watch sexy videos at nza-vids!

ĐÔI MẮT CỦA HẦU GÁI

score
Đánh giá: 4.5/5, 3271 bình chọn

Cậu bước xuống giường rồi lặng lẽ pha một ly sữa nóng. Cậu đặt nó trước cửa phòng An Ninh, người con gái mà mới chỉ mười phút trước cậu còn coi như một thứ mà cậu muốn chiếm hữu. Mở điện thoại, cậu nhắn một tin vào máy An Ninh, tiếng tin nhắn báo, cậu đã nghe thấy nó reo khe khẽ trong phòng, cậu chắc nó đã được gửi đến máy An Ninh rồi lặng lẽ trở về phòng mình.
Chiếc cặp tóc của cô rớt trên sàn, sợi dây chuyền, chiếc giày...Bằng chứng của những tội lỗi cậu đã gây ra...Cậu nhớ lại giọt nước mắt cam chịu của người con gái yếu ớt ấy, nó khiến cậu sợ và toát mồ hôi hột. Cậu ngồi sụp xuống nền đất lạnh, chính cậu còn cảm thấy ghê tởm bản thân mình, cậu biến thành một con quái vật, một lọ mực nhem nhuốc đang cố làm vấy bẩn tờ giấy trắng...Cậu tưởng tượng lại bàn tay mình...bàn tay cậu đã chạm vào da thịt cô...ghì chặt và cố cưỡng bức nó. Cậu chạm tay lên môi mình, đôi môi đã như muốn nuốt chửng lấy An Ninh...Cảm giác vẫn còn, cái cảm giác bất lực trước những giọt nước mắt ám ảnh...những giọt nước mắt của sự nhục nhã, bất lực, cam chịu. Cậu ghê tởm chính bản thân mình, một tên bệnh hoạn, một kẻ xấu xa đáng bị trừng phạt.



Chương 10: An Ninh, tôi đã gặp lại em rồi!

- An Ninh...– Giọng ông giám đốc gọi An Ninh từ phía cửa phòng.
An Ninh giật mình khi nghe thấy tiếng gọi từ xa, đã hai năm rồi nhưng mọi thứ với cô vẫn như ngày nào. Mặc dù vẻ ngoài, địa vị của cô lúc này không còn là cô hầu gái của Lưu gia như hai năm về trước nhưng mỗi khi đi trên đường thấp thoáng nhìn thấy bóng dáng người xưa cô vẫn thất thần đi theo. Và rồi để hàng đêm lại kí ức lại ùa về vào cái ngày ấy...Cô thức dậy rồi lại ngồi một mình trong căn phòng trống trải...
- Có chuyện gì cần căn dặn tôi vậy thưa giám đốc?
- Cô giúp tôi chuẩn bị mọi thủ tục và giấy tờ liên quan đến hợp đồng lần này nhé. Khoảng một tiếng nữa chúng ta sẽ đi gặp đối tác lần này.
An Ninh giờ này là một thư ký giám đốc của một công ty mỹ phẩm K khá lớn tại Nhật. Hai năm qua An Ninh đã cố gắng sống thoát ra khỏi cái bóng của một cô hầu gái...thoát ra khỏi những ám ảnh quá khứ. Cô đã cô gắng để thay đổi mình, vốn là người có đầu óc, cộng thêm những gì cô đã học được từ Thiên Bảo hai năm về trước và sự nỗ lực không ngừng nghỉ của mình, An Ninh đã chứng tỏ được cho mọi người thấy năng lực của bản thân. Ngay cả diện mạo và phong cách sinh hoạt cũng thay đổi. Trước kia, cô luôn tự hào mình là một hầu gái mẫu mực, luôn luôn đặt bản thân vào những quy tắc, khuôn mẫu được đặt ra. Áp đặt tính cách và suy nghĩ của mình trong những thứ được dạy trong Lưu gia. Giờ đây, An Ninh là một cô gái trưởng thành, mái tóc dài ngang vai bồng bềnh, cặp kính cận nhỏ xinh, bộ đồ công sở thanh lịch và lối ăn nói thoải mái tự nhiên. Cô thích cuộc sống hiện tại, dường như cô tìm lại được con người thật của mình, con người mà cô đã lãng quên suốt những năm sống ở Lưu gia...
Cuộc điện thoại khẩn reo lên tại phòng thư ký, giọng phó giám đốc quen thuộc có vẻ gấp gáp bên đầu dây, và ông yêu cầu cô nối máy với giám đốc.
Sau một hồi nói chuyện với phó giám đốc, ông giám đốc gọi An Ninh vào và giao cho cô một tập tài liệu.
- Cô mang tập tài liệu này tới cho phó giám đốc, giúp ông ấy giải quyết chuyện ở phân xưởng, có gì gọi điện cho tôi ngay. Còn việc hẹn gặp với đối tác chiều nay thì cứ để tôi lo.
An Ninh vâng lời và nhận tập hồ sơ từ ông giám đốc.

Hai năm trôi qua, hai mùa Giáng sinh trôi qua, cũng báo hiệu cho cậu, An Ninh đã xa cậu hai năm. Không biết giờ đây cô sống thế nào, cô đang là một hầu gái của một gia đình nào đó hay đang sống một cuộc sống hạnh phúc nơi nào bên một người yêu thương cô. Hai năm qua cậu chờ đợi cô, tìm kiếm cô nhưng đều vô ích, cậu tới nhà van xin cha cô cho cậu biết cô đang ở đâu, nhưng đổi lại chỉ là sự im lặng đáng sợ. Cậu hỏi tất cả những người có thể nhưng cái mà cậu nhận lại luôn là những cái lắc đầu bất lực, giống như An Ninh đã hoàn toàn biến mất khỏi trái đất vậy.
Nhìn ra ngoài phố, những con đường nước Nhật luôn đông đúc và tấp nập. Cậu đã đi qua nó biết bao nhiêu lần, nhìn ngắm những cô gái đi qua đường, cố gắng tìm kiếm cái bóng hình in sâu trong cậu. Nhưng mọi thứ đọng lại chỉ là sự hối hận muộn màng. Giá như lúc ấy cậu dừng tay lại, giá như cậu chịu lắng nghe những giọt nước mắt van xin của cô thì giờ đây cậu sẽ không phải sống trong sự dằn vặt khốn khổ này.
- Thưa cậu chủ, chiều nay chúng ta có hẹn với giám đốc của tập đoàn K cậu có cần lùi lịch hẹn không ạ? Tôi thấy cậu hơi mệt. – Người lái xe lo lắng hỏi cậu hai.
- Không cần đâu, làm cho nhanh còn về nước, ngày mai là sinh nhật tròn một tuổi của cháu gái tôi, tôi không muốn bị muộn.
Người lái xe dừng lại ở một quán café nhỏ rồi nói cậu hai đợi một lát. Cậu hai chẳng mấy để ý, mọi thứ cậu quan tâm hiện giờ chỉ là công việc. Từ ngày mở công ty riêng đến nay, cậu càng bận rộn hơn với hàng tá những công việc, công việc tập đoàn Lưu gia rồi ở công ty của cậu. Cậu không cho phép mình ngừng nghỉ và thôi nghĩ ngợi, cậu nén nỗi nhớ An Ninh bằng cách luôn để bản thân bận rộn. Một năm là quá đủ, một năm như một con thiêu thân đi tìm An Ninh, cậu giống như một người điên đi tìm trong vô thức, hết lần này đến lần khác. Giờ thì cậu đã hiểu, cậu hiểu ra rằng cũng đến lúc phải buông tay, cậu nên để cho An Ninh có một cuộc sống tự do, một cuộc sống hạnh phúc....
« Trước1...2021222324...48Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Voz TIỂU THƯ ÔSIN
» Truyện Voz VÀ NẾU...ANH YÊU EM
» Truyện Voz ĐỪNG ĐÙA VỚI GÁI HƯ
» Truyện Voz ĐÔI MẮT CỦA HẦU GÁI
» Truyện Voz Chạy Đi Em, Đừng Ngoảnh Lại
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
» TÁN GÁI KHÓ THẾ SAO
» Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
» EM LÀ ĐỂ YÊU THƯƠNG
» ĐỪNG ĐÙA VỚI GÁI HƯ
» ĐÔI MẮT CỦA HẦU GÁI
» Chờ Ngày Băng Tan
» Chạy Đi Em, Đừng Ngoảnh Lại
» BẢY NGÀY LÀM GIA SƯ
Tags:
bạn đang xem

ĐÔI MẮT CỦA HẦU GÁI

bạn có thể xem thêm

Truyện Voz còn nữa nè

ĐÔI MẮT CỦA HẦU GÁI v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk