Mãi suy nghĩ, Kim không nhận ra mình đã trễ chuyến xe buýt. Chỉ khi tiếng sủa inh ỏi của chú chó nhà bên cạnh vang lên mới đưa cô về thực tại. Tất nhiên ngay sau đó Kim đã phải ba chân bốn cẳng chạy ra bến xe ngoài kia và rồi đứng ngửi mùi khói xe khi chiếc xe đã chạy đi mất hút.
Bây giờ trông Kim như một con ngố khi đứng tần ngần giữa đường với khuôn mặt méo xệch vì thất vọng và chán chường. Cô không thể hiểu được vì sao những xui xẻo cứ đeo bám lấy cuộc đời cô và chưa có dấu hiệu buông tha. Lúc này Kim chỉ muốn đập đầu vào một cái gì đó để giải tỏa bớt nỗi bực mình trong lòng.
- Hoàng Kim!
Tiếng gọi có phần thân quen làm cô quay đầu lại.
Là Nguyễn Tâm!
- Sao thế? Bị trễ xe buýt à?
Cậu lớp trưởng điều khiển xe tiến lại phía Kim và nở một nụ cười hiền.
- Uh…Kim đi trễ nên xe buýt chạy mất rồi.
Như một đứa bé gái bị mất đi con búp bê, Kim kể lể một cách đầy thảm thiết.
- Không sao! Lên đây Tâm chở! May cho Kim là sáng nay Tâm đưa mẹ đi làm nên có sẵn mũ bảo hiểm cho Kim nè.
Kim cười tươi, khoe hàm răng đều như bắp luộc. Từ nhỏ đến lớn Kim chẳng ưng ý được cái gì trên khuôn mặt của mình ngoại trừ hàm răng. May mắn là cô sở hữu được những chiếc răng đạt chuẩn về cả độ chắc khỏe và bóng sáng. Vì vậy Kim luôn thích cười thật nhiều để vớt vát được phần nào ấn tượng trong mắt người đối diện.
Cầm lấy chiếc mũ từ tay Tâm, Kim trèo lên xe và không quên gửi lời cảm ơn đến cậu bạn tốt bụng. Ngoài Karo là thiên sứ lạnh lùng thì đối với Kim, Tâm lại là một thiên sứ ấm áp.
- Thật là trùng hợp! Tại sao bạn lại xuất hiện đúng lúc mình gặp khó khăn vậy nhỉ?
Kim nói lớn khi cả hai đang chạy với tốc độ khá nhanh để đến trường.
- Mình cũng thấy vậy! Có lẽ chúng ta có duyên đấy!
Tâm ngoái đầu trả lời, trên môi vẫn nở nụ cười hiền.
Đường phố buổi sớm đông đúc là chuyện rất dễ hiểu. Cùng một giờ đó, biết bao nhiêu con người tràn ra đường để đến nơi làm việc. Đường thì vẫn thế mà người và phương tiện cứ ngày một nhiều thêm. Kim phải cố gắng lắm mới không bị sặc sụa bởi mùi khói xe phát ra từng hằng trăm chiếc ống bô trước mặt.
Ối!
Một tiếng rên nhỏ của Tâm làm chiếc xe bị giât lại phía sau. Hệ quả tất yếu là Kim phải ôm chầm lấy cậu bạn theo phản xạ nếu không muốn bị ngã. Có vẻ như chiếc xe nào đó đã vượt làn và chạy vụt lên phía trên. Một cảm giác kỳ lạ như điện xẹt vụt ngang người Kim. Lần đầu tiên, à không, chính xác là lần thứ hai trong đời Kim mới thấy cả người mình bủn rủn như thế.
Khi mọi chuyện đã bình ổn trở lại, Kim ngượng đỏ mặt và nhanh chóng thả tay ra. Miệng mấp máy xin lỗi:
- Xin… lỗi… mình không cố ý…
Nguyễn Tâm im lặng vài giây rồi lại phì cười.
- Sao phải xin lỗi! Mình mới là người không cẩn thận mà. Thông cảm nha!
Sự bối rối trong câu nói của Tâm hiện rõ, nhưng vì Kim cũng đang trong tình cảnh tương tự nên không đủ tinh ý để nhận ra. Vậy là hai người trẻ lại tiếp tục cuộc hành trình đến trường trong im lặng với những dòng suy nghĩ và cảm xúc riêng của mình.
Mọi cảm giác lâng lâng vui vui trong Kim tan biến hoàn toàn khi cô đặt chân vào lớp và nhìn thấy ánh mắt như ánh dao của Minh Vy. Một cách khó khăn, cô lết từng bước về phía bàn học và ngồi xuống, tất cả cử động đều rất rụt rè.
Dù không nghiêng đầu nhìn nhưng Kim vẫn đủ khả năng để nhìn ra thái độ căm ghét hừng hực phát ra từ đôi mắt của cô bạn ngồi bên cạnh. Thực sự là Kim thấy ức chế và không thể nào chịu nỗi nữa. Hít một hơi thật mạnh, Kim quay sang phía Minh Vy với mong muốn nói thẳng thắn với cô nàng về mọi chuyện. Nhưng thật đáng tiếc cho Kim khi cô bạn tóc xoăn đã bỏ đi ra ngoài trước đó vài giây.
Kim lại thẩn thờ. Mọi chuyện thật là đáng mệt mỏi…
Trong lớp dường như Kim chẳng có ai là bạn ngoại trừ Nguyễn Tâm. Nhưng không phải lúc nào Tâm cũng ở bên cạnh cô. Anh cũng có những người bạn khác và cũng phải dành thời gian cho họ. Kim thấy thật tội nghiệp cho chính mình.
Hôm nay, Kim phát hiện ra một thành viên mà đối với Kim là vô cùng đặc biệt. Buổi trước vì gặp quá nhiều chuyện nên cô không biết đến sự hiện diện của người này. Đó là một cô bạn với làn da đen nhẻm và khuôn mặt dù không muốn nhưng cũng phải nói rằng giống với Kim ngày trước. Đúng hơn là giống với Bình Tâm…
- Chào bạn!
Kim nở một nụ cười đầy thân thiện chào hỏi khi thấy cô bạn đang ngồi yên trên bàn trong giờ ra chơi.
Tuy nhiên cuộc trò chuyện đã kết thúc một cách rất lãng xẹt khi cô bạn ấy không thèm quan tâm tới lời chào hỏi của Kim và đứng dậy đi ra khỏi phòng.
Những tiếng xì xầm lại được dịp vang lên, Kim nghe rõ rất một câu trong đó:
- Vui chưa kìa! Ngay đến cái đứa xấu nhất lớp mình mà cũng không thèm chơi với cái thứ bẩn tính ấy nữa. Đúng là đẹp người mà xấu nết thì chả ma nào để ý phải không chúng mày?
Và thế là bọn họ cười ồ lên. Kim thở mạnh đầy bực tức rồi cũng bỏ ra ngoài. Sao lên tận lớp Đại học rồi mà con người ta vẫn thích đối xử với nhau như vậy nhỉ? Cô cứ nghĩ khi lớn lên thì mọi người sẽ hiểu chuyện hơn và sẽ không còn cái gọi là cô lập, ghen ghét, đố kỵ nhau như hồi còn học trung học. Nhưng hóa ra tất cả còn nặng nề hơn và khó chịu hơn. Đúng là bản tính con người lúc trưởng thành cũng chỉ là một sự lớn lên về thể xác, còn tính cách đã được xây dựng từ lúc còn là một mầm cây non. Kim nghĩ và thấy buồn rười rượi.
Hết giờ giải lao, tất cả lại tập trung đầy đủ trong lớp. Theo như lịch học thì buổi hôm nay lớp Kim sẽ được lên phòng chức năng để học luyện thanh. Dù đang không vui vì nhiều thứ những Kim vẫn rất hứng thú với điều này. Còn gì tuyệt vời hơn khi được đào tạo một cách chuyên nghiệp về lĩnh vực mà mình yêu thích chứ. ...