Kể lể một hồi, Thảo Nhi vội im bặt vì cô thấy cô đã đi xa chủ đề, vả lại gia đình là chủ đề rất nhạy cảm với anh.
- Sao lại lặng im?
- Sợ anh nổi cáu…
- Tôi hay nổi cáu vô cớ vậy à?
- Đúng thế.
- Chuyện hôm đó cô nói thật chứ?
- Chuyện gì?- Cô ngơ ngác hỏi lại.
- Chuyện ở gara sửa xe…
Thảo Nhi đỏ mặt khi anh nhắc lại chuyện tối hôm đó.
- Sao tự nhiên anh lại hỏi chuyện đó. Anh nghĩ em nói dối à?- Cô tự ái hỏi lại.
- Không phải là nói dối. Nhưng nhiều khi là ngộ nhận. Mà ngộ nhận dễ làm người ta đau lắm. Tôi không muốn để sự ngộ nhận làm mình phải ân hận.
- Thì anh cứ nghĩ như vậy đi.- Cô quay ra ngoài cửa sổ, giọng dỗi hờn.- Dù sao chuyện đó cũng đã nói rõ, đâu cần thiết để nhắc lại nữa.
- Nhưng tôi không thể quên nó được. Lúc này chính tôi cũng không chắc về tình cảm của tôi nữa. Nếu nói không để tâm đến nó thì có lẽ là nói dối. Tôi nổi nóng vô cớ với em cũng là vì không biết phải làm gì để đối diện thẳng thắn được với em. Tôi đang rất bối rối.
Thảo Nhi quay sang nhìn anh, anh đang khổ tâm với tình cảm của mình lúc này.
- Vì vậy...- Long tiếp- Tôi cần phải xác định lại chính tình cảm của em, để chắc chắn về tình cảm của tôi.
Chiếc xe dừng lại ngay đầu ngõ. Long quay sang nhìn cô như chờ đợi. Dằn lòng mình xuống, cô từ tốn đáp :
- Thực ra tình cảm của em vẫn vậy, và anh cũng thế, chỉ tiếc là hai chúng ta không gặp nhau ở điểm nào mà thôi. Anh không thể quên các chị ấy được, em cũng không tự tin là có thể thay thế các chị ấy. Em càng thấy em hoàn toàn không phải là người thích hợp đi cùng anh trong thế giới của anh. Vì vậy, anh hãy cứ coi lời bày tỏ đó giống như những cô gái ngưỡng mộ anh...
Quay sang anh, cố mỉm cười tự nhiên, cô lần mở cửa xe, nhưng cô run đến nỗi không biết làm sao để mở được. Long chồm sang, chộp lấy tay cô làm Nhi giật thót bụng. Gương mặt anh lúc này gần sát cô. Nhìn cô trong vài giây, anh vặn nhẹ cánh cửa xe để nó bật mở. Cô vội chào anh rồi xuống xe, chạy biến vào bóng tối. Đứng lại trong bóng tối, nhìn chiếc xe đi rồi, Thảo Nhi đưa tay lên ngực dỗ dành trái tim của mình lúc này đang lên tiếng phản đối cô. Tại sao anh lại bày tỏ lúc cô không sẵn sàng nhất như vậy? Rồi sẽ có những khoảnh khắc cô hối hận vì lời từ chối của mình, nhưng có lẽ như thế sẽ là tốt nhất cho cô và cả cho anh nữa.
Phần 2: Giông tố
Chương 1
Thảo Nhi nghe tiếng gió giật cửa sổ ầm ầm, vội vàng chạy lên lầu. Vị khách ở phòng 22, người duy nhất còn ở lại đây trước khi cơn bão ập đến, có lẽ đã đi đâu đó và quên đóng cửa sổ. Trận bão đầu tiên của năm nay quả thật rất dữ dội. Nhà nghỉ đã hết khách từ chiều qua, khi dự báo thời tiết đưa tin về trận bão và biển bắt đầu nổi sóng dữ dội. Dì Huyền cũng bị kẹt ở thành phố vì bà ngoại đang ốm, ở nhà nghỉ giờ chỉ có chị Lan- chị họ của cô và Lâm- cậu con trai lớn của dì. Mưa ngày một lớn. Cả bầu trời tối sầm lại, đen kịt, mặt biển cũng gào lên như một con thú bị thương. Nhìn bà chị ngồi bó gối trên ghế với ngọn nến leo lét cháy, Thảo Nhi tỏ vẻ sốt ruột khi giờ này Lâm vẫn chưa về:
- Nó đi đâu mà chẳng điện về một câu nữa.
- Bão thế này mạng điện thoại cũng trục trặc chứ chẳng đùa.
- Biết là có bão mà nó còn ra ngoài.- Cô ngồi xuống ghế, chắt lưỡi.
Đúng lúc ấy có tiếng đập cửa, Thảo Nhi vội vàng ra mở. Một người ướt lướt thướt lao vào, gió cũng thốc vào theo là cô khó khăn lắm mới giữ được cánh cửa. Anh chàng đó giúp cô khép chặt cửa lại, chính là vị khách duy nhất còn lưu lại đây. Nhìn cô, anh ta nhoẻn miệng cười:
- Mưa dữ quá! Anh còn tưởng không về nổi đây nữa. Có nước nóng không em nhỉ?
- Mất điện nên không có nước nóng đâu anh, anh thông cảm nhé!- Cô lắc đầu.
- Ừ…- Anh ta rũ rũ mái tóc rối bù và ướt làm nước bắn tung tóe xuống nền nhà.- Không sao mà, anh lên tắm cái.
Anh chàng này tỏ ra như đã quen cô từ lâu lắm trong khi rõ ràng là cô mới gặp anh ta được một lần khi anh ta đến đặt phòng. Tên anh ta là Duy, đến du lịch với niềm đam mê chụp ảnh. Anh ta đã ở đây cả tuần, ngày nào cũng đi từ sáng tới tối muộn mới chịu về.
Duy lên phòng rồi, Thảo Nhi lấy cây lau nhà lau khô chỗ ướt. Vừa lau xong thì lần thứ hai có tiếng đập cửa. Chắc là Lâm về. Cô tháo chốt cửa, chuẩn bị mắng cho cậu em họ một trận té tát thì cô đã phải thốt lên, gần như là sửng sốt. Người xuất hiện sau cánh cửa dường như cũng bị bất ngờ. Kết quả là cả hai cứ đứng nhìn nhau trân trân, không biết phản ứng thế nào.
- Ai thế?- Chị Lan nhổm dậy khi gió làm ngọn nến gần như tắt ngúm nếu chị không nhanh tay che lại.
Bừng tỉnh, cô lúng túng đứng dịch sang một bên nói:
- Anh vào đi.
Long không bước vào, ngập ngừng hỏi:
- Đây là nhà Lâm à?
- Anh biết Lâm à?- Cô ngạc nhiên.- Nó là em họ của em.
- Lâm đang ở bệnh viện, em đi với tôi.
Nói rồi anh chộp lấy tay cô.
- Có chuyện gì sao?- Cô tái mặt hỏi.
- Đi đã.- Anh kéo cô ra ngoài.
Nhi khẽ rùng mình vì gió lạnh và mưa táp vào người rát rạt. Nhưng ngay lập tức, Long đã trùm lên người cô một cái áo mưa dày và dài để che mưa. Hai tay anh ôm lấy vai cô để dẫn đường vì lúc này cô không nhìn thấy gì cả. Rồi cô thấy mình bị đẩy vào trong ô tô, không khí trở nên ấm áp hẳn. Long cũng vào xe ngay và quẳng áo mưa ra phía sau. Vuốt mấy lọn tóc ướt, cô nhìn anh lúc này tái nhợt thấy rõ nên lo lắng nhắc:
- Anh ướt hết rồi, coi chừng cảm đó.
Nói xong, cô mới thấy ngạc nhiên là trong lúc này cô chẳng mảy may lo lắng cho cậu em họ đang nằm trong bệnh viện mà trong đầu chỉ có người con trai đang ngồi bên cạnh....