- Tôi thấy cô đúng là có thần hộ mệnh che chở đấy. Với sự va chạm đó mà cô không hề hấn gì, chỉ gãy tay và xây xước ngoài da thì quả là kỳ tích. Lúc tai nạn xảy ra, mọi người cứ nghĩ tình hình sẽ nguy kịch lắm.
Vì đang rất rất mệt nên tôi không nghe được anh ta nói gì nhiều. Nhưng hình như tôi vẫn ổn. Thật là may mắn. Tôi còn có quá nhiều việc phải làm. Không thể kết thúc như thế này được.
Bỗng tôi thấy hông bên trái mình nhột nhột, đưa mắt nhìn xuống, hóa ra là con cún đuôi nhỏ như nhúm bông đang cựa đầu vào người tôi. Nhìn nó thật đáng yêu biết bao. Nó hình như đang muốn an ủi tôi thì phải.
Nằm nhìn anh ta được một lúc thì tôi lại thiếp đi. Thực sự là tôi thấy mình yếu hẳn. Mí mắt cứ nặng trĩu và một hai muốn đưa tôi vào giấc ngủ. Kẻ tóc dài vẫn nhìn tôi thầm lặng, hai tay đan vào nhau, mái tóc xõa ra phất phơ theo làn gió, mỗi lần ánh mắt ấy nhấp nháy, tôi lại cảm giác đó là hai cánh quạt thần đang vỗ về và che chở cho tôi…
Thật nhẹ nhàng…
Trước khi hòa mình cùng nhịp thở đều đều của chú cún đã nằm ngủ từ bao giờ bên cạnh mình, cuối cùng tôi cũng kịp biết được tên của người con trai kỳ lạ ấy nhờ tấm bảng tên bằng inox anh ta đeo bên trái ngực.
Vương Vũ Việt
Một cái tên thật là kêu…
Thật là hay…
Và tôi lại mơ thấy hoàng tử của mình…
Tỉnh dậy lần thứ hai, tôi thấy xung quanh không có ai cả. Bất giác tôi đảo mắt tìm anh. Không biết vì sao tôi lại thấy thiếu vắng . Mới hôm qua tôi còn ghét anh như Hoạn Thư ghét Thúy Kiều mà sao bây giờ tôi lại cảm giác mình…cần anh!
Con gái thật là dễ xiêu lòng…
- Em tỉnh rồi à? Dậy ăn cháo nha! Anh mua rồi nè! Anh đút cho em ăn nhé! Hihi!
Là Nhân Mỹ. Cậu nhóc không biết từ đâu xuất hiện trước mặt tôi, còn hươ hươ tô cháo to đùng trước mặt.
- Gì thế này??? – tôi đã nói được (mừng quá ^^)
- Cháo!
- Không! Tôi hỏi vì sao cậu lại ở đây?
- Em hỏi hay nhỉ? Anh là người đưa em vào đây thì sao anh lại không ở đây với em được!
Tôi im lặng và ngước nhìn Nhân Mỹ. Cậu ta nói gì cơ? Vậy là không phải anh tóc dài đưa tôi vào đây.
Một chút thất vọng trào dâng trong lòng…
Ngồi dựa lưng vào thành của giường bệnh, tôi như một con rô bốt khi mỗi lúc Nhân Mỹ đưa thìa cháo tới gần miệng là ngây lập tức tôi há miệng ra và nuốt. Mặc cho cậu nhóc ngồi nói lung tung, nói đủ chuyện trên trời dưới đất thì tôi vẫn chẳng để ý. Cũng không trách tôi được, tất cả đang đưa tôi về lại ngày xưa…
- Chị ơi! Bị ốm là phải ăn cháo ạ? – bé Trinh mặt đầy nũng nịu nhìn tôi với cái đầu nóng hầm, tóc tai bết cả lại vì mồ hôi.
- Uh! Cháo chỉ giành cho ai bị ốm thôi hà. Muốn được ăn cơm, được ăn vặt thì bé Trinh phải ăn cháo thật nhanh để mau khỏe nha! – tôi vừa cười vừa múc một thìa cháo thật đầy đưa về phía em.
- Nhưng mà em ghét cháo lắm! Nó không chịu để em nhai, cứ đưa vô miệng là chui tọt xuống cổ. Cháo không ngoan chút nào!
Tôi bật cười xoa đầu cô em gái nhí nhố của mình. Con nít có những phát ngôn đáng yêu thật. Suốt cả tuổi thơ của bé Trinh, hầu như bé đều phải ăn cháo vì sức khỏe quá yếu, cứ đau ốm liên miên. Cứ mỗi lần tôi nấu cháo cho em gái ăn là nước mắt lại chảy từng dòng. Trong nhà, tôi là đứa ít thể hiện tình cảm ra ngoài, vì tôi thấy ngại. Còn bé Trinh thì khác, cả ngày không biết bao nhiêu lần bé thốt ra câu “Con yêu mẹ lắm!” “Con yêu ba nhất!” “Trinh yêu chị nhiều nhiều!” mỗi khi gặp các thành viên trong gia đình. Mỗi lần nghe em ấy nói như thế cả tôi và bố mẹ đều mỉm cười hạnh phúc, xen lẫn cả xót xa trong lòng. Vậy mà…vậy mà những kẻ độc ác đó lại nhẫn tâm cướp đi cuộc sống của em tôi – một cô bé còn quá nhiều tình yêu với thế giới này…
Lòng tôi thắt lại, cảm giác cháo vẫn mắc ngang cổ, nước mắt chực ứa ra. Sao mà tôi nhớ bé Trinh đến thế. Cái hình ảnh bé gào thét trong ngọn lửa dữ dội lại ám ảnh tôi, như một lời trách móc vì sao tôi không thể đưa em ra khỏi cái nơi đáng sợ ấy…
Em ơi…
- Này! Em sao thế? Sao tự dưng mắt lại đỏ hoe vậy???
Cảm nhận được sự khác lạ từ tôi, Nhân Mỹ đặt vội tô cháo xuống bàn rồi ân cần hỏi han. Thực sự lúc này tôi chỉ muốn gục đầu vào ngực của ai đó để khóc thật to. Nhưng niềm kiêu hãnh trong tôi không cho phép tôi làm điều đó.
- Tôi no rồi. Anh ra ngoài được không? Tôi thấy mệt quá! Tôi muốn ngủ.
Nói xong tôi nằm xuống một cách nặng nhọc, cánh tay bên phải không cử động được làm tôi cảm giác mình như bị tàn phế. Mọi thứ bỗng đè nặng lên tôi. Rất nặng nề…
- Uh! Thế em nghỉ đi. Anh về nhà thay áo quần rồi vào lại chơi với em nha!
Nhân Mỹ nói liến thoắng rồi bất chợt nắm nhẹ lấy tay tôi, mỉm cười thật tươi và chạy biến đi. Cậu nhóc tính ra cũng tốt đấy chứ. Mặc dù có hơi tưng tưng một chút. Nhưng bây giờ thì tôi không còn đủ sức để mà để ý đến ai nữa cả. Tôi chỉ muốn được yên bình mà thôi.
Tình hình là tôi muốn đi vệ sinh. Cố gắng gượng dậy, đặt đôi chân cứng đờ xuống đất, tôi mệt mỏi đứng lên. Đúng là người tôi bị lao lực nhiều sau vụ tai nạn này, như bây giờ đây, ngay cả việc đứng lên và bước đi cũng trở thành một khó khăn đối với tôi.
Đặt tay lên cái tay cầm cửa phòng, đang định mở ra thì tôi điếng hồn khi anh Việt chạy ùa vào. Mất thăng bằng, tôi loạng choạng và gần như ngã ra nền nhà nếu không được anh ấy đỡ kịp.
- Xin lỗi cô! Nhưng mà… Cô phải cứu tôi!
Chưa kịp để tôi hiểu ra chuyện gì thì anh tóc dài đã bế hẳn tôi lên và đưa về lại giường bệnh. Xong đâu đấy, anh để tôi nằm xuống, còn mình thì nhảy lên và nằm sát bên cạnh tôi rồi trùm kín chăn lại. Kiểu như muốn ẩn nấp khỏi sự trốn tránh của ai đó....