– Được rồi nhóc ạh, tôi phải đi đây- Hoàng xoa xoa đầu của Tuyết Mai, trông con nhóc lúc này rất tội nghiệp. Lần đầu tiên nó thấy Hoàng dịu dàng với mình vậy, con nhóc hơi ngỡ ngàng. Hoàng đi rồi mà con nhóc vẫn ngẩn ngơ…
***
Tại nhà Hùng… 3 thằng nhóc đang chụm đầu vào nghe giọng nói từ chiếc máy ghi âm, cái máy ghi âm nhỏ xíu bật lên, giọng của Minh Hồng phát ra loa rõ mồn một…Bản chất của Minh Hồng quả là đã hiện rõ, vừa ác độc vùa gian xảo…3 thằng nhóc cũng ko thể ngờ núp dưới bộ mặt xinh đẹp đó lại là 1 tâm hồn đen tối đến thế…
– Trời…cô ta là loại người kiểu gì vậy, còn đáng ghét hơn chị e Tuyết Mai Tuyết Lan nữa – Hùng thốt lên
– Công nhận đó…Cậu mà lấy phải cô ta thì đúng là xuống địa ngục rồi – Hoàng nhìn Long
– Cũng may là nhìn ra sớm bộ mặt của cô ta…ko biết ba tôi mà nghe đc giọng nói của con dâu tương lai thì sẽ thế nào nhỉ – Long trầm ngâm
– Thì chắc chủ tịch Trần sẽ tổ chức ngay một buổi tiệc tống tiễn cô ta khỏi tập đoàn này thôi ha ha ha – Hùng cười ngoác miệng
– Được vậy thì tốt quá, tôi chỉ lo ko biết cô ta còn giờ trò gì nữa ko?… – Long lo lắng
– Đúng rồi đó, cô ta chẳng từ thủ đoạn nào đâu. – Hoàng đồng tình
– Trước mắt là phải để ý đến Dung và Trúc đã – Long nói
– Cậu nói cũng đúng…
– Trước hết uống mừng cho thành quả của chúng ta, công lớn nhất thuộc về Hoàng đã có công chiêu dụ đc Tuyết Mai… – Hùng nâng ly
– Ok – Hoàng và Long cười và nâng ly
Sau hôm gặp Tuyết Mai, Minh Hồng cũng lo lắng ko kém…tuy mạnh miệng vậy nhưng trong lòng nó như có lửa đốt…Nó đi ra đi vào, hậm hực…cái đầu nó bắt đầu hoạt động hết công xuất để nghĩ ra những gì tiếp theo nên làm…Nó mỉm cười nham hiểm…(ôi cái bộ mặt trông thật là độc ác( _)!)
–
Con nhóc gọi điện thoại cho ông Trần…
– Alo. Minh Hồng hả con? Có chuyện gì mà con gọi cho bác vậy
– Dạ…chuyện này thực sự rất khó nói…con khổ tâm lắm..
– Sao vậy con?..Thằng Long lại bắt nạt con phải ko?
– Thực ra…con rất xin lỗi bác…ý con la…con muốn xin bác và ba mẹ cho con đc…hủy hôn..
– Trời!! sao vậy con? Có chuyện gì vậy? – Ông Trần hốt hoảng
– Anh Long ko thích con, anh ý lúc nào cũng chạy theo hình bóng khác…thâm tâm con đã cố gắng chịu đựng nhưng dù gì con cũng là con gái…con có lòng tự trọng của mình…con ko thể cứ chạy theo anh Long mãi như thế đc – Minh Hồng sụt sịt
– Con cứ bình tĩnh…đâu sẽ có đó…thằng Long thật quá quắt, bác đã nói nó bao nhiêu lần rồi vậy mà…, con đừng kích động quá…có gì bác sẽ nói thằng Long.. – ông Trần dỗ dành Minh Hồng
– Nhưng con…
– Bác biết…bác biết con phải chịu nhiều thiệt thòi…mà chuyện này ba mẹ con biết chưa?
– Dạ…chưa…con muốn nói với bác trước…dù gì con rất yêu quí và tôn trọng bác mà…con sẽ nói với ba mẹ con sau đó và để ba mẹ con đến thưa chuyện với 2 bác, con ko muốn bác bị bất ngờ…
– Bác hiểu rồi, con thật là chu đáo…tạm thời con khoan hãy nói với ba mẹ nhá, bác sẽ giải quyết chuyện này cho con…ko thể để con chịu thiệt thòi mãi đc? Con chịu ko?
– Nhưng bác ơi…bác đừng mắng mỏ anh Long quá nha bác, kẻo anh nghĩ là con nói gì anh, anh lại ghét con…
– Ko nhưng nhị gì hết…con là con dâu tương lai của ta…ta phải bảo vệ con chứ, ta quyết định rồi…ta sẽ cho 2 đứa đính hôn sớm…ko đợi tra trường nữa…ta sẽ nói chuyện này với ba má con… – ông Trần cương quyết
– Dạ..
– Ngoan lắm..có gì bác sẽ liên lạc với con sau nha
– Vâng, con chào bác… – Minh Hồng cúp máy, nó mỉm cười, vậy là kế hoạch đã thành công, nó đã tiến lên được bước nữa…Chỉ mất mấy giọt nước mắt mà đã đạt mục đích…Không ngờ chủ tịch Trần lại dễ dụ thế…
***
Ông Trần cúp máy, lúc này ông vô cùng giận dữ…thằng con trai mà ông yêu quí từ trước đến nay lúc nào cũng nghe lời ông vậy mà bây giờ chỉ vì con nhỏ đó mà thằng nhóc chống đối lại ông. Ko biết con nhỏ đó có bỏ bùa mê thuốc lú gì ko mà sao thằng nhóc đó mê tít. Ông mang máng nhớ lại hồi trước…lúc đó gia đình mới chuyển nhà đến gần nhà Trúc ở. Thằng nhóc đã rất quấn quýt con nhỏ, nó chẳng chơi với ai ngoài con nhóc đó. Con nhóc đó cũng dễ thương, lễ phép…
– Năm nay sinh nhật con thích gì nào? – ông Trần cười nhìn cậu con trai 10 tuổi của mình
– Con thích lấy Trúc về làm vợ – Long ngây ngô nói
– Hả? Sao con lại thích thế- ông Trần ngạc nhiên
– Vì Trúc xinh như búp bê ý, Trúc dễ thương lắm, lấy Trúc về làm vợ thì lúc nào con cũng đc chơi với Trúc… – Long cười tít mắt
– Thế con ko thích gì nữa sao? Ba sẽ mua cho con đó- ông Trần cười tủm tỉm
– Con chỉ thích Trúc thôi, ba cưới Trúc về làm vợ cho con – Long cương quyết…(nhỏ mà mê gái thế)
Như vậy là thằng nhóc thích nhỏ Trúc từ lúc nhỏ lận, bây giờ tình cảm nó dành cho Trúc càng sâu đậm, việc tách chúng nó ra quả là khó khăn. Chỉ còn 1 cách là cho Long và Minh Hồng đính hôn sớm…như vậy mới ổn… Nghĩ là làm, ông Trần nhấc máy bấm điện thoại gọi cho ba mẹ Minh Hồng.
– Alo. Tôi Trần Lân đây…tôi có việc muốn bàn với anh chị…
Trong suốt tuần vừa rồi, Hoàng ngày nào cũng lon ton đi xe bus với Trúc, ngày nào cũng gặp ông lão “mafia” (đấy là theo như lời Hoàng gọi). Sau hôm bị dũa cho te tua xấu hổ trước bàn dân thiên hạ Hoàng có vẻ biết điều hơn, nhác thấy bóng dáng ông lão là Hoàng ngoan ngoãn đứng dậy nhường chỗ ngay. Ông lão có vẻ hài lòng lắm… Ông lão có vẻ quí Trúc lắm…nói chuyện với con nhỏ rất rôm rả… tuy vậy lại hay chê bai Hoàng
– Nè, cái thằng nhóc này, đi học hay là đi chơi đó, sao cái tóc cứ dựng ngược cả lên thế kia, nhìn y như cái chông cắm hoa (trời, tóc đẹp zị mà ví với cái chông cắm hoa)...

