Hôm sau bé N được chuyển lên nhà chú Quyền ở, thì hết khóc và ăn ún bình thường, thế là nó ở đó đến hết năm nó lên 5 tuổi mới về nhà lại.
Về phần ông X, ông bị tai nạn lúc làm cầu gì đó ở Đà Nẵng, cái chết của ông thê thảm lắm, tôi không tiện kể ở đây. Có lẽ ông không đủ sức để đánh bại thế lực dữ chỉ bằng tài vẽ bùa, tài lẻ của dân Xây dựng, và lại bị nó làm hại.
Tiếng khóc vẫn ở trong ngôi nhà đó, không phải của con bé N, mà là của oan hồn trẻ em mãi mãi không được gọi tiếng mẹ, của những bà mẹ mãi mãi không được nhìn mặt con…tiếng cười, tiếng khóc, tiếng cào cửa, những khuôn mặt đau đớn, hoảng sợ, vẫn âm thầm ở đó….
Chuyện 2: Ma nhập thể
Câu chuyện này xung quanh một lần đối diện tử thần của anh tôi. Tôi sẽ kể theo trí nhớ về câu chuyện tôi nghe lại từ ba má.
Đầu tiên là giấc mơ quái đảng của ba tôi. giới thiêu sơ về nhân vật trong giấc mơ đó, chính là ông cậu T, cậu ba tôi, sống gần chổ tôi bị tông xe ấy, gần nhà tôi. Ông này rất thương bà nội, vì là anh em, nên ổng hay ghé qua xem hàng bún bà nội tôi bán thế nào, lâu lâu lại đem vài món ngon đựng trong cặp lồng hay là cái cà mèn cho nhà tôi. Đặc biệt tính ông này rất giữ của, cho đồ ăn vậy chứ trưa ăn thì 2h ổng đạp xe xuống lấy lại cà mèn đem về, tự rửa luôn ko cần nhà tôi rửa, lạ thật.
Có lần ba tôi mượn ổng cái cưa về làm cái cửa chuồn gà, mà 2 ngày rồi chưa trả, cũng chẳng hiểu sao ổng ko qua đòi lại nữa, chắc ổng quên.
Hôm đó là ngày thứ 3 từ lúc mượn cưa, đêm đó ba tôi nằm mơ thấy một giấc mơ kinh khủng. – Ông T đem đến nhà tôi 3 cái hồm bằng gỗ rất đẹp, 2 cái to, 1 cái nhỏ. Ổng nói: ” 2 cái to cho mi với vợ mi, còn cái nhỏ thì để đanh ít bữa dùng”. Ba tôi hoản quá ré ôm rồi tỉnh dậy toát mồ hôi lạnh, sáng mai đem trả ngay cái cưa cho ổng. Ngày hôm đó cách đám giổ cô tôi 1 tuần.
Vài hôm sau, có 1 ông bác từ Huế vào để chuẩn bị đám giổ, ông này bị hoạn, ông rất thân với nhà tôi. Đột nhiên bữa trưa ăn cơm xong, ổng ra thẳng cái vườn đằng sau nhà, cầm gạch vẽ lên trên thân cây dừa 1 hình người lửa bốc quanh, hình như là người chết cháy vậy, rồi vào trong ngủ như thường. Má tôi ra rửa chén thì thấy, mà ko chú ý lắm, vì nghĩ vẽ cho vui, chứ có gì đâu mà lo.
3 ngày sau, đám giổ cô tôi diễn ra, cái đám giổ nhỏ, làm cho gia đình như có bữa cơm đầy đủ vậy thôi, thời đó nghèo lắm…Vậy mà tôi nhớ như in, lần nào đám giổ cô tôi, cũng có 1 con rắn lửa bò vào nhà, nằm tới khi tàn hương thì bò ra, nhà tôi không bao giờ động đến nó. Đám giổ năm đó má tôi cũng nói là con rắn lửa vào rồi 1 hồi lại ra, chẳng ai sợ và làm gì nó hết.
Mọi chuyện bắt đầu từ ngày đám giổ ấy….
Đêm đó má tôi rửa chén ở gần cây dừa, bên cạnh cách 5m là cái nhà vệ sinh thì đột nhiên có 1 đóm lửa lớn bay lơ lửng từ đỉnh cây dừa ( cái cây dừa mà chú tôi vẽ hình ng chết cháy ấy) rồi rơi thẳng xuống mái nhà vệ sinh, tắt ngóm lạ thường.
Má tôi xem đó như hiện tượng lạ, trong lòng hơi sợ, nhưng mà má dũng cảm lắm, ko sợ ma đâu, vẫn ngồi rửa chén. mọi chuyện cứ bình thường vậy…
10h tối, anh tôi khóc, đứa bé 2 tuổi khóc đêm, khuôn mặt nó đỏ ửng lên, mắt trợn giận dữ lắm, dẫy dùng lung tung, má tôi cố gắng bồng giỗ mãi chẳng được, cứ khóc nấc lên từng hồi nghe nhói lòng, mọi khi anh tôi ngoan lắm, giờ đó là ngủ rồi. Ba má tôi chẳng biết làm sao, thưc trắng đêm canh anh tôi, tiếp nước, lau người cho bớt nóng anh tôi, rồi anh tôi cũng mệt quá mà ngủ lúc nào chẳng biết, chỉ biết ba má tôi có linh cảm không lành, má tôi trước đó đã kể cho ba tôi nghe về chuyện đốm lửa lạ trên cây dừa.
Với suy nghĩ chuyện anh tôi bổng nhiên khóc không tốt lành gì cho anh, sáng hôm sau ba tôi quyết định đem nay mà anh tôi còn khóc nữa thì chuyển chổ ở cho anh và má. Ngày hôm sau, anh tôi ăn uống rất ít, người xanh xao hẳn, má tôi cũng tự nhiên mệt trong người, 2 mẹ con như bị bệnh cảm lâu ngày hành hạ vậy, chằng còn sức sống, chỉ sau 1 ngày mà sức khỏe suy giảm lạ thường. 10h đêm, anh tôi khóc, như đêm trước, làm má tôi đã mệt rồi lại còn lo lắng, ba tôi thì đứng ngồi ko yên, chỉ mong sao trời nhanh sáng. Đêm đó thật dài, nó như là ác mộng có thật, nhìn con mình bị cái gì vô hình hành hạ, ba mẹ nào chịu cho nổi…
Và rồi đêm đó cũng qua, sáng mai cả anh tôi và má ngủ rất sâu, đến 9h sáng mới dậy.
Lo ăn uống cho má và anh xong, ba tôi chở thẳng 2 người qua nhà ngoại ở, vì biết rắng ở cái nhà ấy thì sẽ chẳng lành.
Ngoại tôi biết chuyện. Với sự kinh nghiệm của người đã từng trải qua biết bao nhiêu sóng gió, bà nói cứ ở đây đi, về không được đâu. Ở tới chiều mát mẻ thì bà dẫn má và anh lên bệnh viện khám. Lúc này có vẻ má và anh đã khỏe hơn, nhưng người cứ lừ đừ, chẳng còn sức sống nữa. Bác sĩ khám sơ sơ vì chẳng biết khám gì, chỉ cho thuốc bổ về uống và dặn cho anh ăn đủ chất để chóng vượt qua bệnh, chắc là do khóc quá nên suy nhược cơ thể. Ở nhà ngoại 1 tuần, chẳng thấy bệnh khá lên, mà càng ngày càng mệt mỏi, 2 mẹ con cứ nằm ngủ suốt ngày, có thể nói là không khí lúc đó thật nặng nề,chẳng biết có bênh gì mà cứ nằm suốt, đi đừng không có sức thì sao mà đi lại nhiều. Má tôi tuyệt vọng, anh tôi thì hoi hóp.
Một ngày kia, mới sớm tinh mơ, ngoại tôi mở cửa chuẩn bị ra hàng bán thì 1 ông già tự nhiên bước đến trước cổng nhà Cái xóm ngoại nằm sâu hút trong hẻm, nói thật cả năm chẳng có người lạ vào đâu, vào làm gì cái xóm đó chứ! Vậy mà ổng đứng rồi xin vào nhà tôi, ngoại tôi ngạc nhiên lắm, nhưng có cái gì đó thúc đẩy bà đồng ý, bà mời ông như một vị khách quý, vào nhà uống nước, ngoại hỏi có phải ông đi lạc hay không thì ổng nói:...