watch sexy videos at nza-vids!

ĐÔI MẮT CỦA HẦU GÁI

score
Đánh giá: 4.5/5, 3266 bình chọn

An Ninh đẩy nhẹ cửa phòng bước vào, cậu hai vẫn đang ngủ. Cô đặt ly sữa và hambuger lên bàn rồi lại gọi cậu hai dậy.
- Cậu hai...Đồ ăn của cậu tôi đã mua về rồi...Cậu dậy ăn đi.
Cậu hai cựa mình, trên gương mặt cậu lấm tấm mồ hôi. An Ninh đặt tay lên trán cậu...đầu cậu nóng như lửa.
- Cậu hai...cậu sao thế...? – An Ninh lay cậu hai dậy.
Gương mặt cậu tái nhợt đi, mồ hôi đổ ra nhiều hơn và hơi thở gấp hơn.
- Tôi không sao đâu, lấy cho tôi cốc nước...– Cậu hai mở mắt, giọng nói yếu ớt.
An Ninh vội lấy cho cậu hai cốc nước.
- Đây, nước của cậu đây.
Cậu hai đón lấy.
- Tôi xin lỗi cậu, cậu ốm mà tôi không biết, tôi thật sơ ý, xin lỗi, đáng lẽ ra tôi không nên đi quá lâu như vậy...– An Ninh vừa nói vừa khóc.
Nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má An Ninh, cậu hai không khỏi ngỡ ngàng. Người cậu yêu trước kia cũng đã từng khóc như thế, luôn lặng lẽ khóc bên cạnh cậu, còn cậu chỉ biết đứng nhìn, nhìn theo cái bóng bé nhỏ đang dần xa cậu mà không thể làm gì khác. Nhưng lần này sẽ không thế, cậu không thể để bất kỳ người con gái nào khóc vì cậu nữa...nhất lại là An Ninh, người mà ngay lúc này đây cậu muốn ôm chặt vào lòng.
- Đừng khóc, tôi không sao, thật mà. Hamburger của tôi đâu? – Cậu hai an ủi An Ninh.
An Ninh vội lấy chiếc hamburger trên bàn, cô đưa nó cho cậu hai.
- Của cậu đây, để tôi đi lấy nước, phải đắp khăn lên trán. – An Ninh bối rối.
Sau khi cho cậu hai uống thuốc, cô cẩn thận đắp khăn lên trán cậu rồi lau tay và vùng cổ cho cậu. Đột nhiên cậu nắm lấy tay cô...
- Xem này, tay cô lạnh cóng như vậy rồi.
Cậu cầm tay cô ủ vào trong chăn và nắm chặt nó.
- Thưa cậu, tôi không sao đâu...– An Ninh rụt tay lại...Nhưng bị cậu giữ lại...
- Để yên một lát đi, khi nào nó ấm trở lại thì tôi sẽ thả tay cô ra.
An Ninh không rụt tay lại nữa, cô cứ ngồi yên như thế, bàn tay cô ấm dần lên, hơi ấm từ bàn tay cậu hai đang truyền sang tay cô, hơi thở phả ra gấp gáp và nóng hổi.
- An Ninh à...– Cậu hai gọi nhỏ.
- Vâng thưa cậu...
- Lần sau đừng bao giờ khóc nhé...dù cho tôi có ốm hay tôi có sao đi nữa cũng đừng có khóc nhé.
Cậu siết chặt tay An Ninh hơn.
- Người tôi đã từng yêu...tôi đã làm cho cô ấy khóc quá nhiều...Chính tôi đã phá hỏng cuộc đời cô ấy...
Cậu nhẹ nhàng gối đầu lên tay cô, như một đứa trẻ đang cần hơi ấm từ mẹ.
- Cô có thể...có thể...an ủi tôi được không?
Lời đề nghị bất ngờ của cậu hai khiến An Ninh không hỏi ngỡ ngàng.
- Nhưng tôi phải an ủi thế nào??? Tôi không giỏi trong việc này lắm...
- Thì...cô cứ coi tôi như một chú cún con...
An Ninh ngượng ngùng...Cô đặt nhẹ tay lên mái tóc bồng bềnh của cậu rồi dịu dàng vuốt ve chúng.
- Ngoan nhé, ngoan nhé...
...
- Thích thật...– Cậu khẽ dụi đầu vào tay cô.
Cô lặng nhìn người con trai ấy, người con trai đang cố gắng sống tốt từng ngày trong cái môi trường nghẹt thở. Ai nói làm con nhà giàu là sướng, họ chỉ được đáp ứng đầy đủ về mặt vật chất. Nhưng tâm hồn họ lại nguội lạnh, nó bị sức mạnh của đồng tiền và quyền lực làm đóng băng, bị chữ sĩ diện, niềm kiêu hãnh chi phối...Họ không được sống thật với tình cảm của mình. Yêu cũng không dám yêu, khóc cũng chỉ biết lặng lẽ mà nuốt nước mắt vào trong lòng...
...
Cậu vuốt nhẹ đôi má cô, hóa ra dáng cô lúc ngủ là thế này đây...ngay cả khi cô ngủ gục bên cạnh cậu với tư thế xấu nhất, cô vẫn giống Bách Hợp. Không biết đã bao đêm cậu đứng trước cửa phòng cô, cậu muốn ôm chặt cô nhưng lại sợ cô bị tổn thương, cậu muốn nói với cô rằng...cậu đang phát điên lên vì cô, nhưng rồi cậu lại giữ nó trong lòng. Cậu dối lòng mình rằng rồi nó sẽ ổn, nhưng nó lại rạo rực lên khi cậu bắt gặp ánh mắt ấy. Ánh mắt thiết tha, đẹp rạng ngời ấy...
Cậu khẽ hôn lên má cô, đôi má ấm...mềm mại...Cô vẫn say ngủ...hàng mi dày khẽ rung lên, đôi mày khẽ nhíu lại...Cậu lại hôn cô, một nụ hôn thật sự, nhẹ nhàng, thoáng qua nhưng ngọt ngào đầy tình cảm...Bất chợt cô mở mắt ra...Cô co người lại khi bắt gặp ánh mắt cậu. Rất gần, khoảng cách của hai đôi môi đang chạm vào nhau.
- Cậu đang làm gì vậy?
- Chưa hết đâu...
Cậu lại kéo cô vào lòng, lần này là nụ hôn thật sâu, nụ hôn nồng nàn chất chứa từ rất lâu trong lòng cậu.
Cô không đẩy cậu ra, cô cũng muốn có nó, muốn có nụ hôn này. Trong khoảnh khắc đó, cô không muốn nghĩ gì cả, không muốn nghĩ đến thân phận giữa cô và cậu, không muốn nghĩ đến lời nói cay nghiệt của bà chủ. Bất chấp việc cô có bị tổn thương hay không, nhưng lúc này đây, cô chỉ muốn tận hưởng giây phút được đắm chìm trong nụ hôn ngọt ngào của cậu hai dành cho mình.



Chương 8: Vâng, cô ấy là vợ của tôi.

(Note: Những đoạn hội thoại được đặt trong dấu (...) ám chỉ nhân vật đang sử dụng ngoại ngữ, các bạn đọc để ý hộ mình nha ^^)...
« Trước1...1516171819...48Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Voz TIỂU THƯ ÔSIN
» Truyện Voz VÀ NẾU...ANH YÊU EM
» Truyện Voz ĐỪNG ĐÙA VỚI GÁI HƯ
» Truyện Voz ĐÔI MẮT CỦA HẦU GÁI
» Truyện Voz Chạy Đi Em, Đừng Ngoảnh Lại
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
» BẢY NGÀY LÀM GIA SƯ
» Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
» Chị Ơi ! Anh Yêu Em
» KẾT THÚC MỘT TÌNH YÊU
» TÁN GÁI KHÓ THẾ SAO
» TRUYỆN THỜI SINH VIÊN
» Xe ôm của thiên thần
» ĐỐI THỦ CỦA ĐẠI CA
» Chạy Đi Em, Đừng Ngoảnh Lại
» ĐÔI MẮT CỦA HẦU GÁI
12»
Tags:
bạn đang xem

ĐÔI MẮT CỦA HẦU GÁI

bạn có thể xem thêm

Truyện Voz còn nữa nè

ĐÔI MẮT CỦA HẦU GÁI v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk