Khi đang suy nghĩ miên man tôi chợt tỉnh khi Trâm bảo tôi: “ Ê. Gần tới sinh nhật mày rồi đó.Tháng chín rồi.Chúng mình sẽ làm gì đây.Mày có định mời Sinh không?”…Mời Sinh ấy à? Một ý kiến tồi…
Nếu có mặt ổng thì ngày sinh nhật tôi sẽ là một thảm họa ấy chớ…Lại những cử chỉ lịch thiệp, cái cách nói, cách cười ấy sẽ ghim vào tim Trâm “một cái đinh” bự hơn. Thảm họa tình yêu sẽ chỉ diễn ra nhanh hơn mà thôi. Tôi quay qua Trâm lắc đầu quầy quậy bảo là không cho Sinh biết về chuyện này. Và tôi hứa dẫn nó tới một chỗ hay ho. Quả thật lúc ấy tôi chưa biết là chỗ nào…
____________________________________
Đúng ngay ngày sinh nhật tôi vào hôm thứ sáu.Tôi không phải đi học buổi chiều cho nên việc “quậy hết ga” vào ngày này là cơ hội ngàn năm có một. Tôi quyết định một chuyện đáng điên rồ: “Xuống khu phố Tây thực hành tiếng Anh.”. Khu phố Tây nằm ngay đường PNL quận nhất. Tôi đã từng đi qua đó nhiều lần nhưng chưa có lần nào có dịp ghé vào đó chơi cả. Thế nên lần này có cơ hội, tôi lôi tuột Trâm xuống dưới chơi cho biết. Sẵn dịp xem trình độ giao tiếp tiếng Anh của mình thế nào.
Giữa dòng người cao lớn trong một con phố nhỏ, chúng tôi như lạc vào xứ sở của người khổng lồ. Cảm giác thích thú lẫn đáng sợ tuôn ra. Họ quá cao lớn, còn chúng tôi thì quá nhỏ bé. Tôi tưởng chừng như sẽ bị đè bẹp giữa những con người cao lớn ấy. Tôi và Trâm đi dạo hết một vòng phố Tây và rất thích thú. Lác đác là những người bán dạo với “trình độ tiếng Anh như gió”. Những em bé bán hoa, đánh giày không qua một trường lớp nào mà có thể nóil chuyện phiếm với những người nước ngoài với tốc độ ứng biến đến kinh ngạc.
Đi mãi cũng mỏi chân. Nên tôi và Trâm quyết định sẽ ghé vào một quán nào ấm cúng dễ thương và tổ chức sinh nhật tại đó. Đang tìm kiếm thì chợt đập vào mắt tôi là một quán café nhỏ có tên là Sinh café.Quán bài trí thật ấm cúng và đáng yêu, nhưng hình như không hợp với không khí nhộn nhịp ở khu phố Tây nên quán có vẻ không hút khách lắm (sau này nó đã đổi thành điểm đăng ký vé du lịch mất rồi. Tuy cũng là café đấy nhưng không còn cái không khí ấm cúng ngày xưa nữa.). Một quán mang tên ông thầy yêu dấu của tôi. Trâm dường như cũng có cùng ý tưởng, nó đập vai tôi hất hàm: “ Ê! Thầy yêu mày mở quán kìa.Dzô ủng hộ đê..”. Tôi bụm miệng cười rũ rượi: “ Đi dạy đã giàu rồi.Lại còn mở quán café nữa.Tiền để đâu cho hết.Được à nhe.Tao chọn quả không lầm người.Đẹp trai, trí thức giàu có.” Trâm cũng nhìn tôi cười toe toét: “ Gớm quá bà.”
Nói là làm. Chúng tôi bước vào thì một anh bồi người nước ngoài đon đả đón chúng tôi. Bề ngoài của anh ta trông thật ấn tượng: mặc áo sơ mi trắng bỏ vào thùng lịch sự, bên ngoài là chiếc áo gi lê màu đỏ và thắt một cái nơ trên cổ cũng màu đỏ nốt. Và đặc sắc nhất là gương mặt nhẵn nhụi thanh tú.Mắt đẹp kinh khủng với hàng lông mi rất dài và cong màu nâu hoe nhưng anh ta không có lấy một cộng lông mày và cái đầu cũng nhẵn y như thế.
Trâm, bạn tôi đã bị sốc bởi cái bề ngoài của anh ta. Nó thì thào với tôi: “ Trông gã này…kinh khủng quá.”. Tôi cũng nhún vai lấy lệ. Nhưng dòm anh ta như thế tôi lại thấy hơi hay hay….
Anh ta tận tình dẫn chúng tôi vào bàn,nhắc ghế cho chúng tôi ngồi và liến thoắng: “ Ladies! Have a sit.Please!(Các cô gái. Mời ngồi.) “. Anh ta làm tôi bật cười bởi cái từ Ladies là từ hết sức hoa mỹ, trịnh trọng chỉ dùng cho các cô, các bà sang trọng, xinh đẹp, lịch lãm, có chức quyền mà thôi. Tôi quay qua Trâm hết trề môi rồi nhe răng: “ Trời ơi.Từ thưở cha sinh mẹ đẻ đến giờ có người gọi tao là “lady”.Sung sướng quá. Ha ha ha”. Trâm cũng cười tít mắt.
Cái điều tôi không ngờ ở đây là anh ta hiểu được tiếng Việt Nam , anh ta mở to mắt nhìn tôi đầy ngạc nhiên buông một câu: “ No one called you like this before?(Không có ai nói vậy với cô trước đây hả?”. Lần này thì tới tôi nhìn anh ta kinh ngạc, còn Trâm thì không hiểu anh ta hỏi gì, chỉ biết trơ mắt ếch ra hết ngó anh ta rồi ngó tôi.(Tất nhiên nó có nghe được đâu). Tôi nhìn anh ta lắc đầu và cười: “ No one.You’re first. (Không ai.Anh là người đầu tiên đấy.). Còn Trâm thì nó lắc tay tôi liên tục: “ Mày nói cái gì với nó vậy?Nói tao nghe coi.”. Tôi quay qua giải thích với Trâm, nó gật gù liên tục…(thế ngoài cái đó ra làm gì nữa bây giờ). Chúng tôi order pizza rồi đuổi khéo anh chàng ra chỗ khác. Nhưng những cái bánh pizza làm quá lâu. Vì thế trong cái thì giờ rảnh rỗi lại thấy anh ta đứng một chỗ buồn thiêu, cũng thấy tội nghiệp.
Tôi nghĩ là nên chọc ghẹo anh ta một chút cho vui. Tôi đã viết vào tờ giấy: “ You look so impressive. You liked the actor whom played in Transporter movie.”(Anh thật ấn tượng. Anh trông giống diễn viên đóng phim “người vận chuyển” lắm) rồi quăng cho anh ta. Anh ta lụm tờ giấy xem cười toe toét và nhảy phóc lên chỗ chúng tôi ngồi. Và cái màn chào hỏi thông dụng kiểu “hello how are you” lại bắt đầu….
“ Hi. Thanks. Do I really look as Transporter?May I know your name?(Chào. Cám ơn. Tôi giống “Người vận chuyển” lắm à?Tôi có thể biết tên em không?)”-Anh ta e thẹn vuốt cái đầu bóng loáng.
“Yeah.You look like him so much. My name is N.H. And this is my bestfriend.Her name’s Tram.And yours”(Ừ. Giống kinh. Tên tôi là N.H.Còn đây là bạn tôi.Cổ tên Trâm.Còn anh?)- Tôi vui vẻ bắt tay anh ta và quay qua Trâm giới thiệu, nó thẹn thùng lí nhí bắt tay anh chàng. Trâm rất là bối rối khi gặp người nước ngoài lần đầu tiên, nó chả biết nói gì thế là suốt buổi toàn tôi nói....