watch sexy videos at nza-vids!

Trại Hoa Vàng

score
Đánh giá: 4.5/5, 23 bình chọn

Nghe Cường phân trần một hồi, lòng tôi bỗng nguội ngắt. Tôi chẳng còn muốn ăn tươi nuốt sống nó như dự định ban đầu nữa. Như vậy rõ ràng nó không cố ý làm hại tôi. Chỉ tại mấy ngón tay của nó ưa táy máy mà ra.
Tôi ra khỏi nhà Cường và lững thững đạp xe giữa trưa nắng. Nỗi giận hờn trong lòng tôi đã tiêu tan, thay vào đó là nỗi lo ngay ngáy. Chuyện hẹn hò của tôi, chỉ tưởng một hai người biết ai dè, đổ bể tùm lum. Thằng Cường kể cho Thùy Dương, Thùy Dương kể cho Liên móm, còn Liên móm đã ngứa mồm kể cho ai chưa thì chỉ có trời mới biết!
Ngày hôm sau cũng lập lại y ngày hôm trước. Lúc ra về, Liên lướt ngang qua chỗ tôi và Phú ghẻ đang đứng, cười hì hì “chè bà Thường ngon quá hén?”, và lần này trước khi lảng ra xa, nó còn nháy mắt với tôi một cái đầy vẻ tinh quái.
Tôi u buồn nhìn Phú ghẻ:
– Giờ sao mày?
– Sao là sao?
Tôi nuốt nước bọt:
– Chẳng lẽ cứ đưa đầu chịu trận?
– Kệ xác nó! – Phú ghẻ khịt mũi – Mày cứ tảng lờ! Chọc chừng vài bữa là nó chán liền!
Tôi nhăn mặt:
– Nhưng vấn đề không phải ở chổ đó!
– Chứ chỗ nào?
Tôi thở dài:
– Nó chọc riết, tao hết dám hẹn với Cẩm Phô!
– Thì mày nói với cẩm Phô! – Phú ghẻ hiến kế – Bảo Cẩm Phô dặn Liên móm đừng chọc mày nữa!
– Hay đấy! – Tôi gật gù, nhưng rồi tôi lại lắc đầu ngay – Nhưng tao vẫn thấy có cái gì đó không ổn! Đến nước này thì Liên móm có chọc hay không chọc, tao vẫn cảm thấy sao sao ấy! Đằng nào thì nó cũng biết tỏng chuyện bí mật của tao! Nó không cần mở miệng trêu tao, chỉ nhìn tao thôi, tao cũng đã muốn chui xuống đất rồi!
Phú ghẻ trầm ngâm. Có lẽ nó đã hình dung ra tình huống khó xử của tôi. Và chắc nó đang nghĩ kế. Tôi nhủ bụng và phấp phỏng đưa mắt nhìn nó như nhìn một bậc thần tiên chờ phép lạ.
Bậc thần tiên vừa nghĩ ngợi vừa một tay lái xe một tay gãi ghẻ sồn sột. Mãi một lúc, nó mới lên tiếng:
– Vậy mày với Cẩm Phô đừng hẹn nhau trong quán bà Thường nữa!
Tôi chưng hửng:
– Không hẹn ở đó thì hẹn ở đâu?
Phú ghẻ chép miệng:
– Tao cũng không biết!
Bậc thần tiên làm tôi xuôi xị:
– Nói

như mày thì nói làm cái cóc gì!
Nghe tôi trách, Phú ghẻ chẳng nói gì, mặt nó chạy dài xuống.
Mãi đến khi sắp tới nhà nó mới day sang tôi:
– Cái đó mày phải hỏi Cẩm Phô ấy! Tụi con gái bao giờ cũng thông minh hơn con trai tụi mình!
Nhìn Phú ghẻ dắt xe lên lề, bỗng dưng tôi phát hiện ra nó vừa nói một câu chí lý. Thật

tôi chưa thấy đứa nào … ngu như nó.

Chương 13:

P hú ghẻ là chúa xúi bậy. Không biết nó ngốc thật hay ngốc giả bộ mà xúi tôi làm toàn chuyện “xưa nay chưa ai làm”.
Ai đời con trai hẹn hò với con gái mà phải đi nhờ người con gái “giới thiệu” cho mình một vài điểm hẹn. Tôi mà dại dột nghe lời nó, ngoác miệng hỏi Cẩm Phô, chắc Cẩm Phô tưởng tôi vừa trốn ra từ bệnh viện tâm thần.
Dù ra sao thì ra, tôi quyết không nghe lời Phú ghẻ. Tôi tới nhà Cường.
Thấy tôi lại mò đến, Cường rụt cổ:
– Lại đến hỏi tội gì nữa đây?
Tôi ngồi xuống ghế:
– Tao tới nhờ mày.
Cường thở phào:
– Nhờ chuyện gì?
– Thì chuyện đó chứ chuyện gì! – Tôi gãi đầu – Tối nay mày ghé nhà Cẩm Phô giùm tao!
Cường cười:
– Chĩa chĩa ngón tay nữa hả?
Tôi gật đầu:
– Ừ, tao cần gặp mặt nó gấp! Khoảng một rưỡi trưa mai!
Cường tròn mắt:
– Cũng trong quán bà Thường?
– Thằng này hỏi lạ! – Tôi nhăn mặt – Không gặp ở đó thì gặp ở đâu?
Cường vẫn nhìn tôi lom khom:
– Mày hết sợ Liên móm rồi hả?
Tôi thở dài:
– Ngày mai tao gặp Cẩm Phô lần cuối cùng!
Lời tuyên bố của tôi khiến Cường sửng sốt. Nó lắp bắp:
– Ớ… ơ…
– Mày ở đó mà “ú ớ”! Tao về đây!
Nói xong, không đợi Cường kịp hoàn hồn, tôi bỏ về.
Tối đó, tôi trằn trọc mãi. Tôi đã quyết định rồi. Ngày mai tôi sẽ nói với Cẩm Phô là tôi sẽ không gặp nó nữa. Tôi cũng nói cho nó biết tôi không gặp nó nữa không phải là vì tôi hết yêu nó mà vì lũ bạn trời đánh của nó ngày nào cũng lôi tôi ra chọc ghẹo. Nhất là con Liên móm. Nó ỷ có cái miệng móm nó muốn nói gì thì nó nói! Nó nói riết, chắc từ giờ đến già tôi hết dám yêu ai! Tôi cũng nói cho Cẩm Phô biết tôi quyết định không gặp nó còn là vì tôi lo cho bản thân của nó nữa. Nếu con nhỏ móm xọm kia cứ nói ra nói vào, trước sau gì câu chuyện bí mật kia giữa tôi và nó cũng sẽ đến tai ba mẹ nó. Lúc đó, muốn thoát nạn, nó chỉ có nước bỏ xứ ra đi.
Hết ý này đến ý kia, tôi nằm thao thức, lan man nghĩ ngợi. Trong lòng tôi chất chứa toàn những chuyện buồn thương, oán trách. Ngày mai nghe tôi “trút bầu tâm sự”, chắc Cẩm Phô nước mắt rưng rưng. Thấy tôi vì lo lắng cho nó đành để trái tim tan vỡ, chắc nó sẽ sụt sùi như mưa ngâu tháng bảy. Chắc nó sẽ không thèm nhìn mặt Liên móm. Ý nghĩ đó khiến nỗi giận hờn trong lòng tôi nguôi ngoai được một chút. Và tôi ngủ thiếp đi.
Hôm sau trên đường đạp xe đến quán bà Thường, tôi cứ dòm dáo dác. Dòm đến lần thứ… hai mươi, cổ tôi mỏi nhừ. Nhưng tôi không thể nào ra lệnh cho cái đầu nằm im trên cổ được. Nó hết ngoẹo bên này lại ngoẹo bên kia.
Từ trước đến nay, những lần đi đến chỗ hẹn với Cẩm Phô, tôi cứ cắm đầu cắm cổ chạy thẳng một mạch, chẳng thèm dòm quanh, ngó quất lôi thôi. Nhưng từ hôm Liên móm mở miệng trêu, tôi không còn giữ được vẻ thản nhiên đó nữa. Dọc đường đến quán bà Thường, lúc nào tôi cũng cảm thấy Liên móm và Thùy Dương đang nấp ở một xó xỉnh nào đó để rình rập theo dõi, nhất cử, nhất động của tôi.
Dĩ nhiên tôi biết những suy nghĩ đó là phi lý nhưng cứ chốc chốc tôi lại ngoảnh cổ dòm sau lưng và lia mắt quan sát từng gốc cây, cột điện ven đường xem thử có gì khả nghi không. Cảm giác đó thật là khốn khổ. Cứ hệt như mình là một kẻ bất lương....

« Trước1...3233343536...40Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Khi Gió Thành Bão #1
» Khi Gió Thành Bão #2
» Ngày Gió Không Còn Thổi Lá Bay
» Đừng Khóc Ngốc Nhé..!
» Chết Lỡ Yêu Ông Xã Hờ
» TÔI KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG CHÚA
» Người con gái anh không thể quên voz
» Lỡ Tay Chạm Ngực Con Gái
» Trại Hoa Vàng
» Chồng Trả Tự Do Cho Vợ Đấy Mình Chia Tay Nha
12»
Tags:
bạn đang xem

Trại Hoa Vàng

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Trại Hoa Vàng v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk