"Để lát nữa."
"Chừng nào chứ?"
"Lát nữa."
"Ừ, tốt nhất nên nhanh một chút."
"Dạ."
Tôi lên lầu, tắm rửa, thay quần áo. Tôi vốn định mở máy vi tính,nhưng vẫn khe khẽ đi xuống lầu.
Dì hình như không có trong phòng khách. Tôi đứng trước phòng ngủ của bố, đặt tay lên nắm cửa rồi lại buông tay ra, cứ như thế, lặp đi lặp lại mấy lần. BỖng có cánh tay vươn ra giúp tôi xoay tay nắm cửa, ngẩng lên nhìn, là Ngân Hách.
"Vào đi."
"Không vào đâu."
"Vậy bây giò trở lên lầu, nếu có lòng tin sẽ ngủ thẳng giấc thì đi lên đi."
"..."
Ngân Hách đẩy tô ivào phòng. Tôi bất đắc dĩ phải bứơc vào. Đằng hắng. Bố đang nằm trên giường. Nhìn thấy tôi, bố ngồi dậy.
"Có chuyện gì thế?"
"Dạ... không... có gì, nghe nói bố không được khoẻ nên vào thăm." Tôi do dự chốc lát rồi bước lại gần bố, ngồi bên mép giường. Bố đón lấy tôi như bình thường, giống như không có chuyện gì xảy ra vậy. Nhưng bố thay đổi, tiều tuỵ hơn trước lúc đi công tác nhiều. Bố cười yếu ớt: "Vẫn là con gái quan tâm bố."
"Thật... ra... Bố không khoẻ chỗ nào?"
"Bố vẫn khoẻ, chỉ mệt thôi, không việc gì."
BỐ tuy nói như thế, nhưng xem ra rất mệt mỏi, bố không nên giấu tôi. Ngồi gần nhìn khuôn mặt bố, tôi thấy những vết nhăn hằn rất sau, có lẽ, mỗi đau khổ trải qua đều trở thành nếp nhăn trền mặt bố. Những vết nhăn này đa phần đều vì tôi mà có, bởi vì tôi không phải là đứa con ngoan, mỗi lần đều không nhẫn nhịn, gây chuyện với người ta.
Nhưng xưa nay, bố chưa tùng đánh tôi, bố luôn cảm thấy có lỗi với tôi. Vì không bảo vệ được mẹ mà cảm thấy có lỗi với tôi. Nhưng nứơc mắt, năm tháng, đau khổ, còn khó tôi, tất cả đều làm bố mệt mỏi như thế.
"Sao lại tỏ vẻ như thế? Mấy ngày nay học mệt lắm hả? Con không đi sinh sự nữa, người làm cha như bố cũng cảm thấy vui lòng." Bố khẽ nói.
Tôi cúi đầu, không biết nói gì, bố đạt tay lên tay tôi. Lúc nhỏ, tôi cảm thấy tay bố to như cái vung nồi, như có thể che được cả bầu trời vậy. Nhưng bây giờ, xem ra, tay bố không che được hai tay tôi, rất nhỏ. Đột nhiên mắt tôi nhoè đi.
"...Bố... Con... xin... lỗi. Hu hu..." Nước mắt tôi rơi ướt cả mu bàn tay bố, bố hình như rất luống cuống...
"Con... xin... lỗi... Hôm đám giỗ... Con không nên như thế... Không nên tuỳ tiện như thế... Mỗi lần đều viện cớ là con còn nhỏ tuổi mà làm ra những việc ngôc nghếch... COn thật xin lỗi. Con không biết chuyện... Chỉ là đứa trẻ to xác... Con chỉ nghĩ hôm đó là ngày giỗ của mẹ, không nghĩ đó là ngày giỗ vợ bố... Con xin lỗi..."
Nước mắt tôi tuôn rơi lã chã. Bố không để ý đến bàn tay mình đã bị ướt sũng, chỉ nắm chặt tay tôi, sau đó, lau nước mắt trên khoé mắt tôi. Bố bảo tôi ngẩng đầu lên: "Bố không muốn nhìn thấy con gái mình cúi đầu. Bố thích con gái bất luận ở đâu cũng phải ngẩng cao đầu. So với việc rơi nước mắt, bố thích tính kiên cường của con."
"Hu... hu hu..."
"Nhưng, thấy con biết hối lỗi như thế, con đã lớn thật rồi."
"Bố, hu... hu hu..." Tôi khóc to như đứa trẻ, tựa đầu vào đôi vai đã mệt mỏi của bố khóc thút thít.
Nguời mà thể xác như chiếc lá ngày một khô héo, nhưng tâm hồn thì to lớn có thể che được cả trời, đó là bố tôi.
"Khóc đã chưa?" Là hắn.
"Vẫn đứng đợi ở đây à?" Tôi bước ra khỏi phòng bố thì gặp Ngân Hách. Hắn cười hì hì, rồi đặt cánh tay lên vai tôi.
"Gì thế? Buông ra!"
"Ác nhỉ?"
"Gì?"
Ngân Hách chỉ cười cười, không nói gì. Tôi ngồi trên ghế nệm ở phòng khách trên lầu, không muốn về phòng, Ngân hách cũng vẫn ngồi trước mặt.
Hồi lâu tôi nói: "Cám ơn. Nếu cậu không mở cửa giúp tôi, không đẩy tôi vào, thì tô iđã không thể xin lỗi bố."
"Chuyện rất đơn giản phải không?" Ngân Hách hỏi.
"Ừ, xem ra chuyện rất đơn giản, nói xong rồi, trong lòng rất dễ chịu."
"Nói dễ gì dễ, bảo khó thì khó."
Ngân Hách nói gì khó hiểu thế?
"Cái này mà cũng không hiểu à?"
"Ừ, không biết. Tôi hình như là con ngốc."
"Biết thì tốt."
"Cậu nói chuyện không có lễ độ gì cả." Tôi trừng mắt nhìn Ngân Hách.
Hắn chỉ nhoẻn miệng cười. Hôm nay, ngươi làm được việc tốt mà, tha cho ngươi. Ngân Hách đi lại trước mặt tôi, sau đó, hắn bỗng vươn tay kề sát cổ tôi. Ngươi... ngươi rốt cuộc là gì thế? Hơi thở Ngân Hách rất gần, ánh mắt hắn cũng nhìn sát vào cổ tôi.
Hả? Hoá ra không phải môi hắn à? Lúc nãy tôi cứ tưởng là môi hắn chứ?
Đột nhiên, tôi nghĩ nên dùng đối thoại để đe doạ hắn. Tôi lắp bắp. "Này... này!"
"Đừng động đậy."
"Này, biến... biến thái hả? Tôi la lên bây giờ?!"
Đúng lúc tôi định la lên, Ngân Hách đập cái "bốp" vào cổ tôi.
"A! Đập được con muỗi rồi." Sau đó, hắn đưa cho tôi xem xác con muỗi trong tay.
"Này, cậu cố ý đánh tôi hả?"
"Nói gì thế." Rồi Ngân Hách đi vào phòng vệ sinh rửa tay. Tôi trừng mắt nhìn theo lưng Ngân Hách hồi lâu. Lúc tôi định vào phòng mình, hắn mở cửa gọi tôi. "Này."
"Gì hả?"
Ngân Hách quăng cho tôi vật gì đó, vừa nhìn là son môi. Ngân Hách nói: "Là thuốc giúp cho môi không bị sưng, bôi một ít sẽ đỡ nhiều."
May nhờ có son môi, môi tôi không còn bị sưng đau nữa. Ngân Hách thật khó mà làm ra chuyện tốt như thế.
Lúc đang chăm chỉ học giờ tự học, Tú Nhi vỗ tay tôi.
"Gì thế?" Tôi hỏi.
"Không ra ngoài à? Tớ ngồi yên không nổi nữa."
"Cậu nói xem. Tớ mang theo Ngân Hách thì còn hứng ra ngoài chơi không?"
"Chẳng phải rất đẹp trai sao, đây là phúc đức ông bà cậu để lại. Nghĩ thử xem, nếu người giám sát cậu đẹp trai như thế... Ưm, có đánh hcết tớ, tớ cũng không dám lại gần cậu! Hơn nữa, Ngân Hách quá nổi tiếng, lại rất đẹp trai, nghe nói học cũng giỏi lắm?"
"Thế hả? Không hứng thú."
"Không phải rất tốt sao! ĐỔi l