- Điều gì xảy ra thế này? Tốt! Quá tốt! Không hổ là con bạn ăn đời ở kiếp của tao! Haha…
Mặc kệ cô bạn thân đang la hét ầm ĩ, Giang Thanh chỉ biết ngồi và uống. Cô muốn thoát khỏi chuỗi cảm giác nặng nề đang hành hạ bản thân mấy ngày hôm nay. Cô không thích cứ phải gồng mình và chịu đựng nữa.
Những lon bia trên bàn cứ vơi dần, vơi dần đi trong tiếng cụng ly đầy hào sảng của Minh Nhi và Giang Thanh, họ uống nhiều tới mức khiến bất cứ ai muốn tới chúc tụng đều phải quay lưng bước đi.
Ngồi được một hồi lâu thì Minh Nhi bắt đầu có dấu hiệu gác kiếm, cô nàng cố uống thêm một góc nhỏ của ly bia đầy vun rồi nằm chẹp ra bàn. Quang Nhật nãy giờ ngồi quan sát màn nốc bia của hai cô gái mà ngao ngán. Lúc đầu anh dự định sẽ chạy tới can ngăn nhưng suy nghĩ một hồi lại thôi. Minh Nhi thì vốn chẳng bao giờ nghe lời Quang Nhật, còn Giang Thanh với vẻ mặt y như quả bom sắp nổ thì không dại gì mà xấn vào.
Nhìn mọi người xung quanh đã gục hẳn vì quá mệt, Thanh ngất ngất quả đầu đã bù xù đi rất nhiều, tiếp tục cầm lấy lon bia và nốc từng đợt. Chắc lúc tỉnh dậy cô sẽ không ngờ hôm nay mình lại uống được nhiều như thế. Mà thực ra người uống đâu phải Giang Thanh, là trái tim cô đang cố nhồi nhét thứ men đầy lâng lâng để tạm trốn đi những hoài cảm vốn đã cất giấu đi từ quá khứ.
Sự đông đúc của buổi tiệc biến mất, thay vào đó là la liệt những vỏ lon cùng tiếng gió thổi rít dài trong không khí. Mặc kệ tất cả, Thanh vẫn uống. Chính cô cũng không ý thức được mình đang làm gì.
- Dừng lại đi! Mười lon là đủ rồi.
Quang Nhật một tay đỡ Giang Thanh, một tay giành lấy lon bia thứ mười một trên tay cô. Thanh hướng đôi mắt đờ đẫn nhìn lên, cô chẳng còn thấy rõ ai đang ở trước mặt mình.
- Ai thế? Sao lại cướp bia của tôi. Trả đây.
Bằng chú sức lực cuối cùng, Thanh đưa tay hươ hươ để lấy lại thứ men đang đưa cô lạc vào một thế giới hư ảo.
- Tôi là kẻ cô ghét nhất trên đời đây. Đứng dậy đi. Tôi đưa cô về.
Nhíu cặp lông mày với giọng nói đầy bất mãn, Quang Nhật đỡ Giang Thanh đứng dậy. Nhưng Thanh đâu dễ mà ngoan ngoãn như thế. Cô nhất quyết ngồi yên, đầu tóc cứ lắc qua lắc về tỏ thái độ không đồng ý. Quang Nhật có vẻ rất khó khăn với hai cô gái đã say quắc cần câu.
Bỗng cái gì đó mềm mềm chạm vào chân khiến Giang Thanh cúi xuống nhìn. Đó là một con gấu bông hình chú mèo máy Doraemon quen thuộc. Dù đang rất chóng mặt nhưng Thanh vẫn cố với tay nhặt con gấu bông lên, miệng cười toe toét. Quang Nhật ngạc nhiên trố mắ nhìn.
- Dì ơi. Cái này là của cháu.
Tiếng nói trong trẻo cất lên làm cả Quang Nhật lẫn Giang Thanh quay lưng lại. Đó là một cô nhóc bí tí xíu, ú tròn trong bộ váy công chúa màu hồng nhạt. Gương mặt cô nhóc bí xị, ánh mắt gần như sắp khóc vì tưởng chú mèo máy đáng yêu của mình sẽ bị lấy mất.
- Hè hè! Trả cháu nè. Nó rất dễ thương. Y như cháu vậy.
Giang Thanh vội chìa con gấu bông về phía đứa trẻ, đôi môi vẫn giữ nụ cười tươi. Cô rất yêu con nít, và cô cũng rất hiểu chúng nữa.
Khi đã ôm chặc chú mèo máy vào người, cô nhóc mới thôi rưng rưng nước mắt và nhanh chóng nheo mắt cười khì. Con nít trong mọi hoàn cảnh luôn đáng yêu theo cách của riêng chúng.
Nhìn theo bóng dáng đứa trẻ chạy lúc thúc hút dần phía đằng xa, không hiểu nghĩ gì trong đầu, Giang Thanh đứng bật hẳn dậy, túm cổ áo Quang Nhật và hét lớn:
- Sao anh không mua gấu bông cho tôi? Tại sao?
Mùi bia phả ra nồng nặc từ miệng Giang Thanh khiến Quang Nhật được phen hoảng hồn.
- Cô bị sao thế? Đừng nói những lời ngớ ngẩn nữa. Về nhà thôi.
Bỏ ngoài tai những lời nói đầy khó hiểu của Giang Thanh, anh chàng dùng hết sức để kéo cô ra khỏi ghế. Minh Nhi ngồi bên cạnh vẫn gục đầu lên bàn ngủ ngon lành.
- Tôi không về. Đi mua gấu bông cho tôi đi. Mua đi.
Thái độ thờ ơ của Quang Nhật càng khiến Giang Thanh phát khùng. Cô hất mạnh tay anh ra và tiếp tục hét lớn. Những người còn sót lại trong buổi tiệc tạm dừng mọi hoạt động, hướng độ mắt đầy tò mò về phía cô kèm theo lời bàn tán xì xào. Tiếc là Giang Thanh lúc đó không còn đủ sức để nghe thêm bất kỳ thứ gì nữa, trong đầu cô lúc này chỉ còn quá khứ và sự điều khiển của nó.
- Uống kiểu gì mà khiếp thế này. Đi về. Nhanh lên.
Một chút bực dọc xuất hiện, Quang Nhật lẩm bẩm một mình trong miệng, cầm tay Giang thanh lôi đi. Từ xưa đến giờ nhược điểm lớn nhất của anh chàng là không có tính kiên nhẫn.
- Anh bị điếc à? Không nghe tôi nói gì à? Tôi muốn mua gấu bông. Gấu bông đó anh biết không?
Giang Thanh như ngựa bị đứt cương, gào lên với khuôn mặt giận dữ. Những hoài niệm đáng buồn ngày trước lũ lượt kéo nhau về trong tâm trí Thanh, khiến cô khao khát những điều mình đã từng rất muốn nhưng không có được. Và như một kết quả tất yếu, Thanh bật khóc. Khóc ngon lành.
Như không tin vào mắt mình, Quang Nhật đứng trơ ra và thấy tóc mình dựng ngược. Thái độ ấy là sao? Không lẽ nào chỉ vì sự xuất hiện của một con gấu bông cũng khiến Giang Thanh phát khùng như vậy? Anh không hiểu. Thật sự không hiểu.
- Thôi nín đi. Rồi. Tôi sẽ mua. Sẽ mua nhé. Giờ thì về thôi. Muộn quá rồi.
Lấy lại chút bình tĩnh, Quang Nhật vỗ nhẹ vai Thanh dỗ dành. Anh quên mất là cô đang say.
- Ngày trước, tôi luôn muốn anh mua tặng tôi một con gấu bông, cho dù là con bé tí xíu cũng được nhưng anh nhất quyết không mua. Anh bảo rằng mấy thứ đó là trò con nít. Thế mà bây giờ thì sao? Anh mua cho Minh Nhi một con gấu to thiệt là to trong khi chúng ta đã hai ba, hai bốn tuổi. Anh vất bỏ mong muốn của bạn gái cũ nhưng chiều lòng bạn gái mới. Có công bằng không hả? Anh đúng là đồ khốn mà!...