watch sexy videos at nza-vids!

Trại Hoa Vàng

score
Đánh giá: 4.5/5, 14 bình chọn

Trong thời gian đó, Cẩm Phô không thèm nhìn mặt tôi. Nó chỉ sai thằng Luyện đến gặp.
Luyện đến mang theo một lô câu hỏi:
– Bộ anh giận chị Cẩm Phô hả?
– Đâu có!
– Vậy sao anh không ghé nhà chị Cẩm Phiêu?
– Tao đã nói rồi. Tao bận.
– Chừng nào anh mới hết bận?
Tôi gãi cằm:
– Tao cũng không biết nữa.
Lần nào, Luyện cũng hỏi tôi những câu hỏi đó. Và tôi cũng chỉ biết trả lời mơ hồ như vậy. Sau vài lần Cẩm Phô đâm chán, không thèm sai Luyện đi “nắm tình hình” nữa.
Cẩm Phô đâu có biết tôi nhớ nó còn hơn nó nhớ tôi nhiều. Tôi nóng lòng được gặp lại nó biết bao. Nếu không bị thôi thúc bởi ước muốn sớm được gặp lại nó, tôi đã chẳng vùi đầu học hùng hục như một tên tù khổ sai như thế.
Tôi vốn không phải là đứa thông minh sáng láng. Chơi bời tôi chẳng bằng Cường. Học hành tôi thua Phú ghẻ. Ở nhà ai cũng bảo tôi lù đù, chậm chạp. Ba tôi ưa so sánh, gọi tôi là “thằng đầu bò”. Mấy con bò nhà ngoại tôi mà nghe thấy, chắc chúng buồn lắm. Giữa tôi và chúng, chưa biết ai ngu hơn ai! Nói chung, tôi chỉ vĩ đại dưới mắt mỗi một người. Đó là nhỏ Thảo hàng xóm. Với nó, tôi luôn luôn là số một.
Tôi là một đứa đần độn như vậy, nếu không vì Cẩm Phô, chẳng việc gì tôi phải tự hành hạ mình cho chết xác. Chính vì nó, chính vì cái chức “chị hai nhỏ Châu” mà tôi dự định phong cho nó, tôi đành phải “lấy cần cù, bù khuyết điểm”. Tôi học ngày học đêm. Tôi học đến toát mồ hôi trán, váng mồ hôi đầu. Ròng rã cả tháng trời như vậy.
Nói cho chính xác, từ hôm đầu tiên Luyện hỏi thăm sức khỏe tôi ở nhà Phú ghẻ cho đến buổi chiều tôi có thể đàng hoàng gấp tập lại và bước ra khỏi phòng với tư thế đĩnh đạc của một thằng Chuẩn vừa “đại tu” lại đầu óc, trái đất đã quay chung quanh nó cả thảy là hai mươi sáu vòng.
Tới ngày thứ hăm bảy, tôi đi lùng thằng Luyện. Tôi mò xuống tận bờ sông, nơi nó và thằng Cường cùng một lô một lốc những đứa Huỳnh Thúc Kháng khác đang thi nhau lặn hụp.
Thấy tôi thình lình xuất hiện, Cường mừng rơn. Nó toét miệng cười vồn vã:
– Mày kiếm tao hả?
Tôi bĩu môi:
– Kiếm mày làm cái mốc gì! Tao đi kiếm thằng Luyện!
Nghe thấy tôi đi kiếm nó, Luyện quày quả lội vào bờ.
– Mày nói với Cẩm Phô là tao ghép hoa xong rồi. Ngày mai tao sẽ ghé nhà chị Cẩm Phiêu.
Luyện vuốt mái tóc ướt:
– Mấy giờ?
– Hai giờ. Mày nói Cẩm Phô tới trước đợi tao. Tới đó một mình tao sợ lắm.
Luyện “ừ”. Rồi nó rủ:
– Anh xuống tắm không?
Tôi từ chối:
– Để bữa khác! Chiều nay tao bận lắm!
Tôi không dám nói với Luyện là tôi đang thèm nhảy xuống nước muốn chết, nhưng tôi phải về coi lại bài vở để chuẩn bị cho cuộc chạm trán ngày mai. Đây là kỳ thi cực kỳ đặc biệt trong cuộc đời học trò của tôi. Tôi có thể thi rớt ở bất cứ kỳ thi nào nhưng với kỳ thi này tôi bắt buộc phải đậu. Nếu không chỉ có nước treo cổ.
Khi tôi quay xe về, Cường la toáng lên từ dưới mặt sông:
– Để chiếc huy chương vàng lại đó! Lấy xe tao mà về!
Nhưng mặc cho nó la làng, tôi phóng xe chạy tuốt.
Trưa hôm sau ăn cơm xong, tôi cứ bồn chồn đi tới đi lui trong nhà. Chốc chốc tôi lại liếc đồng hồ, rồi lại… đi lui đi tới. Tôi không dám ghé nhà chị Cẩm Phiêu sớm. Tới sớm nhỡ Cẩm Phô chưa tới, tôi không biết phải đối đáp như thế nào với chị nó.
Nhỏ Châu ngó tôi:
– Anh bị muỗi đốt hả?
– Không.
– Hay là anh bị kiến cắn?
– Kiến đâu mà cắn!
Nhỏ Châu chớp mắt:
– Chứ sao anh không ngồi một chỗ mà đi loanh quanh hoài vậy?
Nhỏ Châu làm tôi bực mình quá xá.
– Kệ tao! – Tôi gắt – Chân tao, tao đi, mắc mớ gì đến mày!
Thấy tôi sửng cồ, nhỏ Châu không hỏi nữa. Nhưng làm thinh được một lát, nó lại ngứa miệng:
– Chị Cẩm Phô nghỉ chơi anh ra rồi hả?
Tôi giật mình:
– Ai bảo mày vậy?
– Đâu có ai bảo! – Nhỏ Châu vừa đáp vừa nhìn tôi bằng ánh mắt thăm dò – Tại em thấy anh dạo này không đi gặp chị nữa!
Tôi hừ mũi:
– Mày ngu quá! Bây giờ tao đi gặp nó đây nè!
– Gặp ở đâu? – Cặp mắt nhỏ Châu mở lớn, lộ vẻ tò mò.
– Ở nhà chị nó. Chị Cẩm Phiêu ấy!
Miệng nhỏ Châu há hốc:
– Thật không? Sao anh gan quá vậy?
Tôi nhún vai:
– Tao đến đó để học chứ đâu phải để chơi! Tao dạy cho chị hai mày học!
– Xạo đi!
Tôi nhếch mép:
– Tao xạo mày làm chi! Trình độ tao bây giờ dạy cho Phú ghẻ cũng còn được nữa là Cẩm Phô!
Nói xong tôi giật mình ngó ra sân, xem Phú ghẻ có lảng vảng đâu đây không.
Tôi thở phào khi thấy ngoài sân vắng ngắt. Ban trưa trời nắng, thiên hạ ở cả trong nhà. Phú ghẻ chắc lại càng ngủ kỹ.
Tôi liếc nhỏ Châu, thấy nó đang nhíu mày bặm miệng, có vẻ đang suy nghĩ lung lắm. Con nhỏ này, ngoài mặt thì nó kêu tôi xạo nhưng trong bụng chắc nó đã tin tôi đến chín chục phần trăm!
Trong vòng một tháng trở lại đây, thấy tôi cắm đầu học lấy học để sách không rời tay, dám nó tưởng tôi đã thành “nhà bác học” rồi không chừng! Nhất là nó thấy tôi cứ liên tục vỗ ngực xưng tên, nào là “có ý thức” nào là “có trình độ”, những từ ngữ mà trước đây anh hai nó chưa bao giờ dám nghĩ tới chứ đừng nói là huênh hoang khoe mẽ!
Nhưng nó nghĩ gì mặc nó, tôi liếc xuống đồng hồ nơi tay và vội vã phóng xe ra khỏi nhà.
Cẩm Phô đứng chờ tôi ngay trước cửa nhà chị nó. Vừa trông thấy tôi nó cụp mắt xuống giọng hờn dỗi:
– Tưởng anh quên luôn Cẩm Phô rồi chứ!
Tôi quệt mồ hôi trán, cười cười:
– Quên sao được mà quên!
– Không quên sao bữa nay mới tới?
Tôi lại nhe răng khỉ:
– Mấy bữa nay tôi bận ghép hoa!
Không biết Cẩm Phô có tin tôi không mà nó quay phắt lại, ngúng nguẩy đi vào....
« Trước1...3637383940Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu thầm em gái bạn thân
» Yêu Em Rồi Đấy #2
» Yêu Em Rồi Đấy #1
» XIN LỖI E CHỈ LÀ CON ĐĨ
» VỢ ƠI ANH BIẾT LỖI RỒI
» VỊ TÌNH ĐẦU #3 End
» VỊ TÌNH ĐẦU #2
» VỊ TÌNH ĐẦU #1
» VÀ NẾU...ANH YÊU EM
» ƯỚC THÀNH KHỐN NẠN
123456»
Tags:
bạn đang xem

Trại Hoa Vàng

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Trại Hoa Vàng v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk