Sau khi nghe xong Tử Kỳ cũng an tâm hơn, nhưng Tử Kỳ lại muốn biết cảm giác của Hàn Dương đối với mình như thế nào nên mạnh dạn hỏi
-“ Thế cô có cảm giác gì với tôi không?”- câu nói này quả thật không giống với phong cách của thiên tài Tử Kỳ, nhưng vì không thể đoán ra nên Tử Kỳ đành phải hỏi.
Hết ngạc nhiên này lại đến ngạc nhiên khác làm cho Hàn Dương ngẩn người dùng ánh mắt thăm dò nhìn Tử Kỳ. Hắn có phải tên ác ma Lý Tử Kỳ không vậy? Hôm nay hắn không uống nhầm thuốc mà thái độ và cách nói chuyện cứ y như mấy cô gái ra mắt bố mẹ chồng tương lai vậy. Tại sao hắn lại quan tâm đến cảm nghĩ của mình chứ, hắn có ý đồ gì với mình? Một loạt câu hỏi hiện lên trong đầu Hàn Dương.
-“ Tại sao anh lại hỏi câu này?”- Hàn Dương nheo mắt hỏi.
Thấy Hàn Dương nhìn mình chằm chằm làm cho Tử Kỳ không được tự nhiên.
-“ Cô cứ trả lời tôi là được, không cần phải hỏi lại tôi”
-“ Vậy thì tôi xin nói thẳng, tôi rất ghét anh”
Câu nói này của Hàn Dương như một lưỡi kiếm đâm thẳng vào trái tim mới mở của Tử Kỳ làm cho Tử Kỳ cảm thấy đau đớn. Lần đầu tiên hắn chịu hạ mình để hỏi một người con gái những câu hỏi ngớ ngẩn như vậy, thế mà câu trả lời hắn nhận được là một nắm muối xát vào vết thương trong tim hắn. Khuôn mặt của Tử Kỳ tràn đầy đau thương và giận dữ. Hắn không chấp nhận việc này, hắn không có khả năng chấp nhận được sự thật rằng Hàn Dương ghét hắn. Lúc đầu hắn cũng biết hai người đều ghét nhau, nhưng sau một thời gian gặp mặt, hắn biết Hàn Dương không giống các cô gái khác, nàng thẳng thắn, thích bênh vực kẻ yêu, ngây thơ và là một người có thể tin tưởng. Chính vì tính cách của nàng như vậy mà hắn đã yêu nàng lúc nào không hay, nhưng hắn không biết cách thổ lộ, vì vậy chỉ có thể tiếp tục tranh cãi, gây sự với Hàn Dương để thu hút nàng.
Nội tâm của Tử Kỳ đang gào thét, không thể tiếp tục để Hàn Dương không biết tình cảm của mình nữa. Vì vậy Tử Kỳ đã vươn tay kéo Hàn Dương vào lòng, giữ chặt quyết không buông mặc cho Hàn Dương đang ra sức vùng vẫy.
-“ Em có nghe thấy trái tim tôi đang thổn thức vì em không?” – Tử Kỳ nhẹ nhàng hỏi.
Hàn Dương đang lúng túng và bất ngờ vì hành vi này của Tử Kỳ thì lại nghe thấy hắn nói, nàng ngẩn người, sau đó cũng im lặng thử nghe tiếng tim đập của hắn. Quả thật tim hắn đập rất nhanh, ngửa mặt lên nhìn hắn, nàng thấy hắn cũng đang nhìn mình một cách say mê. Hàn Dương đỏ mặt, cảm giác được hắn ôm vào lòng cũng không tệ, Hàn Dương không ghét bị hắn ôm như thế này, nhưng lý trí nói cho nàng biết nàng phải kháng cự lại.
-“ Tôi không hiểu anh nói gì”
Vẻ mặt của Tử Kỳ càng ngày càng đen, sự nhẫn nhịn của Tử Kỳ đã lên đến đỉnh điểm, vì thế hắn cúi mặt xuống, áp đôi môi của mình vào đôi môi mềm mại của Hàn Dương. Hàn Dương không ngờ Tử Kỳ có thể hành động như vậy, nhất thời sững sờ sau đó lý trí nhanh chóng trở lại, nàng giãy dụa, quay mặt đi chỗ khác. Nhưng Tử Kỳ không chịu kết quả như vậy nên đưa một tay lên đầu Hàn Dương, giữ chặt không cho nàng quay mặt, một tay vẫn để trên người Hàn Dương. Hàn Dương định lên tiếng nói thì Tử Kỳ đã thuận thế đưa lưỡi của mình tiến vào miệng của Hàn Dương cuốn lấy chiếc lưỡi của nàng. Nụ hôn đã dần làm cho Hàn Dương mất đi lý trí, nàng đành để mặc cho Tử Kỳ hôn mình. Sau một hồi, Tử Kỳ cảm thấy hô hấp trở nên khó khăn mới chịu buông Hàn Dương ra, nhìn thấy khuôn mặt đỏ ửng của Hàn Dương, Tử Kỳ cảm thấy rất vui.
Chương 20
Tử Kỳ vẫn ôm lấy Hàn Dương, cúi đầu xuống gần chiếc cổ trắng ngần của nàng và cảm nhận hương thơm trên người Hàn Dương một lúc sau mới lên tiếng
-“ Bây giờ thì em đã hiểu anh nói gì chưa?”
Hàn Dương vẫn còn đang thổn thức vì nụ hôn bất ngờ lúc nãy thì lại nghe được câu hỏi của Tử Kỳ làm cho mặt nàng càng thêm đỏ, tim cũng đập nhanh hơn.
-“ Vì sao anh lại thích tôi? Không phải lúc đầu anh rất ghét tôi hay sao? Anh luôn nói những lời làm cho tôi tức giận, vì cái gì lại thay đổi như vậy? Có phải khi anh biết thân phận thật sự của tôi thì thích tôi?”
Tử Kỳ nghe Hàn Dương nói vậy rất tức giận, chẳng lẽ nhà hắn nghèo đến mức khi thấy Hàn Dương là thiên kim tiểu thư của Hàn thị mới yêu nàng? Trong mắt nàng hắn là người như vậy sao? Nghĩ tới đây Tử Kỳ sa sầm mặt mày –“Em thật sự nghĩ tôi là con người như vậy sao? Nhà tôi nghèo đến mức tôi phải chạy theo một thiên kim nhà giàu như em sao?”
-“ Tôi..tôi không phải nghĩ như vậy”- Hàn Dương có chút áy náy.
Thấy Hàn Dương có vẻ đã biết sai nên Tử Kỳ cũng dịu đi –“ Anh yêu em là bởi vì em không giống những người con gái khác, em thiện lương, ngây thơ. Em không bị những thứ bề ngoài thu hút, những người con gái khác khi thấy anh thì luôn bám lấy anh để lấy lòng và có ý muốn chiếm hữu anh như một món bảo vật. Điều này làm anh rất khó chịu. Nhưng em thì không như vậy, em luôn xem anh như một người con trai bình thường chứ không phải là món bảo vật để tranh cướp, vì thế khi ở bên em mặc dù luôn cùng em đối chọi, cãi nhau nhưng trong sâu thẳm lòng anh luôn cảm thấy vui vẻ. Mặc dù cho tới tận hôm nay, khi thấy em đi cùng tên con trai khác anh mới phát hiện anh đã yêu em, yêu em từ rất lâu rồi”.
Tử Kỳ nói xong liền đem ánh mắt chất chứa đầy tình cảm nhìn vào Hàn Dương. Hàn Dương cảm thấy rất không tự nhiên, hai má bỗng dưng càng thêm hồng và cũng không dám nhìn thẳng vào mắt Tử Kỳ nữa. Thấy Hàn Dương có ý muốn tránh né, Tử Kỳ liền cầm lấy hai vai của Hàn Dương, bắt Hàn Dương phải nhìn vào mình –“ Em nghe hết những lời anh nói chứ? Em hãy nói cho anh nghe em nghĩ gì về anh đi”
Hàn dương nhìn vào Tử Kỳ -“ Tôi cần thời gian suy nghĩ”...