Tâm Lan ngồi ngay ngắn vào bàn làm việc. Cô lấy tay xoa xoa trước ngực và thở mạnh như một điệp viên vừa đi làm nhiệm vụ về.
- Sao Hoàng Minh gọi điện thoại tới công ty nói em bị bệnh nên nghỉ làm hôm nay? Ông này đúng là chiều vợ quá đáng. – Hoàng Ngân nhíu chân mày dò hỏi. Đồng thời cô ấy cũng đem một xấp thư mới của độc giả trong ngày hôm nay để lên bàn làm việc của Tâm Lan. Cô nói tiếp.
- À em đưa luôn cho chị phần thư của độc giả ngày hôm qua nhé.
- Dạ? – Giọng Tâm Lan lớ ngớ.
- Em sao thế? Bộ em bị bệnh thật à?
- À à, em không sao. Em chỉ bị đau đầu chút thôi. Còn chuyện thư độc giả ngày hôm qua, em… em chưa làm xong nữa, chị ạ.
- Thôi. Em bệnh thì nghỉ, có sao đâu nào. Để chị chuyển tập thư này qua bên bé Hoa làm vậy. Em cố gắng hoàn thành việc ngày hôm qua càng sớm càng tốt nhé!
- Dạ. Em cám ơn chị.
Hoàng Ngân mang xấp thư ngày hôm nay qua bàn làm việc của Hoa, cô gái mới được nhận vào làm việc và dặn dò tỉ mẩn về công việc trả lời thư độc giả.
Ngay lập tức, Tâm Lan nhanh chóng ấn tay vào nút start trên case máy tính. Cô sẽ không vào những trang báo mang tính chính trị hay giá cả thị trường, thậm chí là cả những trang báo dành cho phụ nữ xem hôm nay mặc gì hay nấu món gì như mọi hôm. Cô bắt đầu lên google và tìm kiếm những điều liên quan đến sản phụ.
Vì quá chăm chú và mải mê với niềm vui của bản thân mà cô không biết rằng, Hoàng Ngân đã đứng ở phía sau từ rất lâu. Cô rời mắt khỏi màn hình vi tính và cười gượng gạo, hai bên bầu má ửng hồng càng làm vẻ đẹp từ khuôn mặt trái xoan của cô thêm cuốn hút.
- Em có tin vui nữa phải không? Chúc mừng vợ chồng em. – Hoàng Ngân cười tươi.
- Em… Không phải thế đâu. – Tâm Lan vội xua tay. – Chị biết đấy, những lá thư từ độc giả của chúng ta gửi về, họ thật nhiều tâm sự và luôn đưa ra những câu hỏi khó nhằn. Chúng khiến em lúng túng…
- Thật vậy ư? – Hoàng Ngân nhếch môi lên cười vẻ nghi ngờ. – Mà không biết bao giờ chị mới được nếm thử niềm hạnh phúc của một người phụ nữ có gia đình nhỉ? Được mặc váy bầu này. Được cùng chồng đi mua sắm mỗi chiều cuối tuần này. Hay cùng nhau chăm sóc đứa bé và nhìn chúng lớn lên mỗi ngày nữa nhỉ? – Giọng cô rầu rĩ nhìn Tâm Lan. Nhưng ngay sau đó, cô lại vội vàng chuyển ngay sang chủ đề khác. – Tâm Lan! Đi ăn trưa rồi uống café luôn không?
- Dạ? Bây giờ đi luôn ạ?
- Ừ! Thì chị em mình nghỉ sớm. Khoảng nửa tiếng nữa cũng đến giờ nghỉ trưa rồi còn gì nữa?
- Vâng.
Tâm Lan gãi đầu ngượng ngùng. Chính bản thân cô cũng không ngờ mình lại tới chỗ làm vào lúc công ty sắp đến giờ nghỉ trưa thế này. Trước khi đi, cô không quên tắt hết những trang web mà mình vừa mới truy cập. Đồng thời, cô cũng cho hết tài liệu và chiếc túi xách vào ngăn kéo khóa lại. Cô tự nhắc nhở mình trong giờ ăn trưa nhất định sẽ phải nói chuyện này với Hoàng Ngân.
Tâm Lan liên tục đưa tay sờ lên bụng mình. Chẳng có gì cả. Hoàng Ngân thấy bụng cô vẫn phẳng lì, vậy mà Tâm Lan vẫn thường xuyên đưa tay lên bụng, xoa xoa, rất nhẹ nhàng.
- Em đang đau bụng đấy à? Hay là tới tháng?
Giọng Hoàng Ngân lo lắng. Cô nghĩ Tâm Lan đang đau bụng thật bởi cô chưa có một tí kinh nghiệm nào về người phụ nữ khi mang thai hay hiểu tâm lý của sản phụ khác với người phụ nữ vẫn còn đang độc thân ở những điểm nào. Có chăng cũng chỉ là mớ lý thuyết mà cô nghe được trong phòng thu mỗi lần Tâm Lan trả lời thư bạn đọc. Cô cũng tự gõ vào đầu mình: ”Một người phụ nữ mà không hiểu một chút khái niệm nào về định nghĩa của gia đình mà lại muốn có chồng. Thật là ngu ngốc. Thật là ngu ngốc”.
- Dạ không. Em thấy đói. Sáng em ngủ dậy trễ rồi tới công ty luôn mà.
Nhưng thực ra trong suy nghĩ, Tâm Lan luôn trong trạng thái tưởng tượng. Đứa bé hiện giờ đang trong bụng của cô, nó sẽ thế nào nhỉ? Vài milimet, sẽ bằng một hạt gạo? Rồi đứa bé sẽ lớn lên, một centimet, mười centimet hay hai mươi centimet nhỉ, sẽ bằng một gang bàn tay của cô ư? Hay còn lớn hơn nữa vào những tháng thứ năm, thứ sáu… rồi tới ngày lâm bồn. Tâm Lan cúi đầu xuống, cười tủm tỉm một mình.
- Em thật là… Đừng tưởng lấy chồng rồi mà là xong nhé. Phải duy trì nhan sắc đấy, cô gái ạ. – Hoàng Ngân trề môi, trong lòng cô hơi buồn một chút khi nghĩ về người bạn thời đại học tên Hoàng Minh.
- Dạ. Mà chị Ngân? Bao giờ chị mới chịu cưới thế? Đừng có nói với em là chị sẽ theo chủ nghĩa độc thân đấy nhé.
- Chị à? Cưới ai nhỉ? Ai cưới mình đây? – Hoàng Ngân bật cười, nhưng nụ cười lúc này có phần gượng gạo và ánh mắt phảng phất một nỗi buồn thầm kín.
- Đừng xạo. Trưa hôm qua em thấy hết rồi. Mà số điện thoại lạ đó là của ai vậy ta? – Tâm Lan cố nói bằng giọng hài hước nhất có thể như để khai thác thêm thông tin về đối tượng mới của người bạn đồng nghiệp.
- À… – Hoàng Ngân gật gù như vừa nhớ đến một câu chuyện đã xảy ra từ rất lâu trong quá khứ. – Hơn hai tháng hẹn hò, tụi chị cảm thấy không hợp và chấm dứt vào buổi tối ngày hôm qua, em à.
- Vì sao ạ? – Tâm Lan vẫn tiếp tục nối dài câu chuyện, nhưng bàn tay cô không thôi sờ lên bụng mình. Chính xác là, cô đang chạm vào đứa bé.
- Chị hút thuốc lá trước mặt anh ta. Còn nữa, khi cùng nhau uống rượu ở trong bar, anh ta lại không phải đối thủ của chị. Thật điên rồ, anh ta bảo rằng mình không thích những người phụ nữ quá ư là mạnh mẽ.
Tâm Lan siết chặt bàn tay Hoàng Ngân. Ánh mắt cô rất dịu dàng và gửi cái nhìn chứa đầy sự cảm thông, niềm tin yêu tới chị đồng nghiệp. Hai người phụ nữ nắm chặt tay nhau đi bộ dưới con đường rợp nắng.
- Bây giờ chúng ta phải ăn trưa. Đừng nghĩ đến đàn ông. Họ thật là phiền toái.
- Chẳng lẽ Hoàng Minh đã làm gì khiến em giận? À không, mới sáng nay anh ta còn điện thoại ...

