watch sexy videos at nza-vids!

Ký Ức Yêu

score
Đánh giá: 4.5/5, 6382 bình chọn


Vì tình hình lúc ấy khá rối ren nên cô không nhận ra anh chàng lớp trưởng đang chăm chú nhìn mình, một cái nhìn rất đặc biệt…

- Xin lỗi cho tôi đi nhờ với!!!

Một giọng nói cất lên đầy vội vã, ngay sau đó thì toàn bộ người có mặt trên thang cuốn bị chao đảo khi có một bà cô với đống đồ trên tay rẻ đám đông và xông xông đi xuống. Không may là bà ta trẹo chân làm đổ hết đồ đạc xuống chân cầu thang khiến không ít người bị ngã theo. Một trong số đó có Kim và Tâm.

Không suy nghĩ được gì nhiều, Kim một tay giữ chặt Tâm một tay bấu vào thành lan can để không phải bị ngã. Anh chàng lớp trưởng sửng sốt trước hành động nghĩa hiệp của Kim:

- Sao bạn lại làm thế…Mình…

- Yên chí! Mình sẽ bảo vệ bạn!

Đó có thể là một câu nói ngớ ngẩn khi xuất ra từ miệng của một cô gái đã hai mươi tuổi. Nhưng xét về khía cạnh tình bạn thì câu nói ấy là một câu nói đáng giá ngàn vàng. Nó cao quý hơn tất cả những lời lẽ hoa mỹ vì nó là lời nói xuất phát từ sự thành thật từ trong trái tim.

Mọi chuyện sau đó dần ổn định khi bảo vệ đã xuất hiện. Kim nhanh chóng thả tay Tâm ra rồi đứng lại ngay ngắn. Riêng anh chàng vẫn đứng ngơ ngẩn và nhìn Kim chằm chằm.

- Ổn rồi! Hehe! Hoàng Kim rất vui khi đã bảo vệ được Nguyễn Tâm khỏi nạn đè người!

Cô cười và đi xuống cầu thang.

- Sao thế? Đi thôi! Không lại bị chèn tiếp đấy!

Kim quay lui vẫy tay hối thúc Tâm khi thấy anh bạn vẫn đứng yên tại chỗ. Như bị đánh thức sau một giấc ngủ dài, Tâm giật mình, nói ấp úng:

- Uh!...Mình xuống đây…

***

Buổi “hẹn hò” kết thúc mà không có chiến lợi phẩm nào mang về. Với vẻ đầy hối tiếc, Tâm quay sang nhìn Kim nói khẽ:

- Xin lỗi nhé… Mình không giúp gì bạn được…

Kim lắc lắc đầu rồi vội vàng phản biện:

- Không! Bạn đã làm mình rất vui! Còn quà thì lần khác mua cũng được mà! Lo gì!

Thế là cả hai cùng cười, đi từng bước chậm rãi trên vỉa hè đã lạnh ngắt vì gió.

- Bạn về đi! Mình đi hướng này!

Kim chào tạm biệt anh bạn lớp trưởng trước khi rẽ sang một hướng khác.

- Để mình đưa bạn về. Trời cũng tối rồi!

Nguyễn Tâm tỏ vẻ lo lắng khi nhìn lên bầu trời.

- Ây da! Không có gì đâu! Mình tự lo được! Bạn về đi!

Cô nhún vai trấn an cậu bạn. Thật ra Kim chưa muốn về nhà. Cô muốn đi tới một nơi…

Trước sự dứt khoát của Kim, Nguyễn Tâm đành quay bước. Kim nhìn theo bóng cậu bạn khuất dần sau mấy hàng cây rồi tiếp tục bước đi.

Nơi dừng chân tiếp theo của Kim là một tiệm bán đồ lưu niệm nhỏ với những tủ kính xinh xinh nằm trên con đường gần nhà cũ của cô. Đó là nơi mà Noel năm nào Kim cũng được mẹ dẫn ra đây chọn quà. Và món quà Kim thích nhất chính là quả cầu pha lê tuyết. Cô đã reo vui như thế nào khi nhìn những bông tuyết trắng rơi điệu đàng trong quả cầu trong suốt. Có cả hoàng tử và công chúa đang đứng cạnh bên nhau và mỉm cười. Một ngôi nhà nhỏ cũng nhưng bông hoa bé tí xíu đằng sau lưng. Mọi thứ bây giờ trong tiềm thức Kim vẫn như là một câu chuyện cổ tích màu nhiệm.

Những quả cầu tuyết vẫn nằm đó, trong chiếc tủ kính đã mờ vì thời gian. Kim đứng ngẩn ngơ nhìn và bắt đầu thấy cay cay sống mũi.

Đã lâu lắm rồi…

Ngày xưa ấy…

***

Càng về tối đường càng ít người, Kim bước thật nhanh để xua đi nỗi sợ hãi trong lòng. Giá như lúc nãy đứng ngắm mấy quả cầu ấy ít ít một chút thì bây giờ đã không lâm vào hoàn cảnh sợ hãi vớ vẩn này.

Một đám đen trước mặt làm Kim khựng bước…

Cô run rẩy tiến lại gần, từng bước, từng bước một…

Hai người đàn ông, chính xác là hai người đàn ông đang bắt nạt một cô gái. Đường vắng người và rất ít ánh sáng. Kim hoảng hốt chạy lại nhặt nhanh một tảng đá ven đường rồi hét to hết mức có thể:

- Bớ người ta! Cứu tôi với!!!

Cứ thế cô hét toáng lên và cầm tảng đá tiến thẳng tới hai người đàn ông trước mặt. Tuy nhiên vì quá vội vã nên Kim bị trật chân ngã xuống đất. Hai kẻ lưu manh giật mình trước tiếng hét của Kim vội vã quay đầu nhìn. Trong tích tắc, Kim trở thành tầm ngắm của bọn chúng.

Một tên ở lại giữ cô gái bị bắt nạt, tên kia tiến lại gần Kim. Cô hoảng sợ. Người đơ toàn tập. Một sự lo lắng chạy dọc sống lưng.



PHẦN 10: NHẬN RA TRI KỶ



Nuốt nước bọt ừng ực, Kim cố gắng bò dậy để không phải bị rơi vào tính cảnh tồi tệ nhất. Nhưng cú ngã chí mạng đã không cho phép Kim đứng dậy một cách dễ dàng. Cô thấy tim mình lại được dịp nhảy hiphop vì sợ.

- Này em gái! Muốn gì? Hay là muốn được giống em gái kia?

Tên lưu manh vừa tiến tới gần Kim vừa cười nham nhở. Kim nhìn theo cái liếc mắt của gã, dưới ánh đèn mờ nhạt của con đường vắng, cô nhìn thấy một cô gái đầu tóc rũ rượi, áo quần thì rách bươm đang bị một tên to con kìm kẹp.

Khoan…

Hình như đó không phải là người lạ…

Kim nhíu mày lại và giật mình!

- Minh Vy à?

Cô gái kia ngẩng mặt lên một cách đầy mệt mỏi khi nghe thấy giọng nói lớn của Kim. Trong tích tắc, những ánh nhìn ngỡ ngàng dành cho nhau. Minh Vy gần như bật khóc khi thấy Kim đang nằm ở đó.

- Mày tới đây làm gì! Trốn nhanh đi!

Vy hét lớn. Không hiểu vì lý do gì mà trong thời điểm đó cô nàng lại phát ngôn như vậy. Ghét đôi khi chỉ là cảm xúc tạm thời vì ẩn sâu trong tâm hồn có thể chỉ là một sự không đồng điệu.

Thời gian không cho phép Kim có thêm bất cứ suy nghĩ gì trong đầu. Điều bây giờ quan trọng nhất là phải tìm cách cứu thoát Minh Vy và trốn khỏi hai tên đáng sợ này.

Thở mạnh và mím chặt môi, Kim trợn mắt nhìn gã lưu manh đang quỳ xuống, đưa đôi tay bẩn thỉu chuẩn bị chạm vào người mình....
« Trước1...1920212223...46Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Bí Mật Người Yêu Cũ
» Chỉ có thể là Yêu
» Ký Ức Yêu
» Truyện Đừng để sói ăn thịt
» Truyện Thuê boss làm bạn trai
» Yêu thầm em gái bạn thân
» Thứ 6 ngày 13 : Em mất anh… Thứ 7 ngày 14 : Cả thế giới mất em
» Cái Giá Phải Trả Để Yêu Em
» Được anh yêu là may mắn của em
» Ngồi Khóc Trên Cây
123»
Tags:
bạn đang xem

Ký Ức Yêu

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Ký Ức Yêu v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk