của Thiên Di hẹn ra công viên gần nhà Minh Long. Nghe Thiên Di nói đã quyết định sẽ chọn ai thì Minh Long vội vã ra chỗ hẹn, trong lòng vừa hồi hộp vừa lo lắng. Đến nơi thì đã thấy Thiên Di ngồi đó từ bao giờ, bên cạnh là mấy chai bia đã mở nắp sẵn. Vậy là từ đó đến giờ, Thiên Di liên tục uống, miệng lúc nào cũng tươi cười mà trông đau buồn hơn cả khi khóc. - Trả mình chai bia đi.- Giọng nói của Thiên Di đã bắt đầu lè nhè.- Mình đang uống để chúc mừng cậu mà. Đáng lẽ cậu phải vui vì mình đã chọn cậu chứ! - Cậu thế này thì mình vui làm sao nổi?- Minh Long buồn bã nhìn Thiên Di. - Cậu biết không? Mình đã chọn cậu, mình không chọn Mạnh Hoàng. Ha, cậu ta có gì hay ho chứ? Làm sao mình chọn cậu ta được. Rồi Thiên Di cầm lấy một chai bia khác và lảo đảo đứng lên: - Giờ mình vui, rất vui! - Cậu dừng lại đi, đừng uống nữa! Minh Long giận dữ nắm chặt lấy vai Thiên Di. Thiên Di ngỡ ngàng một chút rồi nó bắt đầu mỉm cười, mỉm cười mà những giọt nước mắt lại rơi: - Mình ngốc lắm phải không? Mình ngốc nên mới rung động trước Mạnh Hoàng, ngốc nên mới đau lòng vì cậu ta. Mình phải làm sao, phải làm sao bây giờ? Mình thực sự đau lắm! Nói xong Thiên Di đổ gục vào ngực Minh Long. Minh Long ôm người con gái mình yêu trong tay mà thấy như trái tim Thiên Di đang ở xa rất xa Minh Long. Dù biết Thiên Di đang say mềm không biết gì nữa nhưng Minh Long vẫn ghé sát vào tai Thiên Di thì thầm: “ Thiên Di, cậu biết không, giờ mình cũng đau lắm!” Thiên Di nằm ngủ thiêm thiếp trong phòng của Minh Long. Ở công viên, gọi mãi mà không thấy Thiên Di tỉnh nên Minh Long quyết định đưa Thiên Di về nhà của mình. Cả nhà đều đi vắng nên Minh Long lại cặm cụi chăm sóc cho Thiên Di. Ngắm nhìn Thiên Di đang ngủ, bất giác Minh Long không nén nổi tiếng thở dài. Đây là lần đầu tiên Minh Long thấy Thiên Di uống say thế này. Minh Long lại gần Thiên Di và nhẹ nhàng đắp lại chăn cho nó. Đột nhiên, từ khóe mắt Thiên Di chảy ra một giọt nước- giọt nước mắt khẽ lăn và rơi xuống gối. - Tôi không thể bỏ mặc Minh Long. Minh Long đã giúp đỡ tôi rất nhiều. Nhưng…Mạnh Hoàng, tôi yêu anh. Minh Long đau đớn trượt dài xuống nền nhà, một giọt nước mắt mặn chát khác cũng đã rơi. Những lời Thiên Di nói trong giấc mơ đã kéo trôi nốt hi vọng mỏng manh cuối cùng của Minh Long. Minh Long bước ra ngoài và lặng lẽ khép cửa căn phòng. *** - Thiên Di, bà mau dậy đi! Thiên Di khẽ nhíu mày rồi từ từ mở mắt. Trước mặt Thiên Di không ai khác mà chính là cô bạn thân nhất. - Hoa, có chuyện gì mà bà đến nhà tôi sớm vậy? - Nhà bà ở đâu ra chứ? Đây là nhà Minh Long. - Hả?Cái gì?- Thiên Di bật dậy.- Sao tôi lại ở đây? - Hôm qua bà uống say, Minh Long không yên tâm nên đã đưa bà về đây. Sáng nay Long gọi tôi đến đón bà. Mà bà cũng thật là…sao lại uống say thế chứ? Thiên Di chỉ mơ màng nhớ rằng hôm qua nó gọi Minh Long ra công viên, ở đó nó đã uống rất nhiều. Rồi sau đó mọi chuyện thế nào Thiên Di không nhớ nổi nữa - Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, bà mau nói đi. Thiên Di mệt mỏi kể cho Hoa nghe chuyện đã xảy ra. Hoa từ ngỡ ngàng bắt đầu chuyển sang lo lắng. - Sao tôi mới nghỉ học một hôm mà lắm chuyện xảy ra thế? Thiên Di, bà đã suy nghĩ kĩ khi quyết định như vậy chưa? - Tôi chỉ làm theo những gì mình cho là đúng thôi. - Bà hâm quá!- Hoa gõ mạnh lên trán Thiên Di.- Chuyện tình cảm đừng làm theo những gì mình cho là “đúng” mà hãy làm theo những gì mình “muốn”. À, chút nữa thì tôi quên, Minh Long có gửi cái này cho bà. Hoa nói rồi đưa cho Thiên Di một tờ giấy được gấp làm bốn. Thiên Di hồi hộp mở mảnh giấy ra và những dòng chữ bắt đầu hiện lên trước mắt nó. “Thiên Di, cậu còn mệt lắm không? Chắc là vẫn mệt lắm vì hôm qua cậu uống nhiều thế cơ mà. Hôm qua khi nghe cậu nói rằng cậu chọn mình, mình thực sự rất vui. Mình tự nhủ với lòng mình rằng nhất định sẽ chăm sóc cho cậu thật tốt. Nhưng khi trông thấy những giọt nước mắt của cậu, khi thấy cậu đau khổ vì người con trai khác, mình biết mình sẽ không thể làm được việc ấy rồi. Mình biết cậu cảm thấy có lỗi với mình, cảm thấy đã nợ mình rất nhiều nên mới chọn cách ở bên mình. Nhưng mình thì chỉ muốn cậu hạnh phúc, chỉ muốn trông thấy nụ cười của cậu. Cậu yêu Mạnh Hoàng, tại sao lại không ở bên cậu ấy? Mình đã suy nghĩ rất nhiều và đã quyết định sẽ từ bỏ, để cậu có thể được ở bên cạnh người con trai mà cậu yêu. Thời gian ở bên cậu có lẽ sẽ là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của mình. Trong trái tim mình sẽ luôn luôn có cậu, luôn luôn yêu cậu. Còn bây giờ, hãy mau đi tìm tình yêu của cậu đi, Thiên Di ngốc!” Thiên Di đọc thư của Minh Long mà không biết nước mắt đã rơi từ bao giờ. Minh Long yêu và chấp nhận hi sinh để cho người mình yêu được hạnh phúc, Long đã chọn cách buông tay. Hoa thấy T Không là không, tôi không đi đâu.- Hoa lắc đầu quầy quậy.- Hai người đi du lịch tự nhiên tôi lao vào làm kì đà cản mũi à? Thiên Di vẫn nằng nặc tóm chặt lấy áo của Hoa: - Bọn tôi còn không ngại việc đấy thì bà ngại gì. Cả tôi và Mạnh Hoàng đều muốn bà đi chung cho vui. Vả lại, lúc nào bà cũng nói muốn tới Nha Trang một lần còn gì! - Nhưng…làm như thế thì vô duyên lắm. Dù gì thì tốt nhất là tôi cứ ở nhà. - Này, bà có phải là bạn tôi không hả?- Thiên Di tỏ vẻ giận dữ. - Ơ, không phải bạn thì tôi là chị của bà à? - Tôi nói nghiêm túc đấy, tôi thật sự rất muốn bà đi cùng. Thêm một điều nữa, bà cũng biết là tôi không thể một mình đi chung với Mạnh Hoàng mà. - Chuyện này…- Hoa phân vân nghĩ ngợi một lát rồi cuối cùng cũng mỉm cười.- Nhưng nói trước là chi phí của ai thì người đấy trả. Tôi không muốn bị mang tiếng là kẻ lợi dụng bạn bè đâu! Thiên Di tròn mắt ngạc nhiên một lát rồi nhảy cẫng lên sung sướng. - Tôi biết bà thương tôi lắm mà! *** Ba giờ chiều, trong căn phòng sang trọng dành cho tổng giám đốc, bà Minh Mĩ ngồi yên lặng trước bàn làm việc, ánh mắt chăm chú lướt qua những tờ hợp đồng. Người đàn bà ấy...