Lan man quá…Ăn xong thì T nổi hứng bùng học:
- Ây…Ra bờ hồ mua sách vs tớ đi.
- J thế? Trốn học hả?
- Đến cũng chỉ phát đề cương thôi mà…Điii…Coi như tớ cảm ơn hôm nọ đến thăm…Hí hí
- Hứ…Cảm ơn hay là mắc oán đây k biết…
- Nói nhiều…Thế có đi hông? – nhăn mặt chứ…Hic…cái điệu bộ k thể từ chối đc…
- Ngồi đấy chờ đi, tớ chạy về nhà lấy xe…
- Hí hí thế có ngoan k…Về đi tớ trả tiền bánh cho…
- Ờ.
Thế là e chạy về nhà dắt xe. K biết có ai thắc mắc sao e để T trả tiền k, nhưng bthg` giữa e vs T có 1 quy ước, đi ăn uống j đó vs nhau, nhất là ăn vặt giữa 2 tiết ý, thì cứ cưa đôi, hoặc hnay e trả, mai T trả. K việc j phải ngại. Điều này T đề xuất, e cũng đành vui vẻ nghe theo.
Phóng xe ra đón T, e cẩn thận mang thêm 1 cái mũ, của e có logo Real (e fan Real mà), còn mũ T đội của thằng Tùng in hình Barca (nó fan Bà xã) Phải nói chút về thằng Tùng này. Nó là bạn thân của e từ cấp 2, lên đh học cùng, trọ cùng nên các bác cũng hiểu độ thân của bọn e, trừ những lúc có trận Siêu kinh điển ra =)) E để tên nó là để đỡ nhầm vs T, nằm vùng thoải mái đi.
E vs T ra đến bờ hồ, dĩ nhiên là vào Tràng Tiền mua kem. Lần này e trả, mỗi đứa 2 ốc quế socola, rồi cầm thêm 1 cái kem que đậu xanh đi dạo bờ hồ, khóa cổ khóa càng, vứt luôn xe ở đấy.
Bờ hồ sáng mùa đông hơi lạnh nên cũng vắng ng`, ít nhất là k “đông” như mùa hè. Hôm nay T khoác 1 cái áo len dài thượt đến gần đầu gối, quần bó guốc cao, nhìn yêu phết. Phải nói là gu thẩm mĩ của T rất tốt, phối đồ giỏi, lại nhiều quần áo nên đi học e ngắm k chán mắt bao h
- Nghĩ j mà nhìn ngta ghê thế – T đùa đùa.
- À, đang nghĩ xem sau này cho con gái mình ăn j để xinh đc như thế.
- Ấy…Khen ai chứ khen T thì bằng thừa
- Ai khen cậu…Tớ là tớ bảo cái em trượt patin ở tượng đài kia kìa…Ề lêu lêu dơ thế
Thế là đc ăn mấy phát đấm thùi thụi vào lưng. E cũng giả vờ kêu oai oái lấy lệ.
2 đứa vừa đi vừa chụp ảnh, khá là vui, dù toàn là e chụp cho T. Có 1 tấm T chụp cho e ở cầu Thê Húc, vs 1 tấm e nhờ đứa trẻ con bán kẹo chụp cả 2, tiện thể mua kẹo cho nó luôn. Cái đấy e để hình nền máy tính đc gần 1 năm, dạo trc cài lại win mới thôi, còn ảnh thì trên fb của T nên còn. Lúc chụp, T hơi nghiêng đầu vào e, cả 2 đứa cùng cười thật rạng rỡ…Khoảnh khắc hồn nhiên đẹp đẽ của 2 đứa mà e khó quên đc từng chi tiết…
Đi chán chê, T rủ e vào Trang Tiền mua sách. E bảo:
- Ấy ấy…Sách thì đừng vào Tràng Tiền, đắt, mà nó lại k đúng kiểu
- Thế mua ở đâu? – T ngơ ngác.
- Đi theo tớ…
E dẫn T ra Đinh Lễ, cái ngõ nhỏ bán sách lậu này e đã biết từ lâu, nhưng mới vào đc 1,2 lần. T có vẻ choáng vì nhiều hàng sách quá, không khí nó cũng có tý hay hay, hơn là trong Tràng Tiền toàn ánh đèn hoa lệ. Ở đây phong rêu cổ kính hơn, mà cũng rất Hà Nội…đừng gạch suy nghĩ riêng của e. Sách lại còn giảm giá nên T thích lắm, chỉ chăm chăm vào vơ vét. T chạy lăng xăng khắp nơi, giá sách nào cũng ngó qua ngắm nghía, tìm tòi, k có quyển ưng ý thì phụng phịu, có rồi thì sáng mắt lên vì quyển ấy giảm giá 40%. Nhìn T mà e nhớ lại mình hồi trc đc mẹ với dì dẫn đi mua truyện tranh, thời ấy nghiện 7 viên ngọc rồng, dáng vẻ cũng y xì thế. Nhìn đáng yêu kinh khủng. Lúc T cười thì thôi rồi, chỉ có chôn chân mà ngắm. Hí hí. Mỗi quán T nhặt đc 1,2 quyển, thế mà cũng phải chục quyển, quyển nào cũng dày chứ, chỉ khổ e xách hộ. Xời. Cả bộ Chạng vạng bản Anh, 1 quyển Nếu e k phải 1 giấc mơ, vs lại mấy quyển tiểu thuyết j nữa ý, linh tinh cả. E thì mua mỗi quyển Conan mới nhất, chẳng nhớ tập 6 mấy ấy, mà nhắc mới để ý k biết vứt quyển ấy đâu rồi. Có 1 hàng bày sách la liệt 2 bên cầu thang, lên tận cầu thang tầng 3. T thấy hay hay, thế là lại chụp ảnh T chăm chỉ tạo dáng, mà có biết đâu là e bật camera trước tự sướng 1 mình (chụp bằng ip của T nhé), vẫn hướng ống kính về phía T nên k hề bị nghi ngờ. Chỉ đến khi đưa T xem ảnh thì, thôi lại ăn đấm nhé cưng. Hic hic. Báo hại e phải nghiêm chỉnh chụp lại cho T. Cái nào cái nấy ưng ý mới thôi.
Kết thúc buổi đi chơi khá vui và nhiều chiến lợi phẩm mang về. T có vẻ rất thích thú, cười suốt. E thì k quên nhắn tin hỏi thằng H cô giáo có nhắc j cho đợt thi k…K thấy nó trả lời nên chắc chắn nó đi học về rồi và đang combat nên k xem đtChap 5:
Có những lúc ngồi nhớ T mà trong người cứ nôn nao khó chịu kiểu j ấy…Đó là khoảng thời gian thi học kì xong, cuối năm và được nghỉ 1 tuần tết dương lịch. Chán. Ở nhà chỉ có 3 việc: ăn ngủ và đi đá pes. K có j đặc biệt và k có j đáng nhớ. Tối hôm ấy ra quán pes thì đóng cửa, lủi thủi về nhà. Buồn buồn bỏ đt ra nt hỏi thăm T:
- Về nhà phát là quên ngay bạn bè đấy (kèm theo cái icon >.<)
- Ơ...Đêm 31 tớ nt chúc mừng năm mới c mà...k nhận đc à?
- Hic...Ko...Chắc hôm ấy nghẽn mạng. Tớ cũng chúc mà tưởng c bơ. – e chém gió thế thôi chứ hôm ấy đi ngủ sớm có nhớ j đâu
- Hì...Mấy hôm nay thế nào? Về nhà vui k?
- Haiz...chán lắm...Chỉ muốn đi học để đi ăn sữa chua mít thôi.
- Xí...Bảo mẹ mua mít vs sữa chua, thạch...về mà tự làm
- Ấy...Ăn cùng c mới ngon chứ...
- Ọe ọe...Đc thôi...Lần sau cứ trả tiền là t đi ngay.
- Đơn giản. Đợt này lên mua 1 thùng mì để dành tiền đi ăn vs ng đẹp
- J cũng đùa đc >.<...À mà c sinh nhật ngày nào?
- Ớ...15/4 (mai nhé )...Sao?
- Thế là Bạch Dương hả...Tham ăn dại gái...Quá chuẩn =))
- @@ t chả bao h tin mấy cái đấy. Mà sn c là bao nhiêu?- tiện thể hỏi luôn vì chưa biết
- 15/11. Thần Nông. Kém c đúng 7 tháng. Thần Nông dễ gần và đáng eo. Hị hị.
- Á à...thế gọi bằng anh đê....