watch sexy videos at nza-vids!

VỊ TÌNH ĐẦU #1

score
Đánh giá: 4.5/5, 28 bình chọn


Mọi năm, cứ đến dịp Va-linh-tinh là trường tôi lại xôn xao với những phi vụ tặng quà kinh điển. Giờ ra chơi là khoảng thời gian mà hầu như tất cả các lớp sẽ đồng loạt đứng ngoài hành lang để xem “truyền hình trực tiếp” những cú “ép-phê kinh hoàng”. Năm đó tôi là người tặng duy nhất, lại là con cô giáo trong trường nên tính chất hình sự là “đặc biệt nghiêm trọng”. Tôi định cuối giờ gọi cô bé ra để tặng riêng cho kín đáo. Vì cả tôi và Hoài Anh đều là những người hay ngại, không thích thể hiện trước đám đông. Nhưng tính là vậy, còn xảy ra như thế nào thì do những thằng bạn md của tôi tính dùm…

Sáng sớm đạp xe đi mua sôcôla rồi chạy vội đến trường. Vội quá tôi cũng chằng kịp gói. “Tặng như thế này thì nhục chết”, tôi nghĩ. Tôi lại chỗ nhỏ H, nhỏ bạn thân còn lại, và nhờ nó gói dùm. Tôi năn nỉ.
- “Em. Gói dùm anh.”
- “Mời gì?”, mặt con cơ hội chớp chớp
- “Ăn sánggggggggggg”. Con nhỏ cười tít cả mắt.
- “Ê! Gói kín kín chút. Tụi lớp mà thấy, tao chết”. Cẩn thận tôi còn dặn nó như vậy.
Nhưng con bạn trời đánh này nó không gói luôn, mà chờ đến giờ công dân mới gói. Con nhỏ ngồi cạnh thằng Tùng. Thấy con H lâu lâu cứ sột soạt, thằng quỉ lên tiếng.
- “Gói quà cho ai?”
- “Cho ai đâu…”, con H lo lắng.
Nhanh như chớp nó giật được cái thiệp mà tôi đã chuẩn bị từ tối qua. Mặt nhỏ H xám lét, trong khi mặt thằng cô hồn này thì như bắt được vàng. “Có chuyện vui rồi”, thằng cô hồn hí hửng.

Chuyện “vui” thật. Giờ ra chơi, do đã có trước kế hoạch, thằng Tùng cất cao giọng “Lên đường anh em ơiiiiiiii”. Đang ngồi lơ đãng, tôi bị 4 thằng lao đến, ôm chân ôm tay và… khiêng xuống lớp cô bé. Biết có chuyện chẳng lành tôi dỗ ngọt.
- “Ê ê! Đi ăn sáng không? Tao mời”.
- “Mời sau. Hôm nay không có hứng”.
- “Từ từ. Thế mấy anh thích gì? Em chiều”, tôi năn nỉ.
- “Hôm nay các anh muốn chú mày làm ngôi sao”
- “Bỏ tao ra. Tao không đùa”, tôi đạp chân tung tóe.
- “Không đùa mà được à”, mấy thằng khác lao lại ôm…
Lớp tôi ở tầng 4, lớp Hoài Anh ở tầng 2. Tụi nó khiêng tôi đến đâu là đám người ở đó la hét đến đấy. Thôi quả này xong thật rồi. Còn đâu danh dự của tôi nữa…

Thằng Tùng kiêm luôn nhiệm vụ dò đường và giải tán đám đông. Thằng cô hồn đi vào trong lớp, nhìn thấy cô bé đang ngồi đọc bài, nó khoát tay ra lệnh:
- “Các bạn trẻ! Ra ngoài.”
Nó giơ tay lên trời như một tổng tư lệnh thứ thiệt. Tất cả lớp cô bé như hiểu ý đồng thanh reo hò và lục đục kéo nhau ra ngoài, vui như trẩy hội. Vừa ra hết, cũng là lúc 4 thằng khốn nạn kia ném tôi cái phịch giữa lớp. Tụi nó ném tôi như ném một con lợn lên bàn mổ và chuẩn bị chọc tiết. Lúc đó nhục nhã, ê chề không để đâu cho hết…

Biết là cũng không thể rút, tôi đánh liều cầm gói quà trên tay thằng Tùng chạy vào chỗ Hoài Anh ngồi. Cả tôi và cô bé như chết lặng không biết nói gì. Tôi mở lời “Valentine vui vẻ”, để món quà xuống trước mặt cô bé, không chờ xem phản ứng thế nào và chạy ù ra ngoài. Bên ngoài, học sinh đứng đầy reo hò, phấn khích. Nhưng lúc đó tôi không phấn khích được, lòng tôi rầu chết mịa.

Lúc sau nghe kể lại, ở ngoài, tụi nó la quá trời la “Hôn đi! Hôn đi! Hôn đi …”, nhưng quả thật lúc đưa quà tai tôi ù hết cả lên, không hề nghe được gì…

Dù sao, đây cũng là một kỉ niệm rất đẹp mỗi khi tôi nghĩ về Hoài Anh…

Chap 5: Day dứt

Đang lang thang trên mạng. Tôi thấy có người nhảy vào nói chuyện, là Hân, bạn thân của HN. Lâu lắm rồi chúng tôi không nói chuyện, kể từ lúc cả tôi và Hân chờ tin từ em, HN của tôi.

Hân (H): anh khỏe không?
Tôi: anh cũng bình thường. Em thì sao?
H: em cũng giống anh
Tôi: hì
H: hì
Tôi: …
H: …
Tôi: lâu lắm rồi anh em mình không nói chuyện
H: vâng
Tôi: em và Nam dạo này thế nào?
H: cũng bình thường anh ạ
Tôi: hơn một năm rồi nhỉ …
H: vâng... Anh vẫn còn nhớ bạn em à?
Tôi: ừm. Anh thấy mình mất đi một thứ gì đó thiêng liêng lắm
H: anh vẫn còn yêu nó?
Tôi: tại sao lại không?
Tôi: …
H: …
H: anh nói có thật lòng không?
Tôi: tại sao em hỏi vậy?
H:… vì em biết là anh mới tặng quà cho ai đấy ngày Valentine
Tôi: sao em biết
H: điều quan trọng không phải làm sao em biết. Cái em quan tâm là có đúng anh làm như vậy không?
Tôi: đúng thì sao mà không đúng thì sao? Tôi giở giọng.
H: đúng thì anh thật sự là một con người bạc bẽo và hời hợt, còn không thì anh là một kẻ nói dối
Tôi: em có quyền gì mà nói anh vậy. Tôi bắt đầu nổi cáu
H: bạn em chưa được bao lâu thì anh quen người khác. Anh quên lời hứa với bạn em như vậy à?
Tôi: anh…
H: em thất vọng về anh quá. Em ân hận khi giới thiệu bạn mình cho anh.
Tôi: …
H: em có việc phải đi. Chào anh!
H is offline


Tôi chẳng thể giải thích được điều gì. Hân nói không sai, tôi là một kẻ thất hứa. Tôi dành tình cảm cho người khác khi em… chưa được bao lâu. Tại thời điểm nói chuyện với Hân, tôi nghĩ là tôi thích Hoài Anh. Nhưng, sau này tôi mới biết tình cảm lúc đó không giống tôi nghĩ. Tôi cô đơn, trống trải và đang cố gắng tìm một người để khỏa lấp chỗ trống mà em để lại. Sự có mặt của em khiến cuộc sống của tôi thay đổi quá nhiều…


Tôi nhớ cảm giác bồi hồi và chờ đợi mỗi khi nói chuyện cùng em....
« Trước1...1516171819...57Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» VÀ NẾU...ANH YÊU EM
» ĐỪNG ĐÙA VỚI TEEN
» VỢ ƠI ANH BIẾT LỖI RỒI
» VỊ TÌNH ĐẦU #3 End
» VỊ TÌNH ĐẦU #1
» VỊ TÌNH ĐẦU #2
» LỘT XÁC VÌ EM
» Chồng Trả Tự Do Cho Vợ Đấy Mình Chia Tay Nha
» Nhẹ Bước Vào Tim Anh
» Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ
Tags:
bạn đang xem

VỊ TÌNH ĐẦU #1

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

VỊ TÌNH ĐẦU #1 v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk