watch sexy videos at nza-vids!

Ai Sẽ Dắt Em Qua Nỗi Đau ?

score
Đánh giá: 4.5/5, 5726 bình chọn
chạy theo một mối tình khác, một người đàn ông khác tốt hơn anh mà. Vậy vì sao bây giờ, cô ấy còn quay lại nơi đây?

Tâm Lan lết từng bước nặng nề. Cô đi dọc theo lối cầu thang xuống dưới nhà một cách vô thức. Cô không biết mình nên đi đâu giữa trời đêm giông gió. Trong căn nhà này, cô càng không biết phải tìm một góc khuất nào để có thể ẩn náu mình và ngồi chờ đợi cho màn mưa ngớt hạt hay ngóng trông bình minh đến với những tia nắng yếu ớt của sớm mai. Cô ngẩng đầu lên và nhìn về phía phòng ngủ, cánh cửa gỗ vẫn khóa chốt không dịch chuyển. Bất giác, bàn tay yếu ớt bám chặt vào lan can cầu thang, những đầu ngón chân cũng vì thế mà xiết mạnh xuống mặt đất như cố tìm lấy một vật gì đó bám trụ. Nước mắt cô trào ra vội vã.

Tâm Lan nhìn ngó nghiêng gian phòng khách vắng lạnh rồi tiến thẳng tới gian bếp. Những chai rượu ngoại, những chiếc ly sáng bóng, cô với tay mở ngăn tủ kính để lấy chúng và búng tay kêu:”Coong, coong”. Đôi môi đẹp hơi nhướn cong lên như đứa trẻ đang đùa giỡn với thứ đồ chơi mới được người lớn mua quà cho. Nụ cười nửa miệng đầy ngạo nghễ đến siết đau.

Anh đã giết chết cô, giết chết tình yêu của cô. Anh đã đánh đổi tất cả để lấy một hạnh phúc méo mó của thời quá khứ xa xưa. Anh đã yêu cô một cách nhẫn tâm và gian dối. Để rồi trong bóng tối của màn đêm nay, cô lẻ bóng và chát đắng với những ly rượu sóng sánh màu đỏ au trên tay – đó là màu của máu, màu của sự đớn đau, đó là màu của ánh đèn hạ màn để bắt đầu những bi kịch nối tiếp bi kịch trong sự chia ly và tang tóc.

Ngoài kia, mưa vẫn đổ như thác lũ. Tiếng sét màu trắng xanh phẫn nộ vang lên cứa rách cả một vùng trời như diễn tả viễn cảnh tương lai làm Tâm Lan co người sợ hãi. Nhưng trong màn mưa đêm nay, cô đâu còn biết phải tìm ai để dựa dẫm và san sẻ nỗi niềm? Cô ngồi dựa lưng vào một chiếc ghế gỗ và nhìn về phía ô cửa sổ. Những dòng mưa đêm quất mạnh vào khung kính rồi chảy xuống, kéo thành từng vệt dài loang lổ. Cô lại gục đầu xuống mặt bàn ăn. Dường như những ly rượu chẳng thể làm cơ thể cô nóng ấm lên qua từng phút.

Tâm Lan không thích rượu, đúng hơn là cô ghét rượu. Tâm Lan chưa bao giờ uống rượu một mình ngoài nâng chén cụng một vài ly nhỏ cho phải phép với bạn bè và đồng nghiệp ở những buổi hội nghị hay bữa tiệc liên hoan. Việc một người đàn bà ngồi uống rượu là điều chưa bao giờ cô tưởng tượng đến. Bởi bản thân Tâm Lan luôn nghĩ, Hoàng Minh mãi mãi là chồng cô, Nguyên Thảo mãi mãi là con cô, cả mọi người bên ngoại nữa – họ luôn luôn là người thân trong gia đình của cô. Nhưng đêm nay, cô chính là người đàn bà đó. Và cô đã khóc không ngừng nghỉ.

Con mèo hoang nhà ai đang đứng bên ngoài ô cửa sổ, miệng nó kêu meo meo thảm thiết không ngừng. Tâm Lan đưa cái nhìn mệt mỏi về phía nó. Tâm Lan rất ghét mèo nên cô lại gục đầu xuống mặt bàn, không hề có phản ứng gì tiếp theo. Đôi tay lạnh buốt quờ tiếp lấy ly rượu đang uống dở. Đôi môi đẹp hơi nhướn cong lên. Cô lẩm bẩm: “Loại rượu này vừa chua vừa chát, vì sao Hoàng Minh lại thích chúng đến như vậy nhỉ?”

Bầu trời đêm lại xuất hiện những đường rạch trắng như phần rễ lủa tủa của loại cây rừng. Tâm Lan nheo nheo mắt nhìn về ô cửa sổ như muốn tìm kiếm một thứ gì đó mà chính bản thân cô cũng không thể định nghĩa thành tên. Con mèo hoang màu trắng ban nãy vẫn còn đó. Cả khuôn mặt của nó như áp sát vào ô cửa kính nhoèn nước mưa. Thỉnh thoảng nó lại lắc mạnh đầu như muốn rũ bỏ nước mưa đang xối xuống như trút khỏi bộ lông trắng xóa. Bàn chân trước của nó đưa lên cao, cào cào vào lớp kính như vẫy gọi. Cả đôi mắt màu xanh biển long lanh nhưng lại toát lên vẻ ai oán, bi thương nữa.

Tâm Lan lặng lẽ ngắm nhìn con mèo hoang với bộ lông trắng muốt một cách ngây dại. Những tiếng sét lại vang lên làm cô thức tỉnh. Cô đưa tay vẫy vẫy, miệng cất tiếng: ”meo meo…”. Con mèo trắng như nhận được tín hiệu của cô, bàn chân trước của nó tiếp tục đưa lên cao và cào cào vào lớp kính. Tâm Lan vịn chặt tay vào thành ghế gỗ và từ từ đứng lên. Bàn chân trần lạnh buốt đi từng bước nhẹ nhàng về phía ô cửa sổ.

Cô kéo cánh cửa kính sang bên, cơn gió mạnh và trận mưa đêm như thể vừa phá được lớp chắn suốt nhiều giờ đồng hồ vội vã thốc nhanh vào bên trong phòng. Mái tóc đen dài bất ngờ bị thổi tung về phía sau. Từng cơn gió lạnh như len lỏi qua lớp quần áo ngủ, từng hạt mưa lớn hất vào phòng rồi tạt tới da mặt đến rát đau. Tâm Lan vội đưa hai bàn tay lên úp lấy khuôn mặt. Đôi vai mảnh hơi nhô lên cao và run rẩy trước cơn gió. Nhưng bản thân cô lại không có ý định lùi lại phía sau và tự làm ấm cơ thể mình.

Nước mắt trộn hòa cùng nước mưa.

Ngay lập tức, con mèo nhảy phốc từ bệ cửa sổ xuống sàn nhà. Nó lắc mạnh đầu để rũ nước mưa rồi rón rén từng bước tới ủi ủi vào bàn chân Tâm Lan. Cô khom người xuống và chạm tay vào lớp lông trắng còn ẩm nước. Đôi mắt tròn xanh của nó vẫn ngước nhìn cô trong căn phòng sáng lờ mờ bởi ánh đèn ngủ. Tâm Lan cũng nhìn con mèo hoang một cách chăm chú. Một sự đồng cảm nào đấy bắt đầu len lỏi trong suy nghĩ của cô. Cô quyết định bế hẳn con mèo hoang này ra ghế sô pha ở phòng khách.

Rất nhanh sau đó, Tâm Lan chìm vào giấc ngủ sau những chén rượu say mèm.

Hoàng Minh vừa chạm vào người để bế Tâm Lan lên phòng ngủ. Con mèo hoang chợt thức tỉnh, nó gào thét lên những tiếng meo meo khiến anh phải rùng mình. Hóa ra, anh không bằng một con mèo hoang. Anh không thể vỗ về cô chìm sâu vào giấc ngủ. Anh càng không thể đem lại sự bình yên ngay cả trong giấc ngủ sau một ngày làm việc vất vả của cô?

Anh đặt cô lên giường và kéo chiếc chăn ấm tới ngực một cách ngay ngắn. Con mèo hoang đã nhảy lên bệ cửa sổ tự bao giờ như để canh chừng từng hành động của anh. Chỉ cần anh làm cô đau một chút, nó sẽ cắn anh một cái. Chỉ cần anh làm cô chợt thức dậy, nó sẽ cào cấu anh suốt một đêm. Chỉ cần anh làm cô tổn thương thêm một lần nữa, nó sẽ dày vò anh suốt cả một đời…

Anh lững thững ra phòng khách nằm ở ghế sofa…

Anh không bằng một con mèo hoang… Anh nghĩ thế!

Tiếng mèo vẫn văng vẳng ngay bên tai anh…

Meo meo…

Meo meo…

Chương 4

Vậy mà sáng ngày hôm nay, chẳng ai có thể làm cô cười. Thậm chí, nước mắt của cô còn trào ra ngay cả trong giấc ngủ.

Cô mở mắt đón bình minh ngày mới khi mặt trời đã lên cao. Tiếng chim ca ríu rít từ khu vườn vọng về qua ô cửa sổ đã được che bởi tấm ri-đô in hình những bông hoa dại màu vàng tươi. Cơn gió thoảng qua làm tấm ri-đô bay phất phơ, nhè nhẹ....

« Trước1...7891011...50Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Thứ 6 ngày 13 : Em mất anh… Thứ 7 ngày 14 : Cả thế giới mất em
Tags:
bạn đang xem

Ai Sẽ Dắt Em Qua Nỗi Đau ?

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Ai Sẽ Dắt Em Qua Nỗi Đau ? v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk