Vị sếp già hỏi gia đình Tâm Lan đang gặp chuyện gì? Tinh thần làm việc của cô có thực sự tỉnh táo hay không? Trước khi trả lời thư vào buổi tối, Tâm Lan có chắc là mình cần phải dùng một chút café đen đá để mở căng mắt đọc những dòng phàn nàn, những rắc rối của độc giả đấy chứ? Cô đã thực sự làm độc giả hài lòng hay hạnh phúc giống như đang nhâm nhi một tách trà nóng cùng mật ong như lời quảng bá của chuyên mục không vậy?
- Vâng! – Tâm Lan trả lời với một chút gượng gạo khó tả sau một dãy câu hỏi của sếp. – Liệu đã có độc giả nào than phiền cách làm việc của tôi tới sếp hay sao?
- Phải. – Sếp nhấn mạnh rồi bắt đầu kể lể. – Một độc giả có chồng ngoại tình, cô lại khuyên thẳng thừng rằng, hãy cứ để anh ta sống th
theo những gì mà anh ta muốn. Hình như cô quên mất sự tồn tại của đứa nhỏ trong gia đình chị ta thì phải. Điều đó thật là ngu ngốc. Tôi nghĩ một kẻ ngốc nghếch cũng phải biết khuyên rằng, hãy vì đứa trẻ mà quay lại bên nhau chứ. Oh my God! – Ông ta ôm đầu.
Tâm Lan lẳng lặng nghe những gì sếp nói. Cô đang cố gắng hình dung ra đó là bức thư mà cô đã trả lời vào thời gian nào, cách đây khoảng bao nhiêu lâu. Và vì sao độc giả này lại “đanh đá” tới mức gửi thư trực tiếp về cho sếp chứ không phải thông qua người phụ trách chuyên mục cô nhỉ? Hay là lại có ai đó đã lọc thư và chơi xấu cô lần này? Nhưng dù sao thì cô cũng chắc chắn một điều, cô trả lời thư độc giả hết sức nghiêm túc và trong tình trạng cực kỳ tỉnh táo. Cô nghĩ rằng, việc lấy kinh nghiệm thực tế của mình để chia sẻ và khuyên độc giả trong tình huống này là hết sức thực tiễn, cho dù thoạt đầu nghe có vẻ thất vọng và buông xuôi.
- À, còn nữa. – Ông đi đi lại lại trong phòng, hai tay chắp ra phía sau lưng. Như nhớ ra thêm điều gì nữa, ông lại tiếp tục giảng giải. – Một anh chàng đã từng ly hôn. Anh ta muốn biết cần phải làm gì để giữ vững mối quan hệ trong cuộc hò hẹn gần đây và đã có ý định nghiêm túc để tiến tới chuyện hôn nhân. Thế mà đùng một cái, cô đưa ra lời khuyên đại loại như là: hãy chấm dứt đi, đừng hại đời người con gái đó. Anh đã từng ly hôn một lần, điều gì để anh đảm bảo mình không ly hôn thêm lần nữa. Ôi, lạy chúa. Thật kinh khủng! Tâm Lan…- Ông ta nói gần như rít dài hơi…- Một cô gái thông minh, xinh đẹp, gia đình hạnh phúc với người chồng thành đạt và đứa con gái đẹp như vậy mà lại…Tôi không dám tin những lá thư phản hồi kia là của cô đâu. Cô Tâm Lan ạ.
Nói xong, ông ngồi phịch xuống ghế. Bàn tay với làn da nhăn nheo và hiện rõ những đốm đồi mồi màu nâu xỉn, ông liên tiếp rót đầy ly nước trà xanh để tự hạ nhiệt cho mình.
- Tôi đã nghĩ thế, thưa sếp.
Tâm Lan cười trong bụng và thở nhẹ hơn so với lúc mới đặt chân vào phòng. Đó chỉ là những bức thư phản hồi cách đây không lâu của cô mà thôi. Thậm chí, cô còn thuộc lòng từng câu một ở trong lá thư về những trường hợp đặc biệt này nữa là đằng khác.
- Nói bậy. Tôi là sếp thì phải hiểu tính hiểu nết của từng nhân viên như thế nào chứ!
- Vấn đề ở đây là do sếp đã đề cao trình độ của tôi quá đấy chứ ạ?
- Thôi thôi thôi. – Ông xua tay. – Về viết bản kiểm điểm ngay. Sáng đầu tuần đi làm, tôi phải nhìn thấy nó ở trên bàn làm việc này.
Tâm Lan nhìn ông sếp vẻ nấn ná, đôi môi hơi bặm lại và đôi chân không hề nhúc nhích.
- Về về về. – Giọng ông như đang xua đuổi thật sự. – Ơ cái con bé này, về đi cho tôi còn về với vợ chứ? Bộ cô không nhớ gã chồng của mình à? – Ông cười xuề xòa như thể mới đây thôi chẳng hề có chuyện gì xảy ra.
- Sếp! Tôi tưởng…
- Tưởng tôi bị yếu sinh lý chắc? Hà hà. Sai lầm nhé! Còn khỏe lắm! Đang cực kỳ nhớ vợ già đấy. – Ông bỗng cười hồ hởi. – Trời ơi, cứ nghĩ tới việc tối nay con cái của mình về nhà đông đủ, tôi lại mừng, chẳng còn thiết nghĩ tới việc gì hết trơn hết trọi ý. Lâu lắm rồi mới được sum vầy như thế này.
- Tôi…
- À, còn nữa. Đừng ghen tị và đưa ra một lời khuyên trắng trợn với tôi như những bức thư kia. Ngày mai hẹn gặp vợ chồng cô ở bữa tiệc cưới của cô Hoàng Ngân. – Ông nửa đùa, nửa thật.
- Tôi nghĩ là, tôi sẽ bị đuổi việc.
Tâm Lan trả lời rành rọt, rất nhanh và không để ông chặn ngang họng mình. Nhớ lại từng đêm ngồi đánh máy và in ra để trả lời thư độc giả, cô đã từng liên tưởng tới vẻ mặt cau có và có thể sẽ bị đuổi thẳng cổ khỏi công ty nếu như sếp phát hiện ra điều này. Vậy mà lúc này, ông ấy quả thật quá nhân từ…
- Hãy cám ơn những đứa con của tôi, Tâm Lan ạ. Vì chúng nó nên…, tôi mới nhân từ với cô vậy đó. Tôi sợ… sợ lắm. Nhỡ đuổi việc cô rồi cô oán tôi, thù tôi cho tận vài năm nữa mới có được một bữa cơm quây quần đông đủ… thì… tôi chết mất. Tôi không còn trẻ nữa, tôi thèm không khí gia đình giống như một đứa bé khát thèm bầu sữa mẹ vậy. – Ông bước ra khỏi chỗ ngồi, tay cầm chiếc vest và tiến lại gần, vỗ vỗ vào vai Tâm Lan. – Cô là cô gái thông minh và biết cách cư xử. Hãy tỉnh táo trong công việc và đưa ra quyết định sau khi đã nghĩ tới hậu quả. Đừng làm tôi thất vọng. Tôi vẫn luôn coi cô như con gái của mình.
Dứt lời, ông cười hiền từ rồi về trước.
Tâm Lan quỵ đầu gối xuống giữa sàn nhà. Cô cũng không còn trẻ nữa, cô thèm một lần được gặp ba, chạm vào ba, nghe thấy hơi thở của ba hay ngồi nhổ từng sợi tóc trắng cho ba như mọi đứa con vẫn thường làm… Cô nhớ tới khuôn mặt đẹp của ba mình trong bức hình trắng đen khổ nhỏ bằng bàn tay. Bây giờ ba cô ra sao? Cuộc sống của ba hiện tại như thế nào? Và trong suy nghĩ, cô vẫn luôn cho rằng ba mình còn sống.
Đã có lúc cô nghĩ đàn ông là một động vật quý hiếm và khó kiếm tìm. Cô tìm người để được cất tiếng gọi: “Ba ơi… Ba…” mà không thấy. Cô tìm...

