– uống đi
Đếch hiểu, mới nãy đang còn lạnh lùng với mình mà giờ tự nhiên lại đưa cho mình chai nước. Thôi kệ, đang khát thì phải làm cho hết khát đã Cầm lên và tu 1 phát hết nửa chai luôn. N nhìn mình 1 hồi rồi lại bỏ ánh nhìn mê người đó ra cửa sổ. Haizz! Thật chả biết ý cô nàng này là sao nữa. Mình cũng ngồi im mặc kệ bọn trong lớp muốn làm gì thì làm. Ông Ng với ông T cứ rủ đi đá cầu nhưng chả hiểu sao lại nay lại không có tâm trạng để chơi chút nào. Thật tình cái đám con gái quá khó hiểu, nhiều lần cũng định hỏi nhưng mà lại thôi. Với lại cũng chả biết bắt đầu hỏi làm sao cả, chả nhẽ tự nhiên hỏi sao N lạnh lùng với mình vậy à. Mình có là cái gì của người ta đâu, âu cũng chỉ thân hơn so với bạn bè bình thường 1 chút thôi mà. Rồi 2 tiết học sau khá nhẹ nhàng vì là 2 tiết toán, môn tủ của mình. 90 phút trong im lặng cho đến khi tiếng trống ngân vang báo giờ về.
N vẫn vậy, vẫn giữ cái dáng vẻ lạnh lùng như cái lần đầu tiên gặp vậy. Haiz! Thôi cũng kệ. Dắt xe ra về thì cái em lúc nãy đang đứng ở cổng. Bao nhiêu cặp mắt đực rựa đang hướng tới em. Mà cũng đúng thôi, gái xinh mà nhìn cũng phải. Em này mà so với N thì cũng là 1 chín 1 mười. Người thì xinh kiểu lạnh lùng kiêu sa, người thì lại có nét của 1 cô nàng baby dễ thương dễ gần. Thấy mình em vẫy vẫy cái tay, rồi chạy đến ngồi lên xe như thật vậy. Ừ thôi có gái xinh ngồi sau cũng oai phết. Bao nhiêu cặp mắt nhìn vào mà thấy tê tái. Nhưng mình đâu biết cũng có 1 cặp mắt buồn nữa đang dõi theo mình
Đi đường thì giờ em nó mới bắt đầu giới thiệu tên. Tên Yến ( gọi là Y nhé) học cùng trường lớp 10b7. Nhà em ấy ở Hà Nội nhưng do 1 vấn đề riêng tư nào đó mà em ý chuyển vào đây ở cùng ông bà rồi học ở trường tôi luôn. Nhà ông bà em cũng ở gần nhà mình thôi, tức là nhà mình ở xóm trên còn nhà ông bà em ở xóm dưới Thôi cũng tốt, lại có thêm 1 người cùng đường đi học với mình. Chứ đi 1 mình mãi cũng chán. Đèo em về đến quán sửa lấy xe xong 2 đứa cùng nhau đi về. Trên đường mình với Y nói chuyện nhiều lắm. Thật tình cũng không hiểu mình làm sao nữa, bên cạnh Y mình cảm thấy con người lầm lý của mình không còn. Cảm giác nói chuyện thoải mái lắm Còn lúc ở bên N thì mình cảm thấy mình trở nên người lớn hơn. Haizz. Cuối cùng thì cũng đã về đến nơi, 2 đứa tạm biệt nhau rồi ai về nhà nấy. Vẫn trên con đường về nhà quen thuộc.
Về đến nhà mọi thứ lại trở về như bình thường, vẫn giúp mẹ nấu cơm xong tắm rửa. Tối đến thì học hành 1 chút rồi đi ngủ. Vẫn những suy nghĩ ngổn ngang về N, mà tuyệt nhiên không có 1 người con gái nào khác. Người ta nói về đêm nghĩ đến ai thì đích thị là bạn yêu người đó. Dẹp, 2 chữ giàu nghèo lại thống trị. Thiếp đi lúc nào không hay, giấc ngủ yên bình lại trở về. Mong sao vẫn mãi yên bình như vậy!!
Chap 6.
Những ngày sau thì vẫn bình thường như cân đường hộp sữa, do mình và Y ở gần nhà nhau nên 2 đứa dính với
nhau khá chắc. Định mệnh em ý toàn bắt mình sang đèo thôi, mệt vđ mà vẫn phải chịu. Cơ mà được đèo gái xinh qua bao nhiêu cặp mắt gato thì cũng vui vui. Tình cảm 2 đứa tiến triển khá nhanh, mình cảm thấy ngày càng thích Y nhiều hơn, chả hiểu sao những lúc bên Y mình như được trở thành con người khác. Tuy vậy mình vẫn chưa xác định được tình
cảm của mình với Y là dành cho người bạn thân ngày nào cũng đi học cùng nhau hay là dành cho người con gái mà mình thích nữa. Còn về N thì quá khó hiểu đi, dạo gần đây N tỏ ra khá lạnh lùng với mình. Không còn những câu chuyện vui đùa với nhau, không còn những cử chỉ quan tâm mà N dành cho mình nữa. Mà thôi cũng kệ, mình với N có là gì của nhau đâu, âu cũng chỉ là 2 người bạn thân thôi. Có đôi lần mình cố tình bắt chuyện thì N hầu như đều lảng tránh hoặc là đưa cái ánh mắt buồn mà đẹp đến mê người ra cửa sổ. Điều này làm mình cảm thất thật sự khó chịu.
Thời gian mình bắt đầu trở thành học sinh cấp 3 thấm thoát cũng đã được gần 2 tháng, mai là 2/9 rồi. Lớp mình thì đứa nào đứa nấy xôn xao bàn tán việc đi chơi, mình thì chả quan tâm cho lắm. Cũng 1 phần vì mình không có ý định đi và cũng có 1 phần là vẫn băn khoăn cái thái độ của N. Giờ học cuối cùng hôm nay đã đến, lại hết 1 tuần. Ông chủ nhiệm oai phong bước vào lớp. Điểm qua thì thấy mấy thằng nghịch ngợm dính sổ tử thần ( sổ đầu bài đó mà ) thì đang lấm lét nhìn lên bảng. Cái màn tra tấn tinh thần đã đến, ông gọi mấy thằng dính sổ đứng hết dậy. Nhìn mấy thằng mà tôi buồn cười đéo thể chịu được ý. À quên, ông mãnh Ng và ông mãnh T cũng dính phốt. Quả này thì 2 bạn ấy được chơi trò vui rồi, bởi vì ông chủ nhiệm lớp tôi khá nổi tiếng về khoản những hình phạt oái oăm. Không biết hôm nay sẽ là trò gì nữa. Tôi âm thầm chờ đợi xem sẽ là gì đây, và rồi cuộc vui cũng đến. Ông từ từ bước xuống nhìn mấy thằng, tôi đảm bảo là tim chúng nó chắc đang đập phải đếm 300 nhịp trên giây ấy chứ. Mặt thằng nào thằng nấy tái mét, khổ thân ghê cơ muốn giúp lắm mà éo giúp được.Xin lỗi chúng mày ha, tao lại được ngồi xem hehehe. Ông tiến thẳng xuống bàn tôi, nhìn 2 thằng Ng và T. 2 thằng lúc này mặt cúi gằm, không dám ngẩng đầu lên. Rồi ông chỉ tay vào thằng T nói:
– Anh T, bị điểm 0 môn sinh nhỉ.
Thằng T lấm lét nhìn lên trả lời 1 lí nhí:
– vâng thầy!!
Xong, tất cả chúng tôi đang chờ đợi xem hình phạt của ông dành cho thằng này là thế nào, sẽ có trò vui đây. Và rồi ông phán:
– thế giờ anh thích gọi phụ huynh hay nhận hình phạt của tôi.
Xong tập 2, đời học sinh đéo có đứa nào thích bị gọi phụ huynh. Ông hỏi ngu vđ, dây dưa đấy phụ huynh là mệt nghỉ luôn. Ăn hành ở trường rồi về nhà ăn hành tiếp đợt 2 thì max cmn phê luôn chứ còn gì. Không cần nghĩ ngợi nó phán luôn:...

