Tâm Lan đã khuyên người phụ nữ đó rằng, cô phải vì những đứa con mà sống cho tốt. Người phụ nữ nức nở, mức thu nhập hàng tháng từ công việc văn phòng của mình cũng chỉ đủ để chi trả tiền thuê phòng, tiền điện nước hàng tháng cho căn hộ chung cư đã cũ nát nằm tít ở vùng ngoại ô thành phố.
Tâm Lan tiếp tục chia sẻ, giọng nói nhỏ nhẹ, tình yêu được gửi gắm cho hai đứa trẻ sẽ trở thành động lực giúp cô sống và vượt qua tất cả những khó khăn trước mắt, rồi mọi thứ sẽ dần dần ổn định và biết đâu cô lại hạnh phúc hơn anh ta. Người phụ nữ như thì thầm ở đầu dây bên kia, hình như câu an ủi đó chỉ là mớ lý thuyết nhằm trấn an bản thân những người phụ nữ yếu đuối có cảm giác như được chở che. Và họ vẫn cảm thấy mình cần phải sống vì cuộc đời này còn có nhiều điều rất ý nghĩa.
Tâm Lan cảm thấy mình rất tệ và cố gắng tìm một lời khuyên tốt hơn nhưng người phụ nữ tội nghiệp kia đã buông lời cảm ơn một cách tuyệt vọng và cúp máy trước. Cô ngồi bần thần một lúc lâu, mặc cho tiếng chuông của những cuộc điện thoại tiếp theo đang dồn dập đổ tới, cô cũng chẳng ngồi đọc thư và viết lại lời nhắn nhủ nào. Cô còn có thể “chữa bệnh” giúp ai nữa đây khi chính bản thân mình còn không tự kê nổi một đơn thuốc?
Tâm Lan thở dài rồi lục trong túi xách để lấy quyển tạp chí mới mua lúc sáng. Ở đó có những lời khuyên về chế độ dinh dưỡng cho phụ nữ mang thai. Hay chứng mỏi lưng, tức ngực, đến các vết rạn ở bụng hoặc vết nám xuất hiện trên da mặt. Thậm chí, bác sĩ còn đưa ra cả lời khuyên về việc sinh hoạt vợ chồng sao cho đúng tư thế hay những việc cần phải tới phòng khám trong thời gian mang thai để theo dõi quá trình phát triển của thai nhi…
Dường như những vấn đề này Tâm Lan chẳng còn mấy bận tâm. Cô đã có kinh nghiệm thực tiễn và lòng tin sau lần sinh bé Nguyên Thảo. Chỉ có điều lần mang thai này, một mình cô phải tự lo toan tất cả, từ đi khám thai định kỳ, mua sắm đồ sơ sinh hay tới ngày sẽ lâm bồn…
- Sao em không gọi chị đi ăn trưa mà tới đây ngồi một mình?
Hoàng Ngân ngồi xuống cạnh cô, chị nhăn nhăn mặt buông vài câu than thở trời hôm nay sao mà nóng quá. Sự xuất hiện của cô làm Tâm Lan khá bất ngờ.
- Em không đói. Chị ăn gì chưa ạ?
- Ăn rồi! Ăn rồi! Mà em đang có tâm sự đấy à?
- Dạ? – Tâm Lan ngơ ngác nhìn rồi cười mỉm. – Không có gì chị ạ. Em đang nghĩ về một người phụ nữ bị chồng ruồng bỏ thôi.
- Ôi cha ơi. Em nghĩ chi mà nhiều dữ vậy. Giờ nào thì việc nấy chứ?
- Em chưa giúp được gì cho người phụ nữ đã gọi điện tới văn phòng vào gần trưa nay. Em cảm thấy rất áy náy.
- Thế em tư vấn giúp chị luôn đây này. Khỏi phải nghĩ chi đâu cho xa xôi dữ vậy trời.
Tâm Lan nhoẻn miệng cười và gật đầu ngay sau đó. Cô đang rất cố gắng lấy lại tinh thần làm việc sau những ngày hoang mang và mệt mỏi. Hoàng Ngân gãi gãi đầu và nháy mắt.
- Nếu em nhìn thấy chàng trai của mình đang rước một cô ả khác lượn lờ ngoài phố và ngắm cảnh chiều buông, em sẽ làm gì?
- Em sẽ im lặng và tăng ga để vượt lên phía trước hai người.
- Chị đố em làm được đấy.
- Sao lại không nhỉ?
- Chị không tin là em không biết ghen. Nếu gặp phải chị, chị sẽ bắt quả tang và cũng là để cho cô gái kia một bài học.
- Nhưng chị có nghĩ thái độ dửng dưng của mình đi trước mặt thì chàng trai quý hóa kia sẽ phục mình không?
- Chị đã từng làm thế…- Giọng Hoàng Ngân chợt buồn hẳn, cô nói tiếp – Nhưng dường như anh ta vẫn không từ bỏ được thói trăng hoa của mình.
- Chị biết đấy. Chúng ta vẫn chưa là gì của họ cả. Một danh phận ư? Là người yêu, người tình hay là người vợ sắp cưới.
- Chị ngộ nhận hay nhầm lẫn hả em?
Hoàng Ngân nói lí nhí nơi cổ họng. Tâm Lan thoáng giật mình. Còn cả bản thân của cô nữa? Cô cũng đã nhầm lẫn hay ngộ nhận?
- Đàn ông thật phiền toái.
Tâm Lan mạnh mẽ dứt lời như muốn chấm dứt câu chuyện của Hoàng Ngân, và cũng chính là câu chuyện của mình. Hai người phụ nữ đều lặng im và giữ những dòng suy nghĩ cho riêng bản thân. Tâm Lan vẫn tranh thủ thời gian nghĩ về đứa bé trong bụng và lẩm nhẩm tính tới ngày sinh dự kiến hay sắp xếp công việc để chuẩn bị cho kỳ khám thai đầu tiên. Hoàng Ngân đăm chiêu nghĩ về người đàn ông mới quen được ít ngày nhưng đã phát hiện ra anh ta đang bắt cá hai tay.
Bất ngờ, Hoàng Ngân chạy lên phía trước một bước và nhìn thẳng vào khuôn mặt đang lấm tấm mồ hôi của Tâm Lan.
- Chị sẽ lấy chồng.
- Dạ?
- Chị bảo chị sẽ lấy chồng.
- Em mừng vì thông báo này của chị, nhưng chị đã suy nghĩ kỹ chưa?
- Không cần nghĩ. Nghĩ nữa chứ nghĩ lại thì cũng có giải quyết được chuyện gì đâu. Già néo đứt dây, em à.
Hoàng Ngân đủng đỉnh đi tiếp. Bản thân Tâm Lan chẳng biết nên đưa ra lời khuyên vào lúc này và như thế nào là hợp lý. Cô nghĩ Hoàng Ngân nói đùa, hoặc là tình yêu với chàng trai lần này đang làm cho chị ấy mê mẩn, chứ chuyện hôn nhân thì chẳng thể quyết định sau vài ngày quen nhau được.
Dáng người mảnh khảnh của hai người phụ nữ trải dài trên lối đi. Một đám nhân viên nữ khác cùng phòng cũng
đang tiến về tòa nhà sau giờ nghỉ trưa và tám chuyện ngoài quán ăn lề đường. Những nụ cười nhếch môi, những ngón tay chỉ trỏ từ phía họ khiến Tâm Lan linh cảm tới nhiều điều không hay. Cô kéo tay Hoàng Ngân đi vội về phía thang máy và nhanh tay đẩy cửa phòng làm việc.
Trong phòng đã có một vài nhân viên khác đang ngồi ngay ngắn vào bàn làm việc của mình. Hoàng Ngân mở giọng trách móc:
- Làm gì có chuyện xấu cơ chứ! Em cứ lo xa. Em sắp xếp lại thư của độc giả, chiều mai tới lịch thu âm rồi đó.
- Em nhớ rồi.
...
