-“ Tiểu nha đầu kia, mi muốn chết rồi phải không? Mi có biết mi vừa làm gì với ai không? Đã xấu lại còn ghê gớm”- lửa giận bừng bừng bốc lên trong hắn. Hắn phải dạy cho con nhóc này một trận vì tội dám biến cục cưng của hắn thành đồ phế thải.
-“ Bổn tiểu thư đây không cần biết mi là ai, ta vừa biến chiếc xe yêu quý của mi thành đồ bỏ đi đó, mi tính làm gì ta”- Hàn Dương chiếu cái nhìn khiêu khích về phía hắn.
Thật không may cho Hàn Dương, hắn là một kẻ không kiêng nể con gái, vì vậy sau khi nghe nàng nói, hắn liền vung tay định đánh nàng. Nhưng nàng là ai chứ? Nàng là Hàn Dương, vì thế đâu dễ bị người ta ăn hiếp. ngay sau khi thấy hắn có ý định đánh nàng, nàng đã nhanh chân đá cho hắn một cước ngay tại hạ bộ làm cho hắn khụy xuống, nằm vật vã đau đớn. Lúc này tất cả mọi người đều hoảng sợ, vì hành động của nàng đã động đến đại ca của trường, hắn nổi tiếng là lạnh lùng và đáng sợ. Nhưng hắn lại cực kì thông minh và đẹp trai nên con gái trong trường đều chết lặng trước hắn, chưa có ai dám làm vậy với hắn.
Những người con gái thì nhìn nàng với ánh mắt hình viên đạn còn những tên con trai thì vừa sợ vừa âm thầm vui mừng vì cuối cùng đối thủ của đại ca đã xuất hiện.
Cảm thấy tình hình không ổn, Hàn Dương liền phi thẳng vào trong trường, tìm tới phòng học lớp 10A của nàng và tìm một chỗ an phận.
Nàng không hề biết rằng kể từ giây phút nàng gặp hắn thì số phận của nàng đã thay đổi, những năm tháng bình yên dần biến mất, thay vào đó là những ngày phiền phức với tên con trai kia.
Trong khi nàng đã ngồi trong lớp thì ở ngoài cổng trường vẫn đang xôn xao.
Lý Tử Kỳ cố gắng đứng dậy, đi vào trong lớp với khuôn mặt đằng đằng sát khí mà không quan tâm tới chiếc xe đang nằm giữa cổng trường.
Chương 3
Cánh cửa lớp 11A chịu một cú đá bật mở ra một cách không thương tiếc, cả lớp đang ồn ào bàn tán sau một kì nghỉ hè không gặp nhau bỗng nhiên im lặng. Tất cả mọi người không ai bảo ai đều nhìn về phía cửa lớp và gặp con người mặt đầy sát khí đi về chỗ ngồi cuối lớp. Mới ngày đầu tiên của năm học mới mà đã phải chịu cảnh tượng đáng sợ này, thật là đau tim.
-“ Ê, có chuyện gì mà mặt dữ dằn vậy? nói cho tụi này nghe đi”- một bàn tay đặt lên vai hắn. Đó là Triệu Phong, là thằng bạn thân của Tử Kỳ. Bên cạnh hắn còn có mấy người bạn nữa đang vây quanh chờ câu trả lời của hắn.
-“ Tới cổng trường gặp phải chó dại, bị cắn một miếng không biết có phải tiêm phòng không đây”- hắn nén giận trả lời
-“ chó dại? Nói rõ đi rồi cùng nhau giải quyết”- Triệu phong nhíu mày hỏi lại
Hắn quan sát vẻ mặt của mấy người rồi kể lại đầu đuôi câu chuyện. Nghe xong Triệu Phong không nín cười được liền ôm bụng cười. Tiếng cười của hắn làm Tử Kỳ vừa thẹn vừa giận liền quát “ Có im đi không?”
Thấy hắn đang cực kì không vui nên Triệu Phong cũng cố gắng không cười nữa -“ Thật không ngờ đại ca của trường Tây Du, vừa đẹp trai, giàu có vừa lạnh lùng lại bị một đứa con gái chân yếu tay mềm hạ gục, lại còn bị hạ gục ngay tại cổng trường nữa, thật là mất mặt”- hắn giả bộ thở dài một tiếng. Mấy người kia cũng không dám ho he một câu vì biết rằng bây giờ mà đụng vào hắn thì chỉ có chết mà thôi.
-“ Con nhỏ đó mà chân yếu tay mềm cái gì? Nó là nữ quỷ thì có, tớ thề sẽ không để nó được yên đâu”- hắn bực mình nói –“ Triệu Phong, bảo đàn em đi tìm con nhỏ đó về đây cho tớ, cho dù phải bới tung cái trường này lên cũng phải tìm cho ra”.
-“ Được rồi được rồi, bây giờ học đã thưa công tử, vào lớp rồi kìa” -“ Triệu Phong nói xong liền đi về chỗ ngồi cạnh hắn.
Buổi học của hắn trôi qua một cách nặng nề và u ám.
Còn Hàn Dương thì ngược lại, nàng đã làm quen được một người bạn, cô bạn tên là Thái Y có khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương, nhìn tổng quan có thể nói là xinh đẹp, mặc dù không phải nổi bật. Có điều Hàn Dương không ngờ là ở trường học bình thường như thế này cũng có hiện tượng bài xích những người quê mùa, xấu xí. Nàng là một ví dụ, ngay khi giới thiệu với lớp, mọi người đều nhìn nàng với ánh mắt chán nản, chỉ có Thái Y là vui vẻ muốn làm bạn với nàng.
“ Thôi kệ, có bạn rồi, không sao. Sau này ta sẽ tìm thêm rồi từ từ sẽ có nhiều bạn”- Hàn Dương lạc quan suy nghĩ.
Đã tới giờ ăn trưa. Hàn Dương cùng Thái Y đi đến khu căn-tin dành cho học sinh khối 10. “Mặc dù đây là trường rất bình thường nhưng xem ra khu ăn uống không đến nỗi tồi tàn” -Nàng âm thầm nhận xét.
Hai người nhanh chóng đi mua đồ ăn và tìm một cái bàn trống để ngồi vừa ăn uống vừa nói chuyện.
-“ Hàn Dương này, nói cho mình biết hoàn cảnh của cậu đi” – Thái Y lên tiếng.
Hàn Dương thấy Thái Y hiền lành nên đã nói rõ hoàn cảnh thật sự của mình cho Thái Y nghe.
-“Cái gì?”- cô nàng đứng dậy hét toáng lên làm cả khu căn-tin quay lại nhìn hai người.
-“Suỵt! cậu định làm cho cả trường biết hay sao vậy? tui đã nói là giữ bí mật cơ mà.”- Hàn Dương kéo tay Thái Y ngồi xuống.
-“ Hoàn cảnh của cậu như vậy tại sao lại chui vào cái trường này để học? Thật là không biết hưởng thụ mà.”
-“ Tôi có lý do riêng, bây giờ chưa thể nói hết cho cậu nghe, nhưng sau này tôi sẽ nói”- nàng thở dài một tiếng rồi tiếp tục ăn, để mặc Thái Y với trăm ngàn câu hỏi xuất hiện trong đầu.
Tại khu căn-tin của khối 11, bầu không khí ở đây hoàn toàn khác biệt với khu căn-tin khối 10. Một bầu không khí u ám, nặng nề đang bao trùm mà nguyên nhân ở không đâu xa do một chiếc bàn có 2 người con trai tuấn tú ngồi. Một người đang nhiệt tình ăn hết phần ăn của mình, một người đang đeo trên mặt một vẻ mặt ác quỷ làm cho toàn học sinh ở đây không dám thở mạnh vì sợ làm ảnh hưởng tới hắn....