Tôi cũng ôm Vũ, cười:
– Ok, tớ hứa. Ngay bây giờ tớ sẽ theo đuổi anh ấy.– sau đó cũng bắt đầu muốn khóc.
Rồi hai đứa nhìn nhau cười ngốc.
– Anh ấy tên Duy Phong, cậu có biết ko?
– Duy Phong? – Một cảm giác lạ ập tới, tôi xoa xoa 2 thái dương đột nhiên đau nhức.
– Ừ, anh Vũ nhà tớ với đội bóng xem Duy Phong nhà cậu như thần tượng đấy. Trận này ở lại xem cũng vì muốn chứng kiến trình độ bóng rổ của anh Phong đấy.
– Thật sao? – Tôi hí hửng
– Trời, cậu đúng là suốt trận ko nghe hiểu gì ai nói luôn sao? Có biết tại sao Mạnh Vũ nhà tớ tập luyện nhiều vậy ko? Cũng là muốn trận chung kết được gặp đội của anh Duy Phong nhà cậu đó.
– Mạnh Vũ nhà cậu, Duy Phong nhà tớ?
Lại cười ngốc.
Giờ tôi mới để ý, đây là một căn phòng dài, có kê những chiếc ghế dài, và tôi đang nằm trong một những chiếc giường nhỏ.
– Bệnh viện gì lạ vậy. – Tôi thắc mắc.
– Ko phải bệnh viện, mấy nhân viên y tế bảo cậu chỉ bị choáng nhẹ, tỉnh dậy ngay nên đưa cậu vào phòng hồi sức của sân vận động cơ.
– Vẫn đang trong sân vận động? – Tôi mừng rỡ, định chạy đi thì Mạnh Vũ với mấy người khác kéo tới.
– Có sao ko?
– Nhìn em thế này là ko sao rồi.
– Phù, em mà bị gì bọn anh ko tha cho chúng đâu.
– À mà thấy em xem chăm chú vậy mà lại ko được thấy kết quả, a cho em biết dẫn trước những 6 điểm.
– Lần này ĐH thể dục thể thao muối mặt nhé, vênh váo cậy chuyên ngành mà lại thua ĐH kinh tế.
– Quá mất mặt.
Tôi ngơ ngác, vậy là hết trận rồi. Mặc kệ, tôi chạy như bay ra sân. Mọi người đã tản đi hết.
Tôi đảo mắt tìm kiếm bóng dáng ấy, ko có, ngồi phịch xuống ghế, nghĩ: ko sao hết, anh đã xuất hiện rồi, em cũng ko sợ mà chờ anh thêm nhiều năm nữa.
– Em tìm ai? – Mấy người chạy ra lo lắng hỏi tôi.
– Ko phải bị đánh trúng đầu nên bị gì rồi chứ? – Một người còn chọc.
– Em tìm tên đánh em, cho nó một trận. – Tôi cố cười.
– Chơi với em lâu vậy giờ mới biết đanh đá ghê quá.
– Thôi bọn mình đi lên quán đi.
Nhìn đồng hồ, cũng đã đến bữa chiều nên tôi lấy lí do đau đầu từ chối rồi đạp xe về.
Bởi có một thỏa thuận.
– Vy Anh, con gái bố ở nhà ngoan ko nhỉ?
– Con ngoan cực kì.
– Thật ko nhỉ?
– Thật luôn ấy.
– Thế trưa qua, con ko ăn cơm, vậy là hư rồi.
– Con ko đói mà.
– Bố con mình thỏa thuận một chút nhé.
– Tất nhiên ạ.
– Từ nay, ko được để mẹ con dùng bữa một mình nữa, thay bố ăn thật nhiều món mẹ nấu, được ko con gái?
– Có thế thôi ạ, dễ ợt.
– Làm tốt đấy nhé.
– Vâng ạ, vậy bố làm gì cho con nào?
– Bố sẽ ăn thật nhiều kem, vị hạnh nhân đúng ko nào?
– Oa, bố hứa nhé, bố phải thay con ăn thật nhiều kem đấy nhé. Yeah, vị hạnh nhân.
***
Về đến nhà, tôi vào luôn bếp:
– Thơm quá, mẹ nấu xong hết rồi ạ.
– ừ, vừa hay xong món canh, con đi thay đồ rồi ăn cho nóng, mà sao con bé này, người lạnh cóng hết rồi này.
– Bên ngoài gió lớn ấy mà, con ăn luôn nhé, đói quá.
– Bảo con rồi mà, trưa phải ăn đầy đủ, cứ bỏ bữa, ăn linh tinh, lại đói. – Mẹ vừa mắng vừa ân cần gắp thức ăn cho tôi.
Thỏa thuận đó… rất ấm áp.
– À, lúc nãy bố có gọi về đấy.
Tôi hào hứng:
– Vậy ạ, bố nói gì hả mẹ.
– Bảo con trời lạnh, mặc ấm một chút, quàng khan che mặt chút, gió đông buốt da lắm, rồi bảo con trời lạnh, ăn kem ít một chút.
Tôi nhăn mũi:
– Bố mẹ xem con như trẻ con ấy.
– Vậy con lớn với ai nào, bố mẹ vẫn phải lo từng chút.
Tôi vật lộn với cái đùi gà, lại hỏi:
– Vậy bố có nói khi nào thì về được ko mẹ?
Mẹ trầm ngâm một lát, nhẹ nhàng:
– Bố con bảo công việc bây giờ mới bắt đầu được một đoạn thôi....

