- hừ, anh chắc k ? Em muốn có ảnh 2 đứa đấy, thân mật 1 chút- Sandy nhăn mặt, tay siết chặt điện thoại
- Ặc, k tin anh sao? Ảnh thì k có đâu vì bọn này hẹn gặp nhau buổi tối thôi, h muốn chụp phải đi săn mà bọn này chẳng có chút gì ghê gớm hay có máu mặt, thằng kia giàu cũng thường thường thôi bon đàn em k chịu làm à, được chẳng đáng là bao nhiêu tiền cả- hắn thở dài
- Um, được rồi. Vậy Bye, thanks anh - Sandy nói rồi cúp máy
Sandy nhốt mình trong phòng và cả ngày ngồi suy nghĩ rồi thiếp đi trên người chú bạch hổ lúc nào mà chẳng hay.....Bạch hổ nằm quận tròn người lại để cho Sandy nằm trong mình sưởi ấm cho Sandy...Còn Sandy, hiện h nó thật sự k biết được rằng nên phải tin ai đây, h thực sự nó rất khó chịu, tức giận....nó chỉ muốn gặp tên khốn đó để đấm vào cái bản mặt hắn cho bõ tức thôi......
- Sandy.......Sandy dậy đi.....- Anna lay lay nó
- Hử.....- Sandy dụi dụi mắt tỉnh dậy
- Sao lại ngủ ở đây vậy? Mọi ngươi tìm mày mãi đó, dậy đi - Anna khuôn mặt hiện rõ sự lo lắng
- ờ, ngủ quên béng mất - Giọng Sandy ngái ngủ
- Um, vậy xuống nhà nằm đi, lạnh đó- Anna kéo tay Sandy dậy
- Nói chuyện chút đi, tui có Truyện muốn nói - Sandy giữ tay Anna, ánh mắt nhìn cô bạn mình cực kì kiên quyết
- Gì vậy ?- Anna hơi ngạc nhiên trước thái độ lạ lùng của Sandy nhưng vẫn ngồi xuống nghe
- Tin tui chứ?- Sandy nhìn thẳng vào mắt Anna
- Hả? - H thì Anna hoàn toàn k hiểu được cô bạn thân của mình đang nghĩ gì nữa
- Tin tui chứ?- Sandy lặp lại, ánh mắt vẫn kiên định nhìn thẳng vào mắt Anna chờ đợi câu trả lời
- Um, tin. Sao vậy ?- Anna hơi lúng túng trước câu hỏi bất ngờ này của Sandy nhưng vẫn trả lời
- Uh, tin tui vậy hãy nghe cho rõ nè- Sandy siết chặt tay Anna
- Um.... - Anna khẽ gật đầu
- Nghe tui đi, tin tui thì làm ơn hãy bỏ tên đó đi đi, hắn k sứng với cậu đâu. Tui đã nhờ người hỏi, Hòa với cái con nhỏ tên Trang đó vẫn còn yêu nhau chứ k phải Hòa chỉ yêu mình câu đâu. Tui cũng k muốn tin, nhưng đó là sự thật, nghe tui bỏ tên đó trước khi cậu lại bị đau thêm 1 lần nữa đi - Sandy thực sự bùng nổ, nó nghĩ gì nói nấy
- Hả, k phải vậy đâu. Tui tin Sandy nhưng Hòa k phải loại người đấy đâu. Tui với Hòa yêu nhay có ai biết đâu mà chẳng thế. Hòa với nhỏ đó chia tay nhau rồi- Anna lắc đầu, bác bỏ những gì Sandy nói
- Cậu ngốc hay ngu vậy ?Thằng đấy nó lừa cậu đó, nó k đáng cho cậu yêu, nó là thằng khốn nan, nó k sứng với cậu đâu- Sandy hét lên
- Này, đừng nói Hòa như thế. Mỹ Hương, cậu nói hơi bị quá đáng rồi đấy - Anna nhíu mày
- Hừ, tui còn nói nữa, cái thằng ******** đấy tui sẽ giết chết nó- Sandy gắt lên. H nó hoàn toàn mất tự chủ rồi, nó nói hoàn toàn chẳng suy nghĩ gì cả; h cứ nhắc cứ nghĩ tới tên đó là Sandy lại giận run người
- Mỹ Hương - Anna nhìn chằm chằm vào Sandy, đôi mắt ánh lên nét buồn nhưng xen lẫn đó là những tức giận đau khổ k nói nên lời
- Thế mà cậu nói cậu tin tui. Tui nói cậu hay, tại cậu ép tui phải nói như thế này đấy nhé. Cậu chọn đi, là tui 2 là Hòa- Sandy nắm chặt bàn tay, đứng phắt dậy
- MỸ Hương à? - Anna níu tay Sandy
- Hừ, đấy là cậu ép tui đấy. Tình bạn 10 năm nay tui đánh đổi bằng câu trả lời này, tùy cậu thôi - Sandy quay mặt đi trỗ khác
- Tĩnh bạn 10 năm của 2 đứa chẳng nhẽ kết thúc như thế này sao? Tui k muốn, Mỹ Hương à? - Anna siết chặt cánh tay của Sandy
- Tui bất cần,tui bỏ tất cả. Đó là do cậu ép tui. Cậu chọn đi là tui hay là cái tên đó- Sandy qauy lại bấu chặt vào vai Anna nhìn cô bạn bằng ánh mắt đầy tức giận
- Tui.....tui k thể bỏ Hòa lúc này được. Mỹ Hương truyện của tui để tui tự giải quyết được k?- Anna quay mặt đi, tránh ánh mắt nhìn như muốn xuyên thủng tất cả của Sandy
- Hừ, vậy nghe cho rõ đây: từ bây h tui kệ cậu đó,cậu muốn làm gì thì làm đi. Dù cậu có sống chết sao tui cũng mặc cậu, k bao h tui quan tâm nữa- Sandy hất tay Anna ra bỏ ra ngoài mặc Anna đứng đó
- Mỹ Hương à? - Anna định kéo Sandy lại nhưng k kịp, Sandy đã bỏ đi mất rồi...
- Chẳng nhẹ tình bạn 10 năm của 2 đứa chỉ tới đây là kết thúc sao? Chẳng nhẽ tui sống chết như thế nào cậu cũng k quan tâm thật sao?....- Anna đứng đó, nhìn về phía bóng dáng Sandy ngày càng xa dần, khuôn mặt đầy đâu khổ nói trong vô thức....
Sandy bỏ ra ngoài, bỏ ra khỏi nhà luôn mấy ngày cũng k chịu về nhà, hai nó nói như thế nào cũng k chịu về nhà mà cứ lang thang khắp nơi, bỏ cả học hành luôn....
TẠI BAR KEVIN:
Sandy hôm nay tới bar Kevin nhưng k phải để quậy như mọi lần mà tới là để uống rượu. Nó ngồi ở quầy bar k nói chuyện với bất cứ ai câu nào mà cũng chẳng ai giám động vào nó khi sát khí đang bao quanh nó dầy đặc vậy. Sandy, nó chỉ chăm chú vào những ly rượu đặc quánh, sóng sánh màu sắc tuyệt diệu kia thôi....
Kevin bước vào quán bar, anh mặc chiếc áo len mỏng mày đen cổ chữ V khá sâu xuống dưới khoe bộ ngực săn chắc của mình, đi cùng với quần tụt đèn và giầy Nike đen. Mái tóc bình thường dựng đứng thì hôm nay được che đi bởi 1 chiếc mũ len rộng chùm kín đầu trông khá bụi màu đen, tai đeo nấm nhỏ màu đen, 2 tay đúc túi quần bước vào quán 1 cách rất nghênh ngang, bất cần. Đôi mắt sắc lạnh quét khắp 1 lượt ở quán từ sàn nhảy cho tới khắp ngóc ngách nhỏ khác cho tới khi bọn đàn em trong bar chạy tới chào thì ánh mắt đó mới tạm dừng lại....
- Anh - Shin cùng bọn đàn em cúi chào Kevin
Kevin khẽ gật đầu bước đi vào trong theo sau là Shin và bọn đàn em (ai k nhớ Shin là ai thì đọc lại chap : " Siêu quậy Sandy chạm trán ông trùm Kevin" nha)
- À!- Kevin chợt nhớ ra cái gì đó rồi đứng lại
- Dạ - Shin ngẩng lên nhìn Kevin
- Cô ta tới đây chứ? Lee Sandy đó- Kevin hỏi, giọng lạnh băng
- Dạ, có ạ. Nhưng hôm nay chị ấy toàn uống ượt thôi ạ. Uống xuốt từ lúc đến tới h, em nói chị ấy nhưng chị ấy k chịu nghe ạ - Shin lo lắng nói, ánh mắt hướng về phía quầy rượi...