Nói chung rất ít cái để xem, chẳng qua là tôi thích cái không gian ở đây, nó cho tôi cái cảm giác yên bình.
Lúc sau anh Vĩnh quay trở lại chìa tay đưa cho tôi một bó hoa hồng to. Tôi sống từng tuổi này đây là lần đầu tiên hưởng vinh hạnh có người tặng hoa.
Nắng chiều chỉ còn le lói, tôi nhìn thấy anh Vĩnh chăm chú nhìn tôi, anh cách tôi rất gần, tôi nghe cả hơi thở của anh, giọng anh êm dịu: "8-3 vui vẽ".
Tôi ngẩn người, tôi thực không quan tâm ngày nào là 8-3 hay 9-3. Kỳ thực mấy ngày lễ trước nay tôi ít đi đâu chơi lắm, cùng lắm là đi công viên chơi với Củ cải.
Nhiều lúc tôi có cảm giác mình sống trên cỏi đời thật nhàm chán, cái gì cũng không biết. Có mấy cái nghe qua lại không nhớ được gì. Ngẫm lại làm người ngốc ai bảo là may mắn, tôi chỉ thấy tôi toàn bất hạnh.
Tôi xúc động nhìn anh, run giọng nói: "Cám... ơn anh"
Anh Vĩnh mỉm cười. Quả thật người đẹp có khác, khi không cười thì nhìn thanh lịch, mỉm cười thì trông ôn nhu, còn tươi cười thì lộ ra chiếc răng khểnh có duyên đến lạ. Nói tóm lại là dù nhìn anh ở góc độ nào tôi cũng thấy đẹp.
Sau đó chuyện gì cũng không phát sinh, chúng tôi đi về.
Chắc có lẽ trong tình huống đó ai cũng nghĩ sẽ có một cái gì đó, ví dụ như ôm, hôn chẳng hạn. Nhưng anh Vĩnh chỉ dùng ánh mắt tựa như tràn đầy tình cảm nhìn tôi. Tôi hơi mơ hồ nhớ đến ánh mắt phức tạp lúc sáng của Củ cải, chân phải bất giác lùi về một bước.
Anh Vĩnh thấy hành động của tôi thì ngắn gọn nói: "Chúng ta về thôi".
Sau này anh Vĩnh mới nói với tôi, thực ra lúc đó lời anh muốn nói chính là: "Anh yêu em". Nếu câu này anh nói sớm có lẽ mọi việc đã khác.
Quay lại hiện tại. Anh Vĩnh đưa tôi về nhà, trên đường đi không ai nói với ai câu nào. Tôi vẫn mắc về hành động bột phát mới rồi của mình, rõ ràng tôi thích anh Vĩnh a.
Tôi cởi áo khoác trả lại cho anh, sau đó mở cửa vào nhà. Anh Vĩnh đợi tôi vào rồi mới cho xe chạy đi. Kỳ thật anh là một người đàn ông lý tưởng.
Tôi thấy Củ cải đang ngồi trước máy vi tính trầm ngâm, dáng vẻ này của hắn tôi chưa từng thấy trước đó. Thì ra hiểu biết của tôi về Củ cải quả thực ít.
Tôi vẫn luôn nghĩ tôi và Củ cải chuyện gì cũng nói với nhau, xem ra đây là cách nghĩ của người ngu ngốc mà thôi, thật ra người thông minh chẳng ai đi đem gan ruột nói ra hết cả. Đó là lý do vì sao người ngu dễ dàng bị chơi xấu, người thông minh luôn có cách đối phó kẻ xấu.
Tôi đưa mắt nhìn sang bàn trang điểm, nhìn thấy trên đó có một bó hoa hướng dương. Bó hoa vàng ánh, rực rỡ. Tôi vội đi đến đặt bó hoa hồng xuống, tay nâng bó hoa hướng dương lê,n đôi mắt nhìn say mê.
Bởi vì tôi vô cùng thích hoa hướng dương.
Củ cải bừng tỉnh nhìn tôi, tôi dùng đôi mắt ý cười hỏi: "Vì sao lại mua hoa". Tôi không tin Củ cải là người lãng mạn có thể mua hoa tặng tôi đâu.
Quả nhiên Củ cải bối rối nói: "Lúc nãy đi ngang gian hàng hoa, cô bán hang năn nỉ quá nên mua ủng hộ".
Tôi"...", kỳ thực người này quá là thật thà đi. Cho dù có là như vậy không lẽ bịa ra một lí do không được sao? Tôi hơi chùn lòng xuống, gắng gượng nói: "Đẹp lắm".
Củ cải "Ừ" một tiếng sau đó đăm đăm nhìn đóa hoa hồng, bâng quơ hỏi: "Bạn trai tặng sao?"
Tôi thật tình đáp: "Còn chưa phải, đang trong giai đoạn tìm hiểu".
Củ cải: "Người lúc sáng phải không?"
Tôi đáp: "Uhm".
Tôi nói vậy rồi đi vào bếp tìm cái hai bình để cắm hoa, nhưng tiếc thay không có bình tôi đành phải lấy ly thay thế.
Ai ngờ Củ cải không biết thần phách bị ai nhập, bổng dưng cướp lấy bó hoa hướng dương trên tay tôi sau đó đem bỏ vào thùng rác, hành động vô cùng dứt khoát.
Tôi thẩn thờ nhìn hắn ném xong bó hoa tiếp theo đi vào thư phòng, cánh cửa đóng lại cái "rầm".
Tôi không hiểu vì sao Củ cải làm vậy nhưng vội bừng tỉnh chạy đến thùng tác nhặt lại bó hoa. Tôi đem nó vào bếp tỉ mỉ rửa sạch, có một số cánh bị dập thật tội nghiệp. Sau đó tôi bắt đầu cắm vào bình.
Tôi thầm nhủ: "Củ cải, cho dù ông xã thà ném đi cũng không cho bà xã, bà xã cũng mặt dày mà nhặt lại nó".
Tôi là kiểu người "giận thì giận mà thương thì thương", nhưng thương nhiều thì hết giận.
Đáng lẽ tối qua tôi còn buồn lòng về cách ứng xử của Củ cải thì hôm nay, lúc nhìn thấy hắn sáng sớm lăn xăn trong bếp, cơn giận lập tức bốc hơi.
Hắn nhìn tôi cười lấy lòng, nụ cười còn sáng lạn hơn cả đêm rằm trung thu. Tôi nhất thời bị nụ cười hớp hồn y như trúng tà nặng, cả người đứng trơ ra đấy, không có nhúc nhích.
Củ cải sợ tôi đứng ở tư thế ấy một hồi sẽ thành Từ Hải, vì vậy vội vàng tới bên cạnh lay tôi. Tôi rời khỏi giây phút thả hồn, nhìn thấy gương mặt Củ cải cách mình không tới 10cm, trái tim bỗng đập thình thịch, thình thịch.
Không xong, tim tôi bị sự cố rồi.
Củ cải thấy tôi điên điên khùng khùng, hết khờ người đến ánh mắt hoảng loạn, vẻ mặt hắn làm như hiểu cái gì đó cũng giống như không hiểu chút gì, khó hiểu nhìn tôi. Tôi làm sao biết a, tôi cũng tự hỏi mình a...
...
Tối nay tôi có hẹn với Củ cải về nhà hắn ăn cơm. Đúng tám giờ hắn đã có mặt trước cửa hàng, tôi đẩy cửa bước ra đi đến bên cạnh hắn, sau đó leo lên xe.
Chúng tôi đến nhà hắn cũng gần 8h30. Lúc này tôi mới biết ba mẹ tôi cũng tham gia họp mặt. Tôi hiểu chuyện bước đến bên cạnh mẹ thầm thì hỏi: "Kinh doanh thua lỗ nên nhà ta hết gạo nên ba mẹ cũng đi ăn nhờ a"
Mẹ tôi một lời không nói liền tay tặng tôi một cái cốc thị uy. Chắc tôi lại đoán trúng rồi chứ gì? ...