Tôi dẫn xe vào chỗ giữ xe thì đã nhìn thấy anh ngồi ngay băng đá xem bài. Anh dường như là đã bình phục sau cơn sốc đó. Tôi nhanh chân cất xe rồi ghé qua chỗ anh. Tôi đứng kế bên băng đá rụt rè gọi anh “Thầy ơi…em ngồi chỗ này được chứ ạ?”. Sinh không thèm ngước lên nhìn tôi lấy một cái, hất hàm: “ Cứ việc. Đây đâu phải là tài sản cá nhân của riêng tôi đâu”. Tôi khẽ khàng ngồi xuống kế bên anh vừa lên tiếng: “ Thầy ơi, chuyện hôm nọ…” thì Sinh đã thu dọn tập vở đứng phắt dậy bỏ tuốt vào văn phòng. Cái thái độ đó của Sinh đã làm tôi hơi bị hụt hẫng. Vậy là anh vẫn còn giận.Cũng phải thôi.Vì vẫn còn đang sốc.
Tôi ngồi lại một mình trên băng đá đó, thừ người nhìn trời mây bay mà lòng buồn man mác. Mây trên trời hôm nay sao trôi chậm và u uất thế? Cái cảm giác nặng nề ủ dột đang dâng tràn trong tôi. Tôi không muốn thấy Sinh như thế. Cái cảm giác lạnh lùng của anh làm tôi khó chịu. Tôi muốn thấy anh cười như trước kia. Ôi, nụ cười của anh sao nồng ấm và tuyệt vời đến vậy. Tôi muốn làm tất cả vì nụ cười đó. Tôi sẽ phải xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa tôi cũng làm. Chỉ cần nụ cười tươi tắn đó quay trở lại lên khuôn mặt kia.
Tôi thở dài co hai chân lên ghế lại thừ người ra suy nghĩ thì một bàn tay to bè vỗ lên vai tôi. Tôi quay qua thì thấy thầy Lâm đang cười toe toét: “ Sao vậy? Suy nghĩ chuyện đời dữ quá hả mà thở dài”. Tôi nhìn thầy phì cười: “Thầy có phải là bụt không?Sao mỗi lần em buồn lại em lại thấy thầy xuất hiện thế?”. Thầy Lâm bĩu môi cười nụ rồi đi vòng qua ghế ngồi xuống chung với tôi: “ Hên xui à. Không biết nữa. Có lẽ tui là bụt thiệt.Bị gì buồn?”. Tôi lại thở dài lần nữa và kể thầy nghe hết mọi chuyện. Nghe xong thầy nhìn tôi ngạc nhiên: “ Chuyện này hơi ngộ à nha. Em có lỗi gì mà đi xin lỗi tên đó???Em chả làm gì để phải xin lỗi cả. Chuyện em an ủi Andrew là bình thường vì lúc đó em thấy tâm trạng hắn không được tốt. Gặp tui ở tình cảnh đó tui cũng thế. ”
Thầy Lâm nói tôi ngẫm nghĩ tôi thấy cũng phải nhưng tôi thấy áy náy về cái nhìn đầy tổn thương của Sinh khi thấy Andrew và tôi nơi hành lang. Tôi lên tiếng: “ Nhưng mà…lúc ấy Sinh rất cần em…mà em lại đi an ủi người đã làm tổn thương thấy ấy…” Thầy Lâm trừng mắt rồi tiếp tục phân tích cho tôi thấy cái áy náy của tôi và điều tôi định đi xin lỗi Sinh rất ư vô duyên: “Đó là chuyện riêng của họ. Họ cắn nhau thì họ phải tự giải quyết. Em rõ ràng là chỉ thấy Andrew buồn như vậy nên em an ủi anh ta. Điều ấy chả có gì sai cả.”
“Nhưng….em biết rõ chính Andrew là người tổn thương Sinh mà…Vì em núp sau cửa nghe thấy.”- Tôi lại cãi chỉ vì muốn bênh vực cho Sinh mà thôi. Thầy Lâm nhăn mặt và cú nhẹ vào đầu tôi: “Điên vừa thôi nhen… Giờ tui hỏi em nha, nếu là trường hợp em không núp ngay cửa mà vô tình thấy Andrew khóc mà không biết ngọn nguồn câu chuyện, với bản tính hay xúc động của một đứa con gái em mới an ủi. Còn chuyện Sinh, làm sao em biết mà an ủi. Chuyện hắn giận em rất ư là vô lý. Em không thấy à? Hắn muốn em an ủi thì hắn phải tìm em kể cho em nghe chứ.”
Nghe tới đây thì tôi cứng họng. Đúng là tại sao tôi không đặt trường hợp tôi không biết gì thì sao? Nhưng tôi vẫn thấy áy náy. Tôi lại cãi thầy Lâm một lần nữa: “ Nhưng rõ ràng là em đã núp ngay cửa…”. Thầy Lâm nổi doá quay qua đưa hai tay nhéo hai tai tôi: “Trời ơi, tui nói nãy giờ mà em không hiểu à? Chuyện em biết chuyện hay không biết chuyện không quan trọng.Cái quan trọng là em không có trách nhiệm đi xin lỗi vì em đã không an ủi Sinh. Chuyện tào lao. Người nào làm tổn thương người đó xin lỗi, em chỉ là kẻ ngoài cuộc thì đi xin lỗi làm gì?Hiểu chưa hở trời?”
Tôi nghe thầy Lâm nói mà nước mắt lại dâng lên ầng ậc, tôi nghẹn ngào: “ Nhưng mà…em nhìn thấy Sinh buồn em không cam tâm.Em thấy giống như em có lỗi vậy. Hơn nữa cái nhìn đó của Sinh làm em đau”. Nói thế xong tôi oà khóc đã đời. Thầy Lâm chép miệng thở dài và đưa cho tôi cái khăn giấy của thầy và vỗ vai tôi: “ Nín…nín khổ…yêu đương làm chi không biết…” Nghe thầy Lâm nói tôi giật thót mình nhìn thầy, đỏ mặt, tiếng khóc nín bặt: “ Sao…sao thầy biết ạ? Em…có nói.. gì đâu?”. Thầy Lâm cũng nhìn tôi chớp mắt như từ trên trời rơi xuống: “ Cái này lại còn vô duyên ác nữa. Thái độ của em thế có mù cũng thấy mờ mờ. Không yêu mắc gì người ta buồn, mình buồn theo? Tui biết từ cái hồi lần đầu tiên em làm café thành chè lúc gặp Sinh nơi quán nước lận kìa. Em bình thường có nể ai, xả láng luôn. Hôm đó tự dưng hiền hơn hoẵng.”
Nghe Lâm nói thế, mặt tôi đỏ lên tận mang tai. Hơ! Đúng vậy mà. Tôi đã lộ liễu đến thế sao? Tôi nhìn thầy Lâm đỏ mặt ấp úng: “ Em…em…”. Thầy Lâm mỉm cười, nháy mắt rồi vỗ vai tôi: “ Không sao đâu. Cứ giả vờ như tui không biết vậy. Hơn nữa học trò tui lớn rồi mà. Yêu ai là quyền của em chứ. Với lại Sinh dù là thầy cũng là con trai mà phải không? Con gái yêu con trai là bình thường thôi….Chuyện tự nhiên nó phải thế. Thôi đi rửa mặt rồi lên lớp học đi.Nhưng đừng mãi yêu rồi quên mất học hành nghen”Tôi đứng lên chào thầy rồi bối rối lủi vào nhà vệ sinh để rửa mặt. Ôi trời, cái mặt giờ đã tèm lem như con mèo rồi….
Trong khi trên đường lên lớp, tôi suy nghĩ xem có cách nào để làm Sinh nói chuyện lại với Sinh mà anh không giận nữa tôi không? Đang mãi mê suy nghĩ thì tôi đâu có hay là Andrew đã đi bên cạnh tôi. Tiếng hắn làm tôi hoàn hồn: “Hey.What are you thinking?Your face seems so funny.I got present for you. (Ê đang nghĩ gì vậy? Trông mặt cô tếu lắm đó.Tôi có quà cho cô nè.)”. Tôi mở to mắt nhìn hắn kinh ngạc: “ Oh. Is that true.For me???Why? (Ồ. Thật hả?Cho tôi hả? Sao vậy?). Andrew gãi đầu gãi tai bối rối: “ I wanna say..thank you… and apologize cause I was so rude to you. But you didn’t mind then you treated me as a friend. You’re so kind to me. ( Tôi muốn nói cám ơn và sẵn xin lỗi vi tôi đã quá thô lỗ. Nhưng cô không để bụng mà còn coi tôi là bạn. Cô rất tốt với tôi). Nói rồi hắn dúi món quà vào tay tôi và chạy mất………Tôi nhìn theo cái dáng chạy như ma đuổi của hắn phì cười rồi đi lên lớp học......