watch sexy videos at nza-vids!

Chỉ có thể là Yêu

score
Đánh giá: 4.5/5, 8247 bình chọn


- Cô bé ấy đây à Duy?

- Vâng, đây là Nhi. Còn đây là anh Thắng.

Thảo Nhi có cảm giác như những người trong hội nhiếp ảnh ở đây đã biết cô từ trước vậy. Đến khi nhìn thấy bức ảnh của Duy, cô mới ngỡ ngàng hiểu ra vấn đề. Bức ảnh chụp hình một cô gái đứng nhìn ra biển, tóc bay tung lên trong gió. Nền trời và mặt biển đều mang một màu sắc u ám, ảm đạm nên cô gái càng nổi bật hơn. Khung cảnh đó làm lộ rõ vẻ cô đơn và dường như đang mong mỏi một điều gì đó của cô. Người trong bức ảnh đó chính là Thảo Nhi. Bức ảnh có tên là «Giông tố». Duy đã chụp nó vào cái buổi chiều gặp anh ngoài bãi biển ấy, khi cô đang nhớ về Long.

- Anh đã nói ngay từ đầu là nó sẽ đạt giải mà.- Duy tự tin nói.

- Em không biết là anh đã chụp em đấy.

- Nếu để em biết thì đâu có lấy được cái thần của bức ảnh đúng không ?

- Nhưng tại sao nó lại có tên là «Giông tố» ?

- Không phải nói về ngoại cảnh đâu. Bức ảnh này chính là chụp tâm trạng em đó. Chắc anh không cần phải giải thích nhiều đúng không ?

Nhi cúi đầu cười khi bị Duy đoán trúng phóc tâm trạng của cô ngày hôm đó. Đang nghe anh thao thao bất tuyệt giới thiệu những bức ảnh khác thì có điện thoại của Long.

- Em đang ở đâu mà ồn ào vậy ?

- Ở một triển lãm nhiếp ảnh ạ !

- Vui vẻ nhỉ?- Anh đáp lại và cô tưởng tượng đến nụ cười đáng ghét của anh- Vui thế thì đâu còn gì nhớ đến anh đâu, đúng không ?

- Không có mà...- Cô giãy nảy- Ai nói với anh là không chứ ?

- Thế muốn gặp anh không ?

- Tất nhiên là có rồi. Nên em quyết định hai hôm nữa sẽ lên Hà Nội đấy.

Những tưởng tin này sẽ làm anh ngạc nhiên và cảm động, nhưng chính cô mới là người bị bất ngờ khi nghe anh nói tiếp :

- Anh thì chẳng đợi được đến ngày mai mới chạy đến gặp em đâu. Anh đang ở thành phố rồi nè... Dưới chân cầu Bính...

- Thật ạ ?- Cô sửng sốt hỏi lại.

- Đang ở đâu anh đến đón.

Cô đọc cho anh địa chỉ, tim gần như run lên vì sung sướng. Anh lái xe hơn 100 cây số từ Hà Nội về đây chỉ vì nhớ và muốn gặp cô thôi sao?

- Em phải đi có việc rồi anh ạ !- Cô quay ra giải thích với Duy.

- Thế hả?- Duy thất vọng đáp lại.- Anh còn đang tính mời em đi uống cafe.

- Để khi khác vậy anh nhé !

- Đành thế thôi. Mai anh lên Hà Nội học rồi. Có gì anh sẽ alo cho em sau vậy.

Từ sau khung cửa kính bên trong triển lãm, Duy nhìn ra ngoài, thấy cô ngồi lên chiếc xe Martin xanh xám mui trần đi mất. Anh siết chặt ly rượu trong tay tưởng như có thể bóp nát nó ngay lập tức, mắt anh hằn lên những tia vừa giận dữ, vừa căm thù lại vừa đau đớn.

-----------------------------------

Thảo Nhi trở lại trường vào giữa tháng 8, cùng với mối tình như mơ vừa mới bắt đầu.

Cô không còn thấy một Hải Long tàn nhẫn, thích gây chuyện, nông nổi và lạnh lùng nữa. Anh yêu cô bằng một tình yêu ngọt ngào và đầy mãnh liệt. Với cô, anh luôn nhẹ nhàng, ân cần và chu đáo. Anh luôn cố gắng bảo vệ cô trước ánh mắt công kích của người khác mỗi khi hai người đi cạnh nhau.

Tối hôm ấy, vừa ăn tối ở chỗ Tú Linh về, anh đưa cô đến cafe Jimmy, nơi cô sẽ đi làm trở lại trong vài ngày tới. Hai người chọn chiếc bàn duy nhất đặt ngoài ban công sau trên tầng 4 để tránh sự tò mò của người khác.

- Anh vẫn thích loại rượu em pha nhất.- Anh nhớ lại chuyện cũ bèn bật cười.

- Lại chọc em nữa hả?- Cô lườm.

- Thật mà, nó đặc biệt như em vậy.

- Vậy em sẽ bảo anh Trung bổ sung nó vào menu.

- Không được.- Long kêu lên- Như thế thì khách sẽ chạy hết đấy.

- Còn dám trêu em nữa này.- Cô chồm người lên định đánh anh nhưng anh đã chộp được tay cô.

Anh đặt một nụ hôn lên những ngón tay dài thon thả, khẽ nói:

- Loại cocktail đó chỉ một mình anh được quyền uống nó. Em thử pha cho thằng khác xem, anh sẽ giết nó đấy.

Cô rụt tay lại vì không quen kiểu bày tỏ tình cảm bất ngờ đó của anh.

Long hỏi tiếp :

- Em thực sự không muốn đi Đà Lạt cùng anh sao? Anh sẽ đi cả tuần liền đấy, chỉ sợ em nhớ anh không chịu nổi thôi.

- Ai thèm nhớ anh.- Cô bĩu môi.

- Nhưng anh sẽ nhớ em. Em đâu phải lo chuyện ăn ở với đi lại đâu. Còn hội đua xe thì em cũng biết cả rồi còn gì?

- Em không ngại chuyện gặp các bạn anh. Nhưng em không thích đi chơi bằng tiền của bố mẹ anh.- Cô nhăn nhó.

- Tiền của bố mẹ anh?- Long cau mày.

- Đừng nhìn em như thế...- Cô đưa tay vuốt nhẹ hai hàng lông mày của anh làm nó giãn ra- Lâu nay anh vẫn tiêu xài bằng tiền của bố mẹ anh chu cấp. Anh có thể dùng nó, nhưng em thì không. Em không muốn bị mang tiếng là lợi dụng.

- Nghe nè...- Long nghiêm mặt- Sao em cứ phải quan tâm đến suy nghĩ của người khác thế? Sao em không quan tâm anh đang nghĩ gì?

- Nếu đó là đồng tiền anh kiếm ra thì em sẽ không từ chối.

- Vậy nếu anh đi làm và dùng tiền đó mời em đi chơi thì em mới chịu đi chứ gì?

Nhi lặng im, nhưng Long hiểu ý cô đúng là như thế. Anh nói tiếp :

- Anh sẽ suy nghĩ về điều đó. Anh hứa đây sẽ là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng anh đi mà không có em đi cùng.

Tuần mà Long vào Đà Lạt thì Nhi cũng bắt đầu đi làm trở lại ở quán. Trung vẫn chào đón cô với một thái độ dễ chịu, nhẹ nhàng.

Tối chủ nhật, khi cô vừa pha xong một ly Maple thì Long về, không hề báo trước. Anh nói với Trung, lúc đó cũng đang đứng cạnh cô :

- Hôm nay xin cậu cho cô ấy về sớm nhé !

- Nếu có việc thì em cứ về đi.- Trung quay sang cô.

Chỉ cần có thế, anh giục cô đi thay đồ rồi kéo cô ra cửa. Vừa nhìn thấy chiếc xe đậu bên ngoài, cô thốt lên :
...
« Trước1...3940414243...61Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Bí Mật Người Yêu Cũ
» Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Bạn gái của thiếu gia
» Chỉ có thể là Yêu
» Em sẽ đến cùng cơn mưa
» Ký Ức Yêu
» Truyện Đừng để sói ăn thịt
» Truyện Thuê boss làm bạn trai
» Lời nào cho nỗi đau Gấu…
» Yêu thầm em gái bạn thân
12345»
Tags:
bạn đang xem

Chỉ có thể là Yêu

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Chỉ có thể là Yêu v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk