- Em thì sao?
- Đừng lo lắng thừa thế, em chuyên nghiệp rồi… Yên tâm! Anh sẽ được an toàn. Em đảm bảo đó.
Nguyên cười nửa miệng với đôi mắt nhìn nó thật sâu, với cái vẻ hiền hiền Nguyên hay dành cho nó:
- Những lời này con trai nên nói chứ nhỉ? Em đang khiến anh không biết mình phải làm sao đấy.
- Thì cứ nấp thôi!
- Không phải chuyện đó…
Rồi Nguyên lại im lặng. Nó không muốn thắc mắc nữa, vì đang mải phân vân. Nó biết rõ, rồi bọn bắt cóc sẽ chẳng lấy được đồng nào, nhưng dù gì, ông ta cũng đã hai lần khiến nó muốn cám ơn. Nó có nên để bố dồn ông ta tới đường cùng? Hay nó nên làm điều nó cảm thấy đúng? Phải làm gì mới tốt?
Chương 8:
Bọn chúng đưa hai đứa tới một bến cảng bỏ hoang cách đó khá xa.
- Tốt nhất là ông ở gần tôi một chút.
- Rất hân hạnh thưa tiểu thư!
Con bé nháy mắt ra hiệu với Nguyên, nhưng đáp lại chỉ là một ánh nhìn lo lắng. Đừng lo lắng cho nữa, nó sống dai lắm!
Bố nó không tới, chắc chắn rồi! Là thư ký của bố, ông ta gian xảo cũng chỉ kém bố thôi. Bọn chúng rà soát vũ khí, kiểm tra kỹ lưỡng hai va li rồi đẩy Nguyên và con bé sang. Bất chợt, một nhóm phục kích sẵn từ những góc khuất ùa ra. Biết ngay mà, nhanh như cắt, con bé lao về phía tên trùm bắt cóc, thì thào:
- B!
Tên bắt cóc nhanh chóng dí súng vào thái dương nó. Cũng may nó đã chọn điều nó cho là đúng nên bàn kế hoạch dự phòng rồi. Khoảng 20 tên cầm súng và gậy đang lao tới thì dừng lại đột ngột khi nó bị bắt làm con tin. Cả bọn bắt cóc cũng giương súng lên, nếu nó không chạy ngay sang thì sẽ nổ súng mất, rồi Nguyên có thể sẽ bị bắn trúng. Tên trùm làm căng lên, tỏ ra giận dữ:
- Đứng im nếu không muốn con bé này chết.
Một con tàu từ phía sau bến cảng tiến lại gần, bọn bắt cóc nhanh chóng nhảy lên, tên trùm kéo nó lên thuyền, súng vẫn sát đầu nó nên người của nó không thể làm gì. Con tàu dần dần ra xa bờ, tất nhiên là nó biết kế hoạch này, nhưng Nguyên thì không, và nó đã không tính được chuyện Nguyên liều lĩnh lao lên khi con tàu đang rời bến. Nguyên bị trói nên lăn mấy vòng trên tàu, thân người đập vào kiện hàng và dừng lại. Con bé không tin nổi vào mắt mình nữa, nó lao tới chỗ Nguyên. Trong đầu chỉ còn sự lo lắng cho Nguyên, con bé đã bất cẩn rời khỏi tên trùm, nên cuộc nổ súng diễn ra. Bằng tất cả sức lực, nó nhanh chóng kéo Nguyên vào sau những kiện hàng để tránh đạn.
- Bị ngốc hả? Làm cái gì thế không biết.
- Anh thích làm siêu nhân mà.
- … Đau lắm không? Đau chỗ nào? Đưa em xem.
- Không sao. Định tranh thủ xem những chỗ không cần xem đấy à?
Lucky thụi vào bụng Nguyên đau điếng, lúc này mà còn đùa được.
Cũng may là con thuyền đã rời bến, nên bọn chúng thoát được, dù có vài tên trúng đạn. Thật là! Biết thế này nó nên nói trước cho Nguyên về kế hoạch. Bọn bắt cóc băng bó cho nhau, con bé thì hì hụi cắt dây trói khiến Nguyên hốt hoảng:
- Dừng lại! Em muốn bị chúng đánh à?
- Ngồi yên! Anh đúng là đồ ngốc mà.
Nguyên ú ớ vẫn chưa hiểu ra sự việc, nhìn vẻ mặt đó, nó vừa muốn trách, vừa muốn ôm chặt lấy Nguyên. Tên trùm vẫy con bé, nó chạy tới nhờ bọn chúng chăm sóc Nguyên rồi vào buồng lái. Nó muốn lo cho Nguyên lắm, nhưng hiện giờ không có thời gian.
- Hai va li ổn chứ?
- Còn! Thực sự ta phải cám ơn nhóc con đấy.
- Tôi không hoàn thành trọn vẹn giao kèo, khiến người của ông bị thương, vì vậy, hãy giữ lời cám ơn lại đi.
- Ha ha ha – Tên trùm lại cười phá lên –Xuống ở bến tới và cầm hai va li về nhé.
- Hả?
- Nhóc con cho ta nhiều hơn một giao kèo đấy.
- … Nhưng… các ông sẽ ổn chứ?
- Bọn ta là dân chuyên nghiệp mà.
Con bé suy nghĩ một lúc, rồi xòe tay ra, cười tươi rói:
- Hơi muộn, nhưng chúng ta làm bạn nhé chú!
- … Được thôi! – Không phải nụ cười khoái chí của một kẻ hám tiền nữa, ông ta cười nụ cười hiền lành của một người đàn ông, và con bé biết mình đã bớt đi một kẻ thù.
Bọn nó được thả xuống bến gần đó. Khi tàu đang rời bến, con bé ném va li tiền lên, rồi vẫy vẫy tập tài liệu:
- The King chỉ cần thứ này thôi.
- Ta sẽ không quên món nợ này đâu. – Tên cướp vẫy tay đáp trả.
Nguyên cứ nghệt mặt ra nhìn nó, như vừa không hiểu, vừa không tin.
- Em làm cái gì vậy?
- Cái va li đó nặng quá.
- Anh không hiểu nổi em nữa.
Con bé chỉ cười trừ. Cuộc sống của nó chẳng có gì ngoài tiền, nên nó ngán tiền tới tận cổ rồi. Và, tập tài liệu mới thực sự là quan trọng, nó chỉ cần cầm thứ đó về là được rồi. Sau một hồi lần mò đường, con bé gọi nhờ điện thoại của nhà dân gần đó. Nó tranh thủ xem tập hồ sơ đó trước khi lão thư ký tới đón, toàn bộ là giấy tờ liên quan tới việc khai khống thuế và nhập lậu hàng của TS Town. Nhìn số liệu thì đây không phải một doanh nghiệp nhỏ, nhưng nó không nhớ hiện nay có doanh nghiệp lớn nào mang tên TS Town, giấy tờ cũng chỉ từ 16 năm trở về trước, chẳng lẽ doanh nghiệp này đã phá sản? Vậy kẻ đứng đằng sau vụ bắt cóc cần gì ở đống giấy tờ gần như phế liệu này? Bố có thói quen giữ lại toàn bộ giấy tờ, nhưng thứ này đâu phải của The King mà bố lại giữ gìn cẩn thận, va li tiền đó cũng chưa tới mức bố liều lĩnh với cái mạng của nó, chứng tỏ xấp giấy tờ này thực sự rất quan trọng. Con bé vội lật lại lần nữa, nhưng không hề tìm được bất cứ dấu hiệu nào của bố như chữ ký, tên họ. Rốt cuộc 16 năm trước đã xảy ra việc gì mà bố lo sợ tới vậy?
- Nhiều tiền chưa hẳn đã tốt, nhỉ?
Nguyên mở lời khiến nó sực nhớ mình đang lãng phí những phút cuối cùng bên Nguyên vào đống rắc rối những con số.
- Việc gì cũng có cái giá của nó thôi.
Con bé nhìn xa xăm vào màn đêm trước mặt:
- … Thiên kim tiểu thư… thứ chức danh xa hoa cho kẻ bần tiện. Toàn bộ những ...

