Tôi nhìn thấy gương mặt của em hiện lên… gần lắm… Tôi có cảm giác chỉ cần đưa ngón tay đến là có thể chạm vào khuôn mặt yêu thương ấy. Là em, giấc mơ dịu ngọt của tôi, phải không …
Bần thần một lúc rất lâu, tôi lấy hết can đảm để lên tiếng…
Tôi: cho anh nói chuyện với N…
QC: chị ấy vẫn còn giận lắm khi biết anh tặng quà cho người khác
Tôi: anh xin lỗi …
QC: hôm em gọi cho anh, em bật loa cho chị ấy nghe
Tôi: làm ơn nói chị ấy cho anh gặp...
QC: bâ giờ thì chưa, nhưng em sẽ cố. Có gì em nhắn. Em phải đi
Tôi:…
QC is offline
Là tôi đang mơ đấy sao????? Sao tôi vui thế này. HN của tôi, người ta của tôi vẫn còn sống. Tôi nhảy chân sáo quanh nhà đến mức mẹ tôi phải quát lên “con bị thần kinh hả?”. “Vânggggggggggggg”, tôi đáp, chạy đến và xoay bà mấy vòng trên không trung. Mẹ không biết chuyện gì vừa xảy ra với tôi, bởi vì chưa bao giờ tôi biểu lộ cảm xúc một cách mãnh liệt như vậy.
Bản chất của tình yêu là hy vọng. Và giờ đây tôi đã được đáp đền. Là HN của tôi chứ không ai khác là người vẫn giữ thói quen đọc tin nhắn tôi để lại. Tôi hạnh phúc phát điên khi tưởng tượng ra điều đó. Tại sao tôi không nghĩ đến điều này sớm hơn !?
Tôi đã để lại rất nhiều tin nhắn vào tài khoản của em sau khi nói chuyện với QC. Tôi mong em đọc được chúng hơn bao giờ hết. Thật sự, lúc đó tình cảm tôi dành cho Hoài Anh đã bị thổi bay sạch sẽ, không một dấu vết. Thay vào đó là hình ảnh và cảm xúc mà tôi đã và vẫn đang giữ ở một góc trái tim mình. Chúng len lỏi mang theo niềm hân hoan đến từng ngóc ngách của tâm hồn. Những cảm xúc trỗi dậy, mãnh liệt hơn bao giờ hết. Có thể em sẽ chẳng bao giờ biết điều đó, vì em vẫn đang bận nghĩ đến tội lỗi mà tôi vừa gây ra. Nhưng tình cảm tôi dành cho em bây giờ là thật lòng và hoàn toàn tự nhiên… Nếu vì rung động nhất thời dành cho Hoài Anh khiến tôi lạc mất em, thì chắc cả đời này tôi sẽ giận mình và mang theo nỗi ân hận này mất…
Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại. Tại sao em lại thử thách tình cảm của tôi như vậy? Tại sao phải chờ quá lâu để biết tình cảm của tôi có thật lòng hay không? Tại sao em không chịu liên lạc với tôi, chỉ cần sớm hơn một chút? Hàng ngàn câu hỏi tại sao tôi đặt ra mong mỏi câu trả lời thỏa đáng nhất. Có quá nhiều rối rắm, khúc mắc tôi cần em tỏ cho tôi vào lúc này. Liệu em có hiểu lòng tôi không, HN?
Em vẫn không chịu trả lời cho dù đã đọc tất cả những tin nhắn tôi đã gửi. Đang rối ren với những dòng suy nghĩ thì có một nick lạ nhảy vào.
QC: anh M
Tôi: ai vậy?
QC: là em đây, QC [QC dùng nick của cô ấy">
Tôi: chị N đâu em? Anh nhắn tin mà chẳng thấy chị ấy trả lời
QC: chị ấy đọc tin nhắn của anh rồi
Tôi: sao chị ấy không trả lời?
QC: chị ấy vẫn còn giận anh
Tôi: …
QC: anh biết không? Tụi em và ba mẹ chị N đang ở VN
QC: đây là lời hứa của bác em khi chị N hoàn toàn bình phục
QC: anh không biết chị ấy đã vui mừng như thế nào khi nghĩ đến chuyện sẽ gặp được anh đâu
QC: em chưa bao giờ thấy chị em cười nhiều và vui như vậy
QC: chị em muốn tạo bất ngờ cho anh
QC: khi tất cả mọi thứ được chuẩn bị thì chị N đã thất vọng tột cùng khi nghe tin anh tặng quà cho người khác…
QC: tại sao vậy anh?
QC: tại sao lại là ngày Valentine?
QC: tại sao lại đúng một tuần trước khi chị em bay về để gặp anh?
QC: tại sao chỉ cần cố gắng một chút nữa thôi mà anh cũng không làm được?
Từng lời nói của QC như từng vết dao sắc lẹm cứa vào trái tim đang thổn thức của tôi…
Tôi: anh có lỗi với chị em…
QC: anh xin lỗi bây giờ thì được gì
QC: anh đưa chị ấy lên thiên đường, nhưng cũng chính anh kéo chị em xuống mặt đất
QC: chị em khóc quá nhiều vì anh rồi…
Tôi: anh phải làm gì bây giờ hả QC? Tôi thật sự bối rối
QC: anh hãy chờ đi
QC: em sẽ thuyết phục chị ấy
Tôi: …
QC: em là người muốn cho chị N và Hân biết anh là loại người như thế nào
QC: nhưng chính em cũng là người đang giúp cho chuyện tình cảm của anh
QC: em không biết em là người như thế nào nữa
QC: hãy nhớ, em không làm điều đó vì anh. Em chỉ không muốn chị em đau khổ
QC: một điều nữa, em không muốn chuyện tình yêu của 2 người đổ vỡ. Nó quá đẹp... Và em ngưỡng mộ nó.
Tôi: cảm ơn em…
QC: không có gì. Em out đây
…
Dường như tất cả những u uất, nhớ mong, chờ đợi dồn nén bấy lâu nay đã được giải tỏa. Tôi làm con chim én nhỏ, chao liệng giữa bầu trời. Bầu trời của mênh mang hạnh phúc, tôi bay mải miết chẳng muốn ra… Tôi lặng lẽ vỗ cánh đến ngôi sao lấp lánh nhất. Có phải ngôi sao này mang tên em…
Chap 30: Gặp lại
Tôi muốn xin lỗi em.
Tôi muốn gặp em.
Tôi muốn làm rất nhiều thứ với em…
Hãy thử tưởng tượng, bạn vừa có kết quả báo đậu đại học, nhưng chỉ ít phút sau người ta báo lại là nhầm tên. Cảm giác của bạn lúc đó sẽ như thế nào? Rất hụt hẫng phải không? Đó mới chỉ là cảm giác khi đang ở trên thiên đường và bị kéo tụt xuống địa ngục. Còn cảm giác đáng sợ hơn, đó là đánh mất niềm tin… đặc biệt đối với một người em đã từng xem là “bầu trời” như tôi…
Tôi có lí lẽ riêng để giải thích tất cả cho em hiểu. Và nếu em có thể đặt mình vào hoàn cảnh của tôi thì chắc chắn em sẽ có một cái nhìn khách quan hơn. Vì người không biết là không có tội. Thật lòng, nếu tôi biết là em vẫn còn, đang ở một nơi rất xa không thể liên lạc và đang chờ gặp tôi thì có chết tôi cũng sẽ chờ. Nhưng đời không phải là mơ và tình không phải là thơ…...