- Kệ tôi! Từ đây đừng có nhắc cái tên Nhân Mỹ trước mặt tôi nữa!!!
Tôi phát điên và hét toáng lên. Sau đó thì bỏ về phòng, mặc cho con nhỏ ngơ ngác như con tê giác vì không hiểu mô tê gì cả.
Nằm trên giường, bên cạnh là Phong Trần đã ngủ khò khò từ lúc nào, đầu óc tôi vẫn cứ căng ra vì tức giận. Tại sao cậu ta lại dám nói như thế??? Uh! Đúng là tôi bị táo bón đó! Nhưng mà việc này có liên quan gì tới cậu ta đâu mà lại nói như kiểu dạy dỗ vậy nhỉ??? Mà làm sao Nhân Mỹ biết được chuyện này??? Ngay cả chồng tôi đó còn không biết thì làm sao cậu ấy có thể…
Ôi không! Kiểu này thì làm sao mà lên trường rồi đối mặt với cái tên dở người đó đây? Sao tôi cứ cảm giác là mình cứ như bị lột trần trước mắt cậu ta thế nhỉ??? Cái gì về tôi cậu ta cũng biết!!! Oa oa!!!
Vì quá xấu hổ và tức giận nên suốt cả tối hôm đó tôi không tài nào ngủ được. Trong khi ông chồng quý hóa thì ngủ say đến mức bị tôi đạp mấy cái mà vẫn chẳng biết trời trăng mây gió gì.
Thật là buồn quá đi!!!
Sáng.
Phong Trần giật bắn mình và suýt ngã lăn xuống đất khi nhìn thấy bộ dạng y chang một con cú đêm của tôi. Cũng phải thôi, suốt cả đêm qua tôi cứ căng mắt ếch ra và vò tóc vò tai thì làm sao không giống con cú được.
- Em sao thế? Mệt chỗ nào hả em? Đừng làm anh sợ!
Chồng tôi lo lắng vuốt lại mái tóc xồm như tổ quạ của tôi.
- Em không sao cả anh à…
Tôi nói như người mất hồn rồi bỏ vào phòng tắm. Hai chữ “táo bón” và “Nhân Mỹ” cứ xoay xoay trong đầu tôi.
Một buổi sáng chẳng vui vẻ chút nào!
Suốt cả quãng đường đi, Phong Trần chốc chốc cứ nhìn sang tôi hỏi han. Khổ thân cho anh, vì anh chẳng biết tôi đang gặp chuyện gì nên mới thế. Còn tôi thì dù rất muốn nói cho chồng mình nghe nhưng cũng đành phải ngậm miệng.
- Tối qua sao thế em? Hay là ngủ cùng với anh không quen?
Chồng tôi hỏi với vẻ mặt u sầu.
- Không! Dạ không! Làm gì có ạ!!!
Tôi hớt hơ hớt hải phủ nhận. Làm sao bây giờ??? Chuyện thực tình đâu có liên quan gì đến anh mà tôi lại bắt anh phải trong tình trạng vừa lo lắng vừa thắc mắc như thế này. Thật là khó chịu quá!
Tới trường, thực tình là tôi không hề muốn bước xuống xe một chút nào cả. Nghĩ đến cảnh phải đối diện với Nhân Mỹ rồi ngồi nghe cậu ta chọc tức mà không thể nào cãi lại thì thật là bực mình.
Nhưng dù gì thì tôi cũng phải bước xuống và vào trường…
Nghĩ mà thấy đau lòng kinh khủng. Cho đến lúc này tôi vẫn không thể hiểu được tại vì sao Nhân Mỹ biết được tôi bị cái đó. Chẳng lẽ cậu nhóc này có khả năng siêu phàm khi đoán được bệnh???
Ôi tôi lại hoang tưởng nữa rồi…
Trước khi chào tạm biệt vợ, chồng tôi đã khẽ nắm lấy tay rồi, siết một cái khá mạnh rồi nói thì thầm:
- Có anh đây nè. Đừng lo lắng nữa nha.
Xong đâu đấy, Phong Trần lên xe, vẫy tay tạm biệt tôi rồi lái xe đi. Mắt tôi rưng rưng nhìn theo. Chồng thế mới gọi là chồng chứ. Cho dù không biết tôi đang gặp phải sự cố gì nhưng anh vẫn an ủi và động viên tôi hết mình. Hình như càng lúc sự lạnh lùng trong Phong Trần càng tan biến thì phải. Ít ra là đối với tôi…
Một chút hạnh phúc len lỏi trong lòng. Và có thể nó chính là lý do để tôi đủ can đảm hơn đối diện với cái sự thật phũ phàng là rằng: tôi đã bị Nhân Mỹ phát hiện ra căn bệnh đáng ghét của mình.
Không sao! Tôi không cần phải lo quá! Táo bón cũng chỉ là một bệnh thôi mà. Ok…Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Sẽ ổn thôi…
Đây là lần đầu tiên tôi tới trường với bộ dạng khá là lén lút. Bản thân tôi cũng không hiểu sao mình lại làm như thế nữa. Có lẽ nỗi xấu hổ và sợ hãi phải đối diện với cậu nhóc lắm chiêu đó khiến tôi thành ra nông nổi này.
Phòng thư viện vẫn trống trơn, dạo này học sinh hình như đã lãng quên nơi này rồi thì phải. Tôi mệt mỏi cất cặp rồi ngồi phịch xuống ghế. Trong đầu đang dự tính những hành động và thái độ tiếp theo để đối phó với Nhân Mỹ. Kiểu gì cũng không được để thua cậu ta và bị cậu ta chọc quê. Nhất định là không thể!
Nhưng kỳ lạ thay, suốt cả buổi sáng hôm ấy tôi không thấy bóng dáng của cậu nhóc. Thường ngày thì tầm khoảng tám giờ đã thấy cái bản mặt khó ưa của Nhân Mỹ lượn lờ trước mắt tôi. Không hiểu sao hôm nay sự kiện đó lại không xảy ra.
Có lẽ nào cậu ta đã chán cái trò này và không muốn chơi nữa??? Nếu thế thật thì quá mừng cho tôi!!! Thế là bao nhiêu lo lắng gom góp từ tối qua đến bây giờ có thể xả ra được rồi. Đúng là cái cảm giác bị ai đó phát hiện ra nhược điểm rất là khó chịu và bất an. Tốt nhất là đừng làm chuyện xấu để khỏi phải cắn rứt và lo lắng. Tôi chỉ mới chịu đựng cái cảm giác kinh khủng đó từ tối qua tới sáng nay thôi mà đã thấy người mềm nhũn đi, không còn tí hơi nào. Đợt này xong tôi nhất quyết sẽ trị dứt điểm chứng bệnh đáng ghét của mình. Phải quyết tâm!!!
Tôi vừa nghĩ ngợi lung tung vừa khua tay múa chân loạn xạ trong phòng. Và sự xuất hiện bất thình lình của cô Thi làm tôi suýt nữa thì ngã lăn quay xuống đất.
Không có cái xấu hổ nào bằng cái xấu hổ nào…
- Hôm nay em có vẻ vui nhỉ?
Vẫn như mọi hôm, cô ấy lại cười hiền chào tôi.
- Dạ. Một chút thôi ạ.
Tôi bẽn lẽn trả lời, tay thì đưa lên đầu cào cấu. Dù lớn rồi nhưng mỗi khi đối diện với giáo viên thì tôi lại hành động như thế trong trường hợp mình vừa làm sai điều gì đó.
- Mà cô ơi!
- Uhm?
- Em Nhân Mỹ sao hôm nay không đi học ạ?
Tôi hỏi mà chẳng biết vì sao mình lại hỏi. Có lẽ vì tôi quá tò mò chuyện cậu nhóc không tới phá đám tôi. Dù gì thì cũng nên hỏi thăm cho phải lẽ.
- Nó bị ốm em à. Thằng bé hay bị ốm vặt lắm. Sốt cao từ hôm qua tới giờ mà vẫn không chịu uống thuốc....