Vậy nên lúc Trúc Chi bảo không ghét cô, cô mới mừng ra mặt như thế.
" Lợi dụng nhau để sống à?" Trúc Chi đã từng đặt câu hỏi như thế nhưng trực giác cứ mách bảo cô rằng An An không phải loại người như thế. Và điều này đã được khẳng định khi cô cầm trên tay tờ báo cáo của người thám tử.
- Có ngon không?
- Ngon lắm , cậu thử đi - An An hơi ngạc nhiên rồi cũng cười tươi đưa bánh cho bạn
- Thế thì đổi nhé!
Trúc Chi đẩy phần ăn của mình sang An An rồi với tay cầm lấy chiếc bánh sandwich
- Không cần đâu, cậu cứ ăn đi. Tớ làm hai cái mà - An An định đẩy phần ăn về phía Trúc Chi thì nhận được cái trừng mắt đáng sợ.
***
Cái nắng ngỗ ngược của buổi ban trưa ngang tàn thiêu đốt mọi thứ. Hầu hết học sinh đều chọn trở về phòng kí túc để nghỉ ngơi cho thoải mái số ít còn lại thì lang thanh đây đó vui cái thú riêng của mình.
Trúc Chi cũng thế, cô lặng lẽ đi quanh Học viện. Bóng dánh ấy sao mà thật cô đơn lạnh lẽo. Dừng lại ở góc khuất bên bờ tường dưới bóng cây xanh mát Trúc Chi ngồi tựa lưng vào tường mắt khép hờ.
Một cơn gió nhẹ kéo đến mơn man làn tóc mềm thỉnh thoảng lại thổi tung phần mái bờm phía trán. Gió nhẹ nhàng vuốt tóc rồi lại dịu dàng ôm lấy cô gái nhỏ.
Anh là gió, gió là anh. Dẫu cô có đi đâu về đâu thì anh luôn tìm thấy và ở cạnh cô như anh từng hứa. Cảm xúc trỗi dậy choáng ngộp trái tim rồi dâng trào lên đôi mắt.
Trúc Chi không hề biết cách đấy không xa có một ai đó đứng lặng người nhìn ngắm cô. Từ đôi mắt ngang tàn sắc xảo luôn coi khinh người khác một ánh nhìn dịu nhẹ đã thoát ra thu trọn tất cả vào tầm mắt kể cả dòng nước mặn đang khẽ lăn trên đôi má.Thành Nam - nhân vật lắm chuyện được mệnh danh là cây thông tin của lớp hớt ha hớt hải phóng lên bục giảng lớn tiếng thông báo
- Tin nóng! Tin nóng! D.A boy đã trở lại
Thành Nam vừa câu cả lớp liền nhốn nháo cả lên "Thật không? Thật không?"
Thành Nam vuốt ngược mái tóc, hất mặt lên "Không sai. Chính mắt tớ nhìn thấy cậu ấy ở dãy hành chính lúc sáng". Vừa lúc ấy bên ngoài hành lang có tiếng hét bị chặn đứng không tròn câu và kéo theo sau đó là những lời xì xầm bàn tán nhưng chỉ ở mức độ nhỏ vừa đủ nghe, dường như họ sợ ai đó nghe thấy những câu nói ấy. Mọi người trong lớp kéo nhau chạy ùa ra hòa cùng đám đông ngoài kia.
Trúc Chi bỏ ngoài tai tất cả vẫn chăm chú đọc sách, dáng vẻ lạnh lùng bất cần như thể trời có sập xuống thì cũng không liên quan gì đến cô.
An An khó nhọc lách mình qua đám đông để trở về chỗ.
- D.A boy trở về Học viện này lại ồn ào trở lại. Vừa về là gây chuyện đánh nhau. Thật khủng khiếp.
-...
- Sao cậu không nói gì hết vậy?
- Không quan tâm. - Trúc Chi vẫn không rời mắt khỏi quyển sách
An An thở dài
- Ừm. Nhưng có lẽ tớ nên cho cậu biết chuyện này. Ở Học viện này có một người cậu nên tránh xa, tuyệt đối đừng gây hấn với anh ta, người đó là D.A boy.
- D.A boy?
- Phải. Tên anh ta là Thiên Vương nhưng mọi người đều quen gọi là D.A boy. D.A là chữ viết tắt của hai từ Demon và Angel, có nghĩa là ác quỷ có bộ mặt thiên thần. Anh ta luôn bỡn cợt với các cô gái nhưng chẳng ai qua nổi ngưỡng cửa một ngày, tốt nhất cậu đừng để bị vẻ đẹp như thiên thần của anh ta hớp hồn. Và còn điều quan trọng này nữa mà cậu nên nhớ, đây là những nguyên tắc mà học sinh ở đây đúc kết được. Một là cậu không nên đánh thức giấc ngủ của anh ta. Hai là không được vỗ vai anh ta và ba là cậu không nên làm bẩn đồ của anh ta. À còn...
- Mặc xác hắn, chẳng liên quan gì đến tớ
Trúc Chi ngắt lời rồi lại chăm chú vào quyển sách.
Thiên Vương là cái tên nổi nhất ở Học viện Trưng Vương trong tất cả các lĩnh vực, thành tích luôn dẫn đầu toàn trường. Ngay cả Học viện này cũng chịu sự chi phối từ gia đình cậu ta - một tập đoàn kinh tế không chỉ có thế lực ở Việt Nam mà còn có cả một số nước trong khu vực Đông Nam Á.
Người ta kháo nhau rằng nếu còn muốn sống yên ổn thì đừng nên thử niếm trãi quyền lực của học lớn thế nào. Là con trai độc nhất của chủ tịch tập đoàn nên việc Thiên Vương ngang tàn, hống hách và luôn xem thường người khác là chuyện cũng dễ hiểu.
Thiên Vương, một đại nhân vật rất thu hút như vẻ đẹp lung linh của vũ trụ huyền bí hút hồn người ta từ ánh nhìn đầu tiên để rồi họ cứ thế mà lao vào và bị nhấn chìm bởi khoảng không gian bao la. Lao đầu vào đấy thì xem như bạn đã tự biến mình thành một món đồ chơi tiêu khiển và sẽ nhanh chóng bị đá văng ra ngoài không gian vô định.
D.A boy, một chàng trai sở hữu vẻ đẹp thiên thần nhưng lại có trái tim ác quỷbeyeutruyen.wap.shTrời chiều dịu mát, nắng đã nhạt chỉ còn thưa thớt trên tầng mây mỏng vài mảng màu cam thẫm. Mặt trời để quên vài tia nắng bé con đang vương trên mái tóc xõa dài ngang lưng xoăn tự nhiên.
Bỏ qua sự ồn ào xung quanh cô gái nhỏ nhẹ nhàng bước đi cùng nắng, gió ùa đến ôm gọn cô vào lòng. Đôi môi hồng thoáng dãn ra thành một nụ cười.
"Em biết là anh sẽ đến vì anh không bao giờ để em phải bước đi một mình. Em và gió, em và anh".
"Tuyệt quá!"
Tiếng ngợi khen của các cô gái càng làm Thiên Vương thấy thú vị hơn. Quả bóng trên chân anh cứ liên tục bay lên rồi lại rơi xuống nhưng chưa kịp chạm đất thì đầu gối anh đã hất tung nó lên, cứ thay phiên hết chân này đến chân kia điệu nghệ như một cầu thủ điêu luyện.
Sau một hồi chán chê cuối cùng anh cũng chịu dừng lại, các cô nữ sinh liền chạy đến vây lấy anh, ai nấy cũng đều phấn khích khi được tiếp cận thần tượng nhưng trong thâm tâm tự biết rằng mình phải giữ khoảng cách an toàn tránh vô tình mà phạm phải những điều cấm kị....