watch sexy videos at nza-vids!

Yêu Em Rồi Đấy #2

score
Đánh giá: 4.5/5, 3229 bình chọn


- Anh làm gì vậy? Cô gái này là ai?

An An vội quay người lại, cô hơi lùi ra xa Đăng Khoa để tránh gây hiểu lầm, có lẽ cô gái đẹp kiêu sa kia là bạn gái anh. Nhưng, bất chợt Đăng Khoa lại vòng tay qua eo An An, anh kéo nhẹ cô đứng nép vào cạnh mình.

- Để anh giới thiệu cho em biết. Đây là bạn gái anh, cô ấy tên là An An, còn đây là Ngọc Linh, bạn anh từ Mỹ mới về cô ấy là người mà anh từng kể cho em nghe đấy.

Đăng Khoa quay sang cười nhẹ với An An. Dù rất bất ngờ trước hành động này của Đăng Khoa nhưng An An vẫn còn đủ lí trí để nhận thấy ánh mắt cầu cứu pha lẫn khổ đau của anh. Chợt cô nghe lòng mình dấy lên một chút xót xa, xót xa cho cái tình yêu mù quáng mệt mỏi của anh.

- Chào chị.

An An cười nhẹ nhưng đáp lại cô là cái nhìn thù ghét của Ngọc Linh, cô không nói không rằng liền bước đến gỡ tay Đăng Khoa ra khỏi người An An rồi kéo anh đi.

- Ngọc Linh dừng lại. Em dừng lại.

Đăng Khoa kéo giật Ngọc Linh lại.

- Anh tưởng mình làm vậy là có thể lừa được em sao? Có diễn thì cũng phải diễn cho đạt một chút chứ.

- Anh không đùa, cô ấy là bạn gái anh.

- Bạn gái anh? Vậy còn em là gi? Là gì của anh?

- Là người yêu.

- Oh my god! Chuyện gì thế này? Anh có biết mình đang nói gì không? - Ngọc Linh cười nhạt.

- Em là người anh yêu nhưng chỉ là người anh từng yêu. Em là quá khứ còn cô ấy là hiện tại và tương lai của em.

- Tại sao chứ? Sao anh lại từ bỏ em trong khi bao năm qua tình cảm anh dành cho em vẫn vậy? Tại sao là cô ấy - một người bình thường đến như vậy?

- Anh nghĩ em phải là người hiểu rõ lí do này nhất chứ. Dừng lại đi, anh đã quá mệt mỏi vì phải làm một trong số những kẻ si em một cách ngu dại và cũng quá mệt mỏi vì trò chơi đuổi bắt của em. Anh không muốn tiếp tục sống dưới cái thân phận người tình hờ của em nữa.

- Cái gì mà người tình hờ? Anh nghe em giải thích đi, không phải như vậy đâu.

- Không cần phải giải thích, anh cũng quá mệt mỏi vì phải nghe em giải thích rồi.

Ngọc Linh vội nắm lấy tay Đăng Khoa nhưng cùng lúc đó chuông điện thoại của cô reo lên. Ngọc Linh nhìn màn hình điện thoại mà tần ngần một lúc lâu. Ánh mắt Đăng Khoa chợt chùng xuống, anh trầm giọng.

- Em nghe đi.

- Không, nó không quan trọng.

Ngọc Linh liền tắt máy nhưng Đăng Khoa đã gỡ tay cô ra.

- Anh chính thức rút khỏi trò chơi này. Em dừng lại đi bàn tay này của anh không còn dành cho em nữa đâu, nó thuốc về cô ấy.

Đăng Khoa bước lùi lại, anh đi thẳng đến chỗ cô gái nhỏ có nét mặt hiền lành đang nhìn anh bằng đôi mắt ngân ngấn nước. Bàn tay Đăng Khoa đan vào tay An An nhẹ nhàng nhưng ấm áp. Bất chợt An An cười với anh, nụ cười hiền lành nhẹ nhàng lau đi vết máu vừa rỉ ra nơi tim anh.
Hoàng hôn dần buông xuống không gian tấp nập của thành phố, chút nắng chiều còn sót lại trên tầng mây mỏng chợt trở nên lấp lánh hơn bởi những ngọn sóng bé con lăn tăn trên dòng sông chảy ngược dòng uốn mình trong lòng thành phố.

Trên chiếc ghế đá ở một công viên nhỏ cạnh bờ sông có một đôi tình nhân giả vờ đang ngồi cạnh nhau, mỗi người một tâm trạng. Chàng trai thì có dáng người mệt mỏi ngồi tựa hẳn vào thành ghế, đôi mắt ánh lên những tia buồn vô tận, thỉnh thoảng anh lại thở dài và nhấp ngụm cà phê đen không đường để cái vị đắng trong khuôn miệng lấn đi cái vị đắng trong lòng. Còn cô gái bên cạnh thì vẫn ngồi im lặng, đôi bàn tay thì ôm chặt lấy chai nước suối tinh khiết như thể để tìm sự dũng cảm, cô hướng tầm mắt ra xa nhìn một cách vô định vào không gian nhạt màu của chiều tà và chốc chốc cô cũng hướng mắt về anh với cái nhìn cảm thông và lo lắng.

- Tệ hại quá đúng không An?

- Dạ??? - An An giật mình.

- Xin lỗi vì đã lợi dụng em như thế.

- Không sao, em hiểu mà. Anh ổn chứ?

- Có lẽ là ổn. Đúng thật là không dễ dàng gì. Dù có đau thật nhưng anh lại thấy nhẹ lòng.

Đăng Khoa lại đưa ly cà phê đen lên miệng nhưng An An đã ngăn lại, cô giật lấy ly cà phê rồi đặt vào tay anh chai nước suối.

- Đủ rồi, uống nhiều quá không tốt đâu.

Đăng Khoa nhìn An An với vẻ ngạc nhiên rồi anh cũng cười.

- Có lẽ anh nên thay đổi thói quen này đi. Nước lọc tốt hơn đúng không?

An An không hiểu ý anh lắm nhưng cô vẫn cười với anh, nụ cười của sự hiền hòa cảm thông. Cô hiểu tâm trạng của anh lúc này nhưng thật tình cô không thể kìm lòng trước ánh mắt của anh. Nó thực sự rất sâu và rất buồn. Mãi miên man trong dòng suy nghĩ của mình bất chợt An An thốt nên câu hỏi mà về sau này theo cô là rất ngu ngốc.

- Đừng vậy nữa, nếu muốn thì anh cứ khóc đi.

- Khóc?

Đăng Khoa vội quay sang nhìn An An với vẻ mặt và ánh mắt ngạc nhiên đến nỗi không thể ngạc nhiên hơn được nữa. Lúc này, An An mới nhận ra mình vừa nói một câu ngu ngốc biết dường nào, cô đỏ mặt lên ấp úng nói lời xin lỗi.

- Khóc thì anh không cần nhưng anh cần yên tĩnh để bình tâm lại.

Đăng Khoa xoa nhẹ đầu An An.

- Cho anh mượn vai em nhé!

- Dạ?.....à....vâng.

An An lúng túng khi Đăng Khoa tựa đầu lên vai mình. Một cảm giác hồi hộp lạ lẫm cứ dâng tràn trong cô và đột nhiên cô thấy mình đã mạnh mẽ hơn rất nhiều, cô không còn là An An của lúc trước luôn phải nhận khăn giấy từ anh mỗi khi yếu lòng bậc khóc mà giờ đây cô là điểm tựa cho anh - một điểm tựa với chút bình yên.

***

Chuông reo báo hiệu giờ nghỉ giải lao vang lên khắp Học viện, đợi giáo viên bước ra khỏi lớp Trúc Chi liền quay sang An An, nói giọng lo lắng....
« Trước1...45678...23Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu thầm em gái bạn thân
» Yêu Em Rồi Đấy #2
» Yêu Em Rồi Đấy #1
» VÀ NẾU...ANH YÊU EM
» Truyện Thuê boss làm bạn trai
» Truyện Đừng để sói ăn thịt
» Tiểu Thuyết Sói
» THƯA THẦY EM YÊU ANH
» Thứ 6 ngày 13 : Em mất anh… Thứ 7 ngày 14 : Cả thế giới mất em
» SIÊU QUẬY TRƯỜNG K.W #3
123»
Tags:
bạn đang xem

Yêu Em Rồi Đấy #2

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Yêu Em Rồi Đấy #2 v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk