Nghe vậy vẻ mặt hắn như bị người hung hăng đấm một quyền.
Cô không phát hiện tuấn nhan của hắn trở nên trắng bệch, nói tiếp “Tôi hiểu rõ là anh và An Ny không hề hẹn gặp, cảm ơn anh đã giúp tôi vượt qua trường hợp có thể rất là khó xử đó.”
“Cô chính là đang khôi phục mối quan hệ trước đây, đây là lời nói muốn nói với tôi nhất?”
Lăng Thiên Tước không hiểu được đau nhói như gặp quỉ ở đáy lòng này là chuyện gì, nhưng hắn rất rõ ràng rằng mình bây giờ rất tức giận, cuồng nộ này trước nay chưa từng có, trừ lần này ra, chỉ có vài lần hắn cảm giác mình vô lực mà muốn bi phẫn rống to.
“Chỉ là muốn cho anh biết, tôi rất cảm ơn anh.” Tiếu Phù ngửa đầu, nhìn vào gương mặt tuấn tú âm trầm của hắn.
Cô nhăn mày lại, không hiểu nổi chuyện gì chọc hắn mất hứng đến như thế, hắn không hi vọng hai người trở lại quan hệ an toàn ban đầu ai có chức nấy sao?
Lăng Thiên Tước nhắm chặt mắt lại, biết chuyện không đơn thuần nữa, nhất là giữa cô và hắn, vốn rõ ràng không có chút quan hệ nào, quỉ dị lại không làm hắn cảm thấy thỏa mãn.
Hắn rất hỗn loạn, muốn mau chóng kết thúc, cuối cùng trước cái nhìn soi mói khốn hoặc của cô, cắn răng, không tình nguyện nói một câu –
“Rất tốt.”
Tiếu Phù vẫn như cũ, xử lý thích đáng tất cả các sự vụ, mặc kệ là an bài lịch trìch công việc cho Lăng Thiên Tước hay là thời gian ước hẹn cá nhân.
Bất đồng duy nhất là – lòng của cô cư nhiên bắt đầu khẽ đau nhói.
Cô cùng bản thân chiến đấu rất khổ cực, luôn không ngừng nhắc mình, Lăng Thiên Tước – người đàn ông này có tất cả, bao gồm điều kiện cả nội tại lẫn bên ngoài, quá khứ của hắn rực rỡ huy hoàng, hơn nữa cô cũng không tìm được công việc hậu đãi lẫn tiền lương như vậy.
Mỗi khi giúp hắn tiếp điện thoại của những phụ nữ nổi danh, lòng của cô sẽ nhẹ đau nhói, mỗi lần thay hắn an bài ước hẹn ăn tối hạng sang, ngực của cô sẽ buồn bực đau.
Cô không biết mình có thể chịu khổ bao lâu nữa?
Nếu như không cách nào đem dịu dàng của hắn lau sạch khỏi đáy lòng, vậy là cô gặp phiền toái lớn rồi, phải bắt đầu tìm việc làm mới.
“Tiếu Phù”. Từ điện thoại nội tuyến truyền ra giọng nói trầm thấp có lực của hắn.
“Vâng.” Cô lập tức lấy âm thanh công thức hoàn mĩ đáp lại.
“Vào đây.” Nghe ra sự xa cách của cô, không ai có thể phát hiện ra một điểm tức giận nào trong giọng nói của hắn.
“Vâng.” Vẫn là giọng điệu làm hắn nổi đóa.
Lăng Thiên Tước dựa cả người vào ghế da làm việc, cảm giác mất mát khổng lồ từ trước tới nay chưa có đem hắn bao phủ thật chặt.
Tất cả đều không thể trở về được.
Hắn hoài nghi bản thân lúc ban đầu lấy ở đâu ra tự tin, cư nhiên nghĩ là cùng cô chung đụng như vậy, sau đó hai người có thể trở lại quan hệ công việc đơn thuần.
Tiếu Phù ở bên mình đã bao lâu? Mấy năm?
Lăng Thiên Tước sa sút tinh thần đưa ra đôi tay, khổ sở hết mở ra đóng vào, chùi chùi mặt, đoán chừng cô chỉ chưa tới mấy giây sẽ lấy tư thái lạnh lẽo xuất hiện trước mặt hắn.
Làm hắn cảm thấy mất mát cùng ngăn trở – giống như – trải qua mấy ngày sống chung đó, người chịu ảnh hưởng chỉ có hắn.
Chỉ có hắn!
Cô vẫn tựa như ngày thường, thay hắn an bài tất cả công việc, bao gồm cả ước hẹn, hiệu suất vẫn như cũ, nhưng không thể làm hắn tiếp tục hài lòng, hắn thậm chí vì hiệu suất công việc của cô mà mơ hồ cảm thấy đau lòng.
Cô cứ theo lẽ thường tỉnh táo mà an bài ước hẹn hoàn mĩ vô khuyết cho hắn, thế mà hắn lại không tìm lại hưởng thụ lúc trước về được.
Mỗi lần đối mặt với những phụ nữ xinh đẹp khác nhau, trong đầu hắn vĩnh viễn là cô, tràn đầy cô.
Loại cảm giác đó tựa như hắn ngủ một giấc, khi tỉnh giậy, đột nhiên phát hiện toàn bộ thế giới đã phong vân biến sắc.
Mà cô chính là người phụ nữ không cần tốn nhiều sức liền đem thế giới vốn có của hắn hoàn toàn lật nghiêng, bất tri bất giác chinh phục hắn, lại chính là người phụ nữ không muốn cùng hắn phát triển quan hệ thân mật.
Hắn đang trong quan hệ nam nữ, không hề như cá gặp nước, hiện tại hắn chỉ cảm thấy khủng hoảng cùng nhàm chán, như một loại nhà tù vô hình khổng lồ đem hắn nhốt lại.
Lăng Thiên Tước nghe âm thanh cánh cửa bị người mở, tiếng chân rất nhỏ trên mặt thảm đắt giá, trong đầu hắn tưởng tượng ra hình dạng của cô, chập chạm không mở mắt ra nhìn cô.
Hắn cảm giác cô ở bên mình.
Từ khi hắn phát hiện rõ ràng rằng mình không đề nổi hứng thú đối với phụ nữ khác, thì hắn biết mình trúng chưởng rồi.
Ngày trước hắn cho là chỉ có thể gặp quỉ tình yêu trong thần thoại, tự nhiên con mẹ nó lại tồn tại thật, hơn nữa lại rơi vào trên người vị nữ thư kí – người mà mỗi ngày đều giúp hắn xử lý những buổi hẹn hò với những phụ nữ khác.
Đây nhất định là báo ứng, làm hắn dù trăm miệng cũng không thể bào chữa, đúng là một trừng phạt tàn khốc.
Hôm nay nếu không phải lập trường đã điên đảo, hắn cũng sẽ không ngốc đến mức nghĩ rằng mọi người sẽ tin tưởng một người đàn ông bất lương cực độ, kỷ lục quá khứ vô cùng huy hoàng, sẽ thật lòng thật ý lui tới với một người phụ nữ.
Lăng Thiên Tước chậm rãi mở mắt ra, quả nhiên, Tiếu Phù trong tay cầm PDA đang cung kính đứng ở một bên, chờ hắn mở miệng giao phó công việc.
Lòng hắn căng thẳng, phát ra một chuỗi bão tố nguyền rủa không tiếng động
Nếu như Thượng Đế muốn hắn chuộc tội vì những hoang đường lúc trước, vậy đó quả nhiên là thần chỉ chí cao vô thượng, thật là thống khổ, hắn bắt đầu thống hận, đổi lại là người đàn ông khác chỉ sợ vẫn sẽ không ngừng hâm mộ quá khứ kỷ lục.
“Tiếu Phù.” Hắn h...

