Khi đã gần như face to face với cậu nhóc, tôi bắt đầu nhìn từ trên xuống dưới, từ trái sang phải. Một nét mặt khó tả. Một vẻ gì đó cũng khó tả nốt. Nhưng rất thu hút. Có điều khuôn miệng của tên này làm tôi thấy dị ứng. Con trai gì đâu mà lại mang khuôn miệng trái tim của con gái. Những dạng đàn ông như vậy thường rất lăng nhăng và không chung thủy.
- Nhìn đủ chưa? Nhưng sao mà vòng 1 bé thế?
Tôi giật bắn mình bật dậy, quán tính làm tôi phải bước lui thêm 2 bước, mặt ngơ ngác cả ra. Thằng nhóc đang nằm ngủ ngon lành đột nhiên mở mắt và phát ra một câu nói cực kỳ thiếu I ốt khiến tôi phải đỏ ửng cả mặt.
- Định bụng chịu khó nhắm mắt thêm vài phút nữa cho bạn ngắm nhưng mà tôi không chịu được nữa nên…
- Nói cái gì đó??? – tôi nổi đóa lên.
- Nhu cầu cá nhân ấy mà…
- Cái gì hả????
- Tôi muốn đi… tè…
Cái quái gì vậy nè??????????????
Thằng nhóc nhìn có vẻ hí hửng khi thấy nét mặt vừa sợ vừa ngờ nghệch của tôi. Nhưng với bản tính của mình, tôi không muốn thua cơ một cách dễ dàng như vậy. Sau vài giây trấn tỉnh lấy tinh thần, tôi nhìn thẳng vào mắt tên to con đang cười hô hô trước mặt và nói nhẹ nhàng:
- Bạn muốn đi giải quyết à? Cứ ngồi yên trên giường, tôi lấy cho.
- Hả? – thằng nhỏ lác mắt nhìn tôi.
- Bạn cứ ngồi đó đi mà. –
Tôi nghĩ mình đã đi đúng hướng. Được thể làm tới, tôi tung chiêu trò để lật lại ván cờ. Muốn chọc chị hả nhóc? Kiếp sau đi nhé.
- Này…đừng…- như một người làm việc xấu bị bắt trúng thóp, thằng bé rộn ràng hẳn lên làm tôi phải cố gắng lắm mới nhịn được cười.
- Nè! Bô nè! Dùng đi! Diện tích cũng rộng, đủ để bạn không phải đắn đo nha! – nói là làm, tôi cúi xuống giường bệnh và cầm lên thứ tròn tròn lõm lõm bằng nhựa thường dành cho bệnh nhân không thể đi ra ngoài giải quyết nổi buồn.
Thằng bé nhìn tôi chăm chú, miệng hốc cả ra, lát sau nó lại cúi xuống nhìn thứ mà tôi đang cầm trên tay, tiếp thêm vài giây nữa thì cu cậu bật cười ha hả làm tôi hơi khựng lại.
- Tôi duyệt! Bạn được lắm! Duyệt! Duyệt!!! – cậu nhóc vừa cười vừa nói, mặt đỏ bừng lên vì không kìm nén được cảm xúc.
Tôi cũng cười. Nụ cười của sự chiến thắng!
(Mình thật là trẻ con!)
Đúng lúc đó thì cô Thi mở cửa bước vào. Nhanh như chớp tôi đặt chiếc bô về lại vị trí của nó và lon ton chạy ra đằng sau cô. Chơi thế là đủ rồi, cứ nên là một học trò ngoan trong mắt cô chủ nhiệm thì tốt hơn.
- Cô tới đây làm gì? – cậu nhóc đột ngột chuyển sắc mặt, thái độ lạnh lung bất thường, cái cách mà cậu ta hỏi rõ ràng không mấy thân thiện.
Dường như không quan tâm tới thái độ của Nhân Mỹ, cô Thi mỉm cười hiền hòa, tay cầm bì cháo nhẹ nhàng tiến tới phía bàn đặt sát bên giường bệnh rồi nói ôn tồn:
- Cháo cô mới mua, còn nóng. Em cố gắng ăn nha!
- Thật là phiền phức!
Nói đoạn cậu ta nằm hẳn xuống và trùm chăn lại. Tôi ngơ ngác đứng nhìn, không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Có vẻ như mối quan hệ giữa cậu nhóc và cô chủ nhiệm không được tốt lắm. Nhưng vì sao nhỉ???
(Mình thật là lắm chuyện!)
Trên đường ra cổng bệnh viện, tôi thấy cô Thi có lén thở dài. Chắc cô buồn vì chuyện hồi nãy. Thằng nhóc cũng thật quá đáng. Ai đời lại đối xử tệ bạc như vậy với người quan tâm mình chứ! Đúng là không biết quý trọng gì cả…
Lúc đi cùng cô Thi, tôi được nghe tình hình về vụ hành hung liên quan tới cậu nhóc vô phép Nhân Mỹ đó. Thật rắc rối khi cả hai không ai chịu nhận mình là thủ phạm. Hỏi thằng nhóc gầy nhom cận thị thì nó cứ khăng khăng Nhân Mỹ là người dùng dao đâm nó trước vì bị nó vạch trần bộ mặt đểu cáng cướp người yêu của người khác. Còn Nhân Mỹ thì cương quyết phủ nhận, còn nói ngược lại là thằng nhóc gầy nhom mới chính là người ra tay. Mọi chuyện cứ dây dưa dùng dằn vì không thể nào chứng minh ai mới là người có tội. Con dao gây án thì vẫn không biết nằm ở đâu. Nhân chứng ngoài tôi ra ( và cô nhóc bí ẩn cài băng đô đỏ) thì không còn ai cả.
Nhưng vì sao cô nhóc đó lại có những hành động kỳ lạ như vậy chứ???
Chuyện này rốt cuộc là như thế nào???
Đau đầu!!!
Đứng trước cửa phòng, tôi mệt mỏi mở cặp tìm chìa khóa mở cửa. Bây giờ tôi chẳng muốn ăn uống gì cả, chỉ muốn được ngủ một giấc thôi.
Nhưng chìa khóa đã không cánh mà bay…
Bàng hoàng, tôi xổ tung chiếc cặp jean đã mòn vải vì thời gian, sách vở vẫn còn, bút viết vẫn còn, ví tiền vẫn còn, chìa khóa thì không còn!!!
Trời ơi!!!
Làm sao vào phòng được bây giờ???
Nhảy cà tưng lên như một con khỉ đột để giảm bớt sự bức xúc, tôi cố gắng nhớ xem có khi nào hôm nay tôi phá lệ cất chìa khóa ở chỗ nào khác nữa không. Và rồi trong cái rủi cũng có cái may, tôi chợt nhớ ra hồi sáng vì mải nghĩ ngợi lung tung trước khi đi học, tôi đã nhét vội chìa khóa vào trong túi quần.
Nhanh như cắt, tôi đưa tay sờ túi quần trái, sau đó là phải, nhưng kết quả vẫn là con số 0!
Phải rồi! Bệnh viện!!!
Tôi rít lên rồi vội vã quay lại bệnh viện. Chỉ có thể là bệnh viện mà thôi. Hồi nãy có lẽ trong lúc giằng co với thằng nhóc tôi đã làm rơi chìa khóa. Cái tội trẻ con không đúng lúc đây mà!!!
Chạy được nửa đường thì trời đột nhiên đổ mưa. Một cơn mưa đầy hiếm hoi từ đầu mùa. Dù lạnh và ướt nhưng tôi thấy thích. Mưa thật đẹp. Mỗi khi trời đổ nước mắt, tôi luôn cố gắng để nhìn thấy những giọt mưa trong hình hài trong suốt và bé nhỏ. Nhìn thật thanh cao và quyến rũ…...