"Chồng không được uống thuốc nên phải cẩn thận dễ không bị cảm."
"Ừ."
"Bệnh của chồng cũng làm giảm khả năng miễn dịch của cơ thể đấy."
"Thế hả."
"Vâng. Vì thế chồng phải cẩn thận gấp đôi người khác. Chồng cũng không được ăn đồ ăn sẵn mà phải tự nấu."
"Ừ."
"Phải ăn đủ rau nữa. Bắt cả Yuji ăn, dù con không thích."
"Không sao đâu. Em cứ để anh."
Mio nhìn tôi đăm chiêu. Trong mắt nàng không có hình ảnh của tôi. Ít nhất là không phải tôi bây giờ. Đó là hình ảnh của tôi trong sáu tháng tới hoặc sau đó nữa.
Nàng nói.
"Phải rồi."
"Phải rồi?"
"Có lẽ em nên dặn dò Yuji hơn là dặn dò chồng."
"Sao cơ?" tôi nói.
"Nghĩa là Yuji đáng tin cậy hơn anh?"
"Một phần nào đó thì đúng là như vậy," Mio khẽ gật đầu.
"Chồng chẳng nói thế là gì. Rằng Yuji thừa hưởng một nửa từ em. Em có cảm giác một nửa đó của con rất chững chạc."
"Thế còn phần còn lại?"
À, nàng nghĩ ngợi.
"À, có lẽ là phần hiền lành chăng?"
"À, ra thế."
Sau đó, Mio bắt đầu hướng dẫn Yuji cách làm việc nhà. Từ cách cầm dao, chọn thực phẩm ngon cho tới việc phải giũ quần áo thật phẳng trước khi phơi.
Yuji như muốn chọc tức tôi khi tỏ ra có tố chất của một người quản gia xuất sắc.
Tôi có cảm giác mình là cầu thủ bị loại ra khỏi đội hình chính thức. Một lão già ngồi trên ghế băng nhìn tay lính mới toe đang nhận sự chỉ đạo tận tình của huấn luyện viên. Lão suýt cứn nát cả đầu khăn bông vì ghen tị.
Cai gì cũng dành cho tay đó!
Đây là một điều tôi không ngờ tới. Tôi vẫn bắt thằng bé phụ giúp việc nhà nhưng vì được học từ một ông thầy hậu đậu nên cu cậu tỏ ra rất vụng về. Ấy thế nhưng, chỉ cần được một cô giáo xuất sắc chỉ bảo, ngay lập tức nó đã phát huy được hết tài năng vốn có.
Dù gì thì thằng bé cũng thừa hưởng một nửa từ Mio. Còn cái kiểu ngơ ngác hỏi "thế hả?" thì chức chắn là thừa hưởng từ tôi.
Cũng chẳng sao.
Buổi tối, trong lúc Yuji xem hoạt hình trên tivi thì tôi luyện chữ.
"Tại hồi trước em chê nên anh mới luyện đấy."
"Thế hả?"
"Em định nói là "Thế mà chữ chồng vẫn xấu" phải không?"
"Cũng hơi hơi ạ."
"Anh biết ngay."
Mio rất mong tôi hoàn thành cuốn tiểu thuyết. Khi tôi bảo sẽ cho Yuji đọc, nàng vui lắm.
"Con trai em mới có sáu tuổi thôi. Sau này con sẽ quên nhiều chuyện."
Vì vậy, nàng nói.
"Em thấy cần thiết phải ghi lại. Từ chuyện chúng mình gặp nhau cho đến chuyện bây giờ."
Tức là phải viết sao cho Yuji có thể đọc được. Trước hết là như vậy.
"Chữ anh viết trong vở khó đọc lắm à?"
"Vâng. Không đến mức khó đọc như chữ khắc trên tấm bia Rosetta Stone(1) nhưng cung gần như vậy."
"À, thế à."
1.Tấm bia đá được một người lính Pháp tìm thấy ở thị trấn Rosetta (Ai Cập) khi quân Pháp xâm lược Ai Cập năm 1799. Trên tấm bia có khắc các văn bản cổ bằng ba thứ tiếng: Hy Lạp, chữ tượng hình và Ai Cập cổ. Các văn bản ghi trên hòn đá giúp các nhà nghiên cứu hiểu rõ hơn về nền văn minh Ai Cập cổ đại.
"Anh luyện chữ từ hồi Yuji còn bé xíu."
"Thế cũng khá lâu rồi. Nếu chăm chỉ thì giờ chữ chồng phải đẹp lắm."
"Anh luyện được ba tháng. Nhưng khi Yuji biết bò thì anh thôi."
"Tại con đến phá đám chồng à?"
"Ừ, thằng bé tò mò lắm. Nó lại gần chỗ anh, làm bộ mặt kiểu như hỏi 'bố làm gì thế?' rồi còn định giật cả bút của anh nữa."
"Đáng yêu ghê."
"Đáng yêu đấy nhưng chưa đến lần thứ một triệu thì anh phát cáu. Sao bọn trẻ con có thể lặp đi lặp lại mỗi một việc như vậy nhỉ?"
"Tại bọn chúng quên ngay việc vừa làm xong chăng?"
"Có thể. Anh bực quá, dùng chăn chất lên làm tường chắn nhưng Yuji vẫn trèo qua được, cười hì hì với anh."
"Con khỏe thế cơ à."
"Khỏe lắm. Vì con uống không biết bao nhiêu gallon(1) sữa của em. Khỏe ngang với Roger Bannister(2) thời hoàng kim ấy chứ."
1.Đơn vị đo chất lỏng phổ biến của Mỹ, tương đương 3,7 lít.
2.Vận động viên điền kinh nổi tiếng người Anh.
"Ai vậy?"
"Người anh biết rất rõ."
"Vậy ư?"
"Nhưng, ông ấy không biết anh."
"Em cũng nghĩ thế."
Tôi cũng xin giới thiệu luôn, Roger Bennister là người đầu tiên trên thế giới chạy hết một dặm trong vòng chưa đầy bốn phút. Một tạp chí đã bầu chọn ông vào danh sách một trăm nhân vật đại diện cho thế kỷ 20. Tôi đã so sánh Yuji vơi người vĩ đại như thế đấy
Chương 23
Cuối tuần, cả nhà đến vườn thực vật.
Tôi cầm theo chiếc máy ảnh Minolta thừa hưởng của ông nội từ hồi xửa hồi xưa.
"Không biết em có lên được ảnh không nhỉ?"
"Không sao đâu. Em ở đây rõ rành rành thế này cơ mà."
Vẫn như mọi lần, nàng ngồi đằng sau xe đạp để tôi chở đi, Yuji đạp theo sau.
"Chồng không đi Scooter nữa à?" Mio hỏi.
"Ừ, anh không động đến từ lâu rồi. Anh sợ không dám đi."
"Em nghĩ nên như vậy. Nguy hiểm lắm."
"Ừ. Anh cũng nghĩ riêng chuyện anh lái được xe cũng là giỏi quá rồi. Vì xe chẳng có dây bảo hiểm gì."