Huyền co dúm trong cái áo khoác lùng nhùng của bố, nhìn thương vãi.
- Huy, đừng giận em nha.
Mình cười như mếu, bảo rồi rồi. Giận thì anh đã đẩy em xuống sông rồi, he he. Ngày mai trang Hà Tĩnh online tha hồ giật tít “Hận kẻ bạc tình, giai làng (đệt, bọn nó sẽ gọi mình là giai làng đây) đẩy người tình xuống sông Ngàn Phố”. Trong bài viết sẽ trích lời vài thằng hàng xóm của mình, đại ý “Anh ấy bình thường là một người rất hiền lành bla bla”, hoặc “Tôi hết sức bàng hoàng khi hay tin anh ấy gây ra thảm kịch…” rồi lĩnh củ rưỡi nhuận bút.
- Anh khi mô cụng đùa được là răng hè? Hihi.. Nỏ trách gái hay theo…
- Có ai mô?
- Ốc hồi nãy đó chi.
Nhắc đến Ốc chợt giật mình nhớ tới cuộc hẹn lúc nãy, thôi lên xe về hè. Bựa mô bẻ ngô nhớ rủ anh sang ăn ngô luộc nha, ngô bên em ngọt thật đó… Thôi về hầy.
Chở nàng về tận ngõ, đồng hồ chỉ 10 giờ 45 phút. Huyền xuống xe đi bộ vào nhà một mạch. Mình nhìn theo cái bóng của nàng xa dần, mờ dần trong bóng tối. Nghĩ thê là hết. Hết thật rồi. Sẽ nhớ mãi con ngõ heo hút này.Nhớ khung cảnh êm đềm, bình yên nhưng cũng lạnh lẽo này. Nơi đây có một đứa đã yêu, đã bỏ rơi mình… trong những lúc cô độc và chán chường nhất của cuộc đời.Lặng nhìn lần cuối rồi lướt.
Về tới gần quán cà phê quen, gọi cho Ốc (tính rủ nàng đi làm vài lon, gọi là giải xui rồi gút bai chuyện cũ cho nhẹ lòng).
Điện thoại đổ chuông, bên kia nhao ầm như vỡ chợ. Ốc hét lên trong điện thoại “Về chưa? Đang ở mô?”. Mình bảo rồi, đang đứng đợi đây này. Ốc cười hì hì, nói đang hát karaoke với bạn. Có chi mai gặp nha, rồi tắt máy cái bụp.
Giận điên người với ranh con. Bực quá lên xe định gọi cu bạn cứt ra nhậu chơi, nhưng sợ tầm này nó ngủ mất rồi nên thôi. Đứng chần chừ một lúc, sực nhớ, bèn lôi điện thoại ra. Lần tên Huyền. Nhấn nút delete > ok (giá mà xóa hết được ký ức trong đầu đơn giản như xóa một cái tên trong danh bạ thì ngon biết mấy).
Khuya quá rồi. Con đường lác đác người đi, sương hay mưa bụi phất phơ ướt đẫm quần áo, tóc tai. Lặng nhìn cái bóng dúm dó của mình in trên nền đường, dưới ánh đèn vàng quạch buồn bã mà ngao ngán thở dài éo biết nên về đâu nữa. Về nhà giờ cũng có ngủ nổi đâu?
Điện thoại rung rung, chắc lại là Huyền (nàng sẽ vỗ về mình bằng những lời bọc đường nào đây?). Nhưng dek phải, Ốc “Em đang ra đây này,đứng ở mô đó?”. Mình chỉ đường vắn tắt. Nàng hét lên như con hâm “Đồ điên” rồi tắt máy…
Đợi hơn 5 phút thì thấy con bạn chở Ốc đến. Nàng bảo bạn về trước, xong tiến lại gần. Mùi Dior nồng nàn pha lẫn với mùi rượu nôn nao hết cả người. Mình ngó một lượt từ chân đến cổ: giày thể thao trắng, quần jeans, áo choàng đen, khăn quấn cổ lả lơi. Thật lòng chưa bao giờ thấy Ốc đẹp và hoang dại như thế.
- Lại rượu.
Mình lẩm bẩm.
Nàng đứng trước mũi xe, thờ ơ nhìn mình như vừa rách giời rơi xuống.
- Ừ, 2 cốc rượu màu lẫn đá.
Mặc dù đã quen với việc dăm bữa nửa tháng gặp nàng là thấy hình như đang sương sương, mặt mũi đỏ ửng nói năng bất cần, nhưng mình vẫn thấy rất ngứa mắt.
- Uống vì cái chi?
Ốc dựa vào yên xe, thở dài.
- Vì điên.
- Điên vì cái chi?
- Vì một thằng điên.
Mình nghẹn họng, định nói câu chi đó, nhưng nghĩ sao lại thôi. Biết đâu cái thằng điên đó éo phải mình?
- Kệ cha nó. Răng em phải bê tha vì một đứa ất ơ nào đó. Nói thật nha, anh ghét em như này.
Ốc cười cái khậc, phun mẩu singum trong mồm ra.
- Nhìn lại mình đi...
- Khỏi.
- Không biết đứa mô đang trở nên bê tha, trở nên thảm hại vì một đứa khác mô. Có đáng không?
Nhìn cái mặt câng câng và giọng điệu đầy mùi mai mỉa của Ốc chỉ muốn tát cho cái.
- Im đi.
- Im nhiều rồi. Quá đủ rồi.
- Con gái kiểu chi mà mồm khi mô cũng ngạt ngào hơi rượu. Tưởng rứa là hay lắm à?
Mình nổi xung thật sự.
- Hừ, anh trở nên quan tâm đến em từ khi mô đó? Từ hôm qua à? Trước tới dừ em sống ra sao, em vui, em buồn, em gặp chuyện chi rắc rối...anh có biết không? Biết không???
Giọng nàng gắt lên (cao phải đến 2 quãng 8). Đếch muốn ầm ĩ giữa đường giữa chợ vì một đứa con gái, mình hạ giọng.
- Lên xe đi. Anh hơi đói nên nỏ muốn cãi nhau, mệt lắm. Đi tìm cái chi ăn nhá?
Ốc đứng bất động, 2 tay khoanh trước ngực nhìn rất bất cần.
- Anh đi đi. Em no rồi.
Á à, dỗi rồi. Mình nắm lấy tay nàng, Ốc vùng vằng gạt ra.
- Em ghê sợ anh, đừng đụng vào người em!
- Thôi mờ, có chi giải quyết sau. Anh đói....
- Tưởng no rồi?
- Mô có, ăn chi mô?
- Rứa không ăn cháo lưỡi à?
Đệt, gài hàng mình kinh vãi. Suýt nữa phì cười mặc dù hơi quê, mình đần thối mặt ra như ngỗng ỉa.
- Nói linh tinh. Từ dừ đừng nhắc đến "con nớ" trước mặt anh nựa nha (sau lưng Huyền, mình gọi nàng là "con nớ").