- Còn k mau xin lỗi đi - Anh quắc mắt nhìn đàn em
- Dạ ...dạ....xin lỗi ngài, xin ngài tha lỗi cho sự bất kính của tôi, mong ngài tha thứ - Tên đó lắp bắp, quỳ rụp người xuống van xin Kevin
- Thôi được rồi, bỏ qua đi - Kevin lạnh lùng phẩy tay
- Uầy, ghê ta?- Sandy chớp chớp mắt nhìn Kevin
- Thôi khỏi phải nhìn tui bằng ánh mắt đấy. Tôi biết cô định nói gì rồi- Kevin lườm Sandy (ức lắm đầy, nhưng k làm gì được nó nên hắn đành lườm nó vậy)
- hehe - Sandy cười tít mắt làm có 1 khuôn mặt đỏ lên vì ngượng trước vẻ đẹp trới bất công đã cho nó
- Dạ, rất xin lỗi về truyện vừa rồi thưa cậu Kevin - Anh cúi người xin lỗi
Kevin khẽ gật đầu. Chỉ nhìn thôi Kevin cũng biết ẩn sau khuôn mặt thanh tú kia là cả 1 con quỷ; từ cánh ứng sử tới nói năng anh ta đã cho Kevin thấy phong thái khác hẳn lũ choi choi kia....và cũng k dưng 1 người như bang chủ vùng quan đông vốn nổi tiếng là hà khắc, cứng nhắc lại cho anh ta mang danh hiệu "phó bang chủ" khi tuổi con quá trẻ thế kia thì con người này k nên khinh thường chút nào.....
- Tôi la Hamashita Ryuki, là người quản lý toàn bộ bang này.Xin mạn phép hỏi ai là người đã mở cánh cổng chính vậy ạ? - Ryuki lễ phép hỏi
- À! Là cô ta đó - Kevin chỉ tay về phía Sandy
- Hì, xin chào- Sandy nở nụ cười xã giao
- Ơ, cô là.....- Ryuki hơi bất ngờ vì khuôn mặt này anh cảm thấy rất quen, như đã gặp hay nhìn thấy ở đâu rồi
- Tôi muốn gặp "ông chủ". Tôi biết ông ấy có ở nhà - Sandy lảng sang truyện khác
- Um...tiểu thư có thể cho tôi biết quý danh được k?Lúc đấy tôi mới có thể tiểu thư lên gặp bang chủ - Ryuki cười
- Hừ, lắm truyện quá. Vậy nhờ anh lên báo với ông chỉ Hawaza Ai là có con gái tên Trương Nguyệt Mỹ Hương gặp - Sandy nhăn măt
- ĐẠI TIỂU THƯ - Nghe tới cái tên "Trương Nguyệt Mỹ Hương" thì cả lũ cùng Ryuki cúi chào Sandy.
Làm sao mà họ k thể cúi chào khi nghe tới cái tên này chứ; toàn cái bang này ai ai chẳng biết tới "đại tỷ" hay con gái nuôi cưng của bang chủ, được ông yêu quý, nâng niu, chiêu chuộng hơn cả cậu con trai ruột thịt của mình .....
- Hừ, mấy người làm gì vậy.Đứng lên cho tui, ai bảo mấy người phải thi hành lễ hả? - Sandy gắt
- Tiểu thư, ông chủ đang ở trên nhà ạ, mời cô theo tôi - Ryuki cúi mắt nói
Sandy và Kevin bước theo Ryuki lên lầu. Sandy mặt thí vẫn đằng đằng sát khí, mắt k nhìn mà chân vẫn bước đi k vấp phải 1 thứ gì, dường như với nó trỗ này đã quá đỗi quen thuộc rồi....Còn Kevin thì cứ trầm ngâm 1 cách lạ lùng như đang suy nghĩ cái gì đó vậy....
Ryuki đẩy cánh cửa được làm bằng gỗ lớn , trước mắt Sandy và Kevin hiện ra người đàn ông trung niên mặc 1 bộ Yukata đen bằng lụa đang ngồi trên bàn xem giấy tờ gì đó từ sập giất cáo trước mặt....khuôn mặt đăm chiêu k hề biểu lộ 1 chút cảm xúc nào....
- Truyện gì vậy Ryuki- Ông hỏi bằng dọng thanh ,nhẹ nhưng cùng đầy lạnh lùng;ánh mắt vẫn dán vào tờ giấy k ngước lên ...
- Dạ....- Ryuki chưa kịp nói thì Sandy đã đẩy Ryuki lùi về phía sau, đùng đùng đi vào
- Ba, ba tiếp đón con gái ba chu đáo quá ha - Sandy khoanh 2 tay trước ngược nhìn ông bằng ánh mắt hằm hằm
Cái giọng nói quen thuộc mà có lẽ cả cái cuộc đời già nua này ông cũng k thể quên được cái giọng nói trong chẻo nhưng đanh thép đó....nó khiến ông phải bỏ cả tập giất giầy cộp trước mặt để nhìn lên xác thực lại xem có phải ông đã già mà lãng tai rồi chăng. Nhưng ông k khỏi ngạc nhiên khi đúng là nó, cô con gái còn hơn cả con ruột của ông đang đứng đây, vẫn khuôn mặt đó, vẫn hình dáng đó tuyệt nhiên chẳng thể lẫn đi đằng nào được. Giọng ông run run:
- Mỹ Hương.....- Giọng ông run run thấy rõ
- Dạ phải. Thật may cho con là ba còn nhận ra à chứ k khéo con xẽ bị mấy tên yakuza dưới nhà ngũ mã phanh thây con ra với cái tội danh thấy người sang bắt quàng làm họ - Sandy hất mặt k thèm nhìn ông
- Thôi mà con gái ngoan của ba , ba xin lỗi mà, tại con tới chẳng báo trước với ta gì cả nên ta k biết. Um, đứa nào giám mạo phạm tới con bảo ba để ba sử tụi nó thích đáng - Ông khẽ vuốt vuốt mái tóc mềm của Sandy
- Hừ, lần này con bỏ qua ngen vì dù gì lâu rồi con cũng k vể, nhưng lần sáu mà vậy con cheo cả tụi đó cả ba lên cây luôn - Sandy đe dọa (ôi, mẹ ơi nhỏ này đúng là....dám dọa Boss của cả bang Yakuza lên cây cơ đấy hix)
- Rồi rồi, được rồi, ba biết lỗi rồi mà.Đừng giận ba nghen con gái ngoan- Ông cười hiền
- hehe , k giận nữa nếu ba cho con thêm mấy cái cây phong lan kia của ba thì ok - Sandy cười toe toét (con nhỏ này đúng là lợi dụng mà =~=)
- Này Sandy, vào truyện chính đi..cứ tào lai hoài - Kevin đứng nãy h lên tiếng
- Kệ tui - Sandy lè lưỡi chêu ngươi Kevin
- Ơ, cậu Kevin - Ông Ai ngạc nhiên vi sự có mặt của Kevin, "ông trùm" của thế giới đêm. Đến ông là 1 ng đã làm cái nghê này lâu rồi nhưng vẫn phải nể cậu 1 phần ...
- Chào ông Ai, lâu quá k gặp ông rồi, ông vẫn ổn chứ? - Kevin gật đầu chào, nở cụ cười xã giao với ông Ai
- Ủa? Ba biết tên này sao? - Sandy dơ tay chỉ thẳng mặt Kevin
- Sao lại k? Ở cả cái đất Tokyo này, những người thuộc thé giới ban đêm hay những giàu có chẳng ai là k biết tới danh của "ông trùm Kevin" cả, "ông trùm" của các quán bar, vụ trường, sòng bạc,...Cậu Kevin đây cũng đã k ít lần giúp ta những vụ rất quan trọng rồi đâu - Ông cười
- Ghê ta - Sandy khen, mắt chớp chớp nhìn Kevin
- Cám ơn nhưng khỏi cần cô khen đểu tôi đâu - Kevin lừ mắt
- ha, vậy là 2 đứa biết nhâu hả? vậy thì hay thật - Ông nhấp 1 ngụm trà nóng
- Hay gì ba? Trả hay tý nào, quen biết tên này phiền lắm, toàn bị đánh ghen cách vô cơ k hà - Sandy nhăn mặt kể lể tội lỗi của hắn
- Ừ cũng phải mà, tại cậu Kevin vừa đẹp trai lại tài giỏi, người hoàn hảo thế thì cô gái nào trả muốn - Ông vỗ vai Kevin ...