngợm lại trông tả tơi như một cái mền rách.
– Mày có nghĩ đến già cũng không ra đâu!
Cuối cùng tôi sợ Phú ghẻ đứng lâu hóa đá, tôi vỗ vai nó và tặc lưỡi kể cho nó nghe câu chuyện vừa xảy ra ở nhà chị Cẩm Phiêu.
Tôi tưởng nghe xong, Phú ghẻ sẽ vì tình bạn mà hùa theo tôi chửi Cẩm Phô tơi tả. Nào ngờ tôi vừa kể dứt, nó liền ôm bụng cười bò:
– Trời ơi là trời! Ông Bec- mu- đa ơi là ông Bec- mu- đa!
– Béc- mu- đa cái đầu mày! – Tôi nổi nóng.
– Cái đầu mày thì có! – Phú ghẻ hừ giọng.
– Thật tao chưa thấy đứa nào ngu đếm mức học chung với người yêu mà bày đặt nạt nộ quát tháo như mày! Mày đâu phải là thầy hiệu trưởng hay thầy giám thị!
Tôi đỏ mặt:
– Tại nó chứ bộ! Ai bảo tao giảng hoài mà nó cứ ngồi giương mắt ếch dòm tao chi!
– Thì ai mà chẳng vậy!
– Tao đâu… đâu…
Đang cơn hăng máu, tôi định nói “Tao đâu có như vậy” nhưng vừa mới mở miệng, tôi sực nhớ mấy bữa đầu tiên ngồi học với Phú ghẻ, tôi còn ấm ớ hơn Cẩm Phô bữa nay nhiều, lền vội vàng tốp lại. Phú ghẻ biết tỏng bụng dạ tôi, liền chọc:
– Mày định nói gì?
Tôi cười hì hì:
– Tao định nói là tao đâu có cố ý diễu võ giương oai với Cẩm Phô làm chi! Tại lúc nãy trời nóng bức, tự nhiên tao đâm quạu.
Phú ghẻ không buồn để ý đến lời phân trần vụng về của tôi. Nó chép miệng bình luận:
– Nhỏ Cẩm Phô kêu mày bằng “tam giác Béc- mu- da” là còn hiền, gặp con Liên móm, mày quát nó kiểu đó, chắc nó liệng guốc lên đầu mày quá!
Phú ghẻ làm tôi ăn năn quá chừng. Nhớ lại buổi học chung khi nãy, tôi thấy lời lẽ và cử chỉ của tôi quả có phần quá đáng. Vấn là đứa học hành chẳng ra gì, từ lúc bắt đầu ôm tập đi học đến nay toàn bị thiên hạ coi thường nay bỗng dưng được làm thầy một đứa khác, cái sự “đổi đời” đột ngột đó khiến tôi không tài nào giữ bình tĩnh được. Trước nay tôi thường nghe Phú ghẻ giảng bài, bây giờ tự dưng có một đứa ngồi vểch tai lên nghe những lời vàng ngọc của mình, cái “hương vị” đó nó lạ quá, bảo tôi không “Tận hưởng” sao được!
Chỉ tội cho Cẩm Phô. Thật ra nó không đến nỗi dốt lắm, nhưng thấy tôi hò hét gầm gừ ghê quá, nó hoảng vía quên sạch hết những gì đã học. Và nếu tình trạng này cứ tiếp tục kéo dài, chỉ cần học chung với tôi ba buổi thôi, chắc Cẩm Phô phải xin vô bịnh viện thần kinh nằm điều trị ít nhất là sáu tháng!
Tôi liếc Phú ghẻ, giọng áy náy:
– Giờ tao phải làm sao mày?
Phú ghẻ cười khảy:
– Thì gặp nó xin lỗi chứ sao!
– Nhưng biết Cẩm Phô có chịu gặp tao nữa không?- Tôi hỏi Phú ghẻ mà như tự hỏi mình. giọng đầy hoang mang.
– Cái đó thì tao không biết! Mày phải tự mình đi gặp nó mà hỏi lấy!
Cái thằng ghẻ ngứa này, tôi chưa kịp mở miệng nhờ nó, nó đã muốn dang ra! Bạn bè thế mà cũng gọi là bạn!
Nhưng nỗi lo lắng của tôi không kéo dài lâu.
Trưa hôm sau, lúc tôi đi học về ngang qua tiệm thuốc tây Hồng phát, thằng Luyện đã đứng đợi sẵn bên đường, chặn tôi lại:
– Chị Cẩm Phô gởi cho anh cái này nè!
Tôi chưa kịp phản ứng thì nó đã nhét dấm dúi mảnh giấy vào túi áo tôi rồi dọt lẹ vào nhà.
Trên đường về, đã mấy lần tôi muốn dừng xe lại mở “bức thư tình” ra xem, nhưng rồi sợ phải đọc thấy những lời trách móc, xỉ vả, tôi đành bấm bụng ráng lết về tới nhà.
Giúi đại chiếc huy chương vàng vào góc nhà tôi tót vào phòng học và sau khi chốt cửa lạ

« Trước1...383940
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Teen's Story Chuyện Của Bun
» Teen's Story Nếu Không Phải Là Anh
» Teen's Story Yêu Em Nhanh Thế
» Teen's Story Chị Quản Lý Dễ Thương
» Teen's Story Ngồi Khóc Trên Cây
12345»
Bài viết ngẫu nhiên
» Nếu Không Phải Là Anh
» Ngồi Khóc Trên Cây
» Chồng Trả Tự Do Cho Vợ Đấy Mình Chia Tay Nha
» Lão Hàng Xóm Đáng Ghét
» Chàng Đại Gia Kiêu Ngạo
» Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!
» Những Cô Nàng Tinh Nghịch
» Bản Hợp Đồng Kì Lạ
» Cô Gái Mù Kì Duyên
Tags:
bạn đang xem

Trại Hoa Vàng

bạn có thể xem thêm

Teen's Story còn nữa nè

Trại Hoa Vàng v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk