Có lẽ em viết mail sẽ tiện hơn cho những gì em sắp nói với anh. Sau bao nhiêu chuyện đã qua, cuối cùng anh cũng đã quay về với HN, em rất vui. Anh à, những gì em nói với anh khi anh chat với em lúc còn ở Đà Lạt đều là sự thật. Em xin lỗi, em đã định chấm dứt mọi chuyện ở đó nhưng hôm sau, anh đã nghĩ rằng HN trêu anh, và em lại lao vào chuyện này. Xin lỗi vì tất cả, nhưng những gì em nói với anh đều là sự thật trừ hai việc: chị N đã mãi mãi không còn nữa và người đang chat với anh vẫn là em, QC. Em biết giờ anh đang buồn vì anh đang muốn quay lại với chị N và anh vẫn luôn mong chị em còn sống. Anh cũng đang căm giận, phẫn nộ về em. Anh yên tâm, sẽ không bao giờ anh phải gặp lại em đâu. Anh cứ việc giận, cứ việc ghét, em biết em đã sai nhưng đâm lao phải theo lao. Đáng lẽ em nên nghe lời khuyên của Hân khi em nói với nó em sẽ cho nó biết anh thực sự là ai. Có lẽ đó cũng là lí do mà chị N rất yêu quí Hân là vậy, và thường xuyên tâm sự với nó tất cả mọi chuyện chứ không phải là em.
Chị N không còn nữa, điều đó đã làm thay đổi ít nhiều cuộc sống của ba chàng trai: anh Phong, anh trai em và anh. Khi em đọc cái mail anh Phong gửi cho chị N, em mới biết anh trai mình [ba QC có con riêng là anh trai của QC bây giờ, nên HN và anh trai QC không có quan hệ huyết thống"> đã yêu chị N. Mỗi người trong các anh đều có những thay đổi khác nhau. Anh Phong thì đau khổ đến tuyệt vọng vì anh ấy vẫn luôn cảm thấy có lỗi với chị N. Em đã nhìn thấy những giọt nước mắt của người con trai đó, những giọt nước mắt cay đắng. Còn anh trai em, anh í yêu chị N, giờ em đã hiểu tại sao anh trai lại thay đổi. Sang Pháp, anh ấy đi chơi và sẵn sàng hôn bất cứ đứa con gái nào thích anh ấy, nhưng anh ấy chẳng chọn ai trong số đó. Anh ấy lạnh lùng với tất cả mọi người và lấy máy tính làm bạn. Còn anh, trong mắt em, anh là người lựa chọn một tình cảm mới để quên đi những gì bất hạnh đã xảy ra với bạn gái của mình. Dù sao, chỉ cần trái tim anh có chị N, vậy là đủ. Câu chuyện tình này em những tưởng chỉ có ở trong phim vậy mà lại xảy ra với chính gia đình em.
Chị N xinh lắm anh ạ. Ngoài đời chị ấy còn xinh hơn cả tấm ảnh ba chị ấy đã gửi cho anh. Chị N không còn nữa, ai cũng buồn. Hôm 2/5 là ngày giỗ 100 ngày của chị N, ba mẹ chị N đã về VN, bạn bè và tất cả mọi người đều đã đến chia buồn. Có lẽ chỉ khi em bé trong bụng chị Reggina [chị dâu của HN"> chào đời mới có thể xóa tan đi cái không khí ảm đạm trong cái gia đình này. 30/8 là sinh nhật chị N, có lẽ lúc đó chị Reggina đã sinh em bé. Đứa bé gái đó đã được đặt tên rồi, cái tên do chính chị N đặt, Nguyễn HNM [chữ H và M lấy từ tên tôi HM, chữ N là tên em">. Cái tên đẹp phải không anh và nó cũng đủ nói lên tất cả rồi…
Khi anh đọc cái mail này thì em và ba mẹ chị N cũng đã lên đường về Đức. Có lẽ anh nói đúng, em chẳng biết yêu là gì, em cũng sẽ chưa yêu ai cả, yêu rồi phải đau khổ như những người em đã gặp thì khổ lắm.
Chào anh”
*
**
***
Trong hai tháng sau ngày tôi nhận được lá thư của QC, tôi không còn nói chuyện với cô bé ấy. Thật sự, tôi muốn quên đi tất cả những gì thuộc về HN. Tình cảm tôi dành cho Hoài Anh cũng nguội dần. Có lẽ tôi đã nhận ra tình cảm thật giữa chúng tôi là thế nào. Nói chính xác hơn là từ phía tôi. Cũng may nhờ có QC tôi nhận ra điều đó để không tiếp tục làm điều gì có lỗi với Hoài Anh. Hoài Anh trong sáng, ngây thơ và thật sự tôi không muốn làm tổn thương cô bé. Tôi không thể nhờ Hoài Anh để “gặp lại” HN. Như tôi đã nói, HN là HN và Hoài Anh là Hoài Anh. Chỉ khi tôi yêu chính con người của Hoài Anh thì còn có thể hy vọng chứ bây giờ thì chưa…
Tôi không nói chuyện với QC còn có một lí do khác quan trọng hơn. Đó là tôi không muốn tình cảm thiêng liêng mình dành cho HN bị mang ra làm trò đùa. Tôi thuộc tuýp đàn ông, con trai có cái tôi rất lớn. Tôi sẽ không vì tình cảm mà để người khác chà đạp lên lòng tự trọng của mình. Con gái thấy sẽ nghĩ tôi khó gần, và khó yêu. Vậy mà tôi biết không ít em thích tôi bởi cái tính đấy…
Trở lại câu chuyện…
Rất lâu sau cái ngày tôi nhận được lá thư “định mệnh” từ QC, tôi có nói chuyện với Hân và gửi lời hỏi thăm QC như một phép xã giao thông thường. Hai cô bé sau đó chắc có nói chuyện với nhau, nên một tuần sau, tôi nhận được một email từ QC. Tôi rất bất ngờ vì nội dung mình đọc được…
Chap 46:
Rất lâu sau cái ngày tôi nhận được lá thư “định mệnh” từ QC, tôi có nói chuyện với Hân và gửi lời hỏi thăm QC như một phép xã giao thông thường. Hai cô bé sau đó chắc có nói chuyện với nhau, nên một tuần sau, tôi nhận được một email từ QC. Tôi quá bất ngờ vì nội dung mình đọc được…
“Anh M,
Em có nghe Hân nói anh gửi lời hỏi thăm em, rằng anh có hỏi em về vài điều. Cảm ơn anh, rất vui khi nhận được sự quan tâm của anh. Lại sắp đến Noel rồi anh M à. Đã sắp một năm chị N mất, chắc có lẽ bác Diệp sẽ mua rất nhiều hoa hồng xanh vào ngày giỗ. Một năm đã sắp trôi qua với bao biến động.
Nếu như chị N không thích anh, nếu như chị N không mất thì em cũng sẽ chẳng rơi vào hoàn cảnh này. Em rất buồn khi đến giờ này anh vẫn chưa tìm lại bức thư của chị N. Không hiểu sao em có cảm giác anh không quan tâm nhiều tới chuyện đó, hay bởi vì người thì đã không còn nữa nên không cần luyến tiếc làm gì. Em nói vậy nếu làm anh phật lòng thì anh đừng có giận làm gì.
Noel năm ngoái là Noel vui nhất mà cũng có lẽ là đáng nhớ nhất với em. Bác Long đã đón cả hai anh em em sang Chicago để vui Noel với chị N, để chị ấy có được những giây phút thật hạnh phúc bên cạnh người thân. Anh còn nhớ lần đầu tiên anh được nghe giọng chị N không? Chị ấy đã hát cho anh nghe bài hát mà em đang nghe lúc này. ...