watch sexy videos at nza-vids!

EM LÀ ĐỂ YÊU THƯƠNG

score
Đánh giá: 4.5/5, 2484 bình chọn


Giờ hắn mới biết, mình đã góp tay cho cha mình phá hoại cuộc sống của 1 gia đình, là người mà hắn đã hứa sẽ bảo vệ. Hắn hoàn toàn không thể tin vào chuyện này. Nhi nhìn phản ứng của hắn thì vui vẻ trong bụng:
- Nếu anh không làm theo yêu cầu của tôi thì… không biết cô ta khi hận anh sẽ như thế nào nhỉ?
- Cô muốn sao? – Hắn buồn bực nói. Cô ta cười:
- Làm người yêu của tôi, quên cô ta đi!
- Nếu như thế chẳng khác gì cô ấy hận tôi. Không!- Hắn cự tuyện. 1 lần nữa, khóe miệng cô cong lên kiêu ngạo:
- Thì từ từ tính tiếp. Giờ thì đi dạo sông Hàn với tôi, anh không muốn cô ta biết ngay bây giờ chứ?
Hắn im lặng thì Ân gọi đến. Sau đó nhận lời Nhi.

Tôi ngồi trong phòng hết tìm cái này đến tìm cái kia xem có gì vui không nhưng hình như không có. Có người gõ cửa, tôi ra mở. Là Khánh, anh ta cười:
- Đi dạo sông Hàn không?

Tôi suy nghĩ 1 chút, có nên đi không? Hắn biết chuyện thì chắc chắn sẽ rất tức giận. Tuy nhiên, ban nãy chính hắn cúp máy trước, tôi cũng đã nói bóng gió rồi. Ở đây cũng chán lắm, tôi gật đầu khoác áo vào. Anh ấy cùng tôi đi dọc sông Hàn hóng gió. Đúng lần đầu gặp cảnh đẹp như thế này, tôi chạy lăn xăn rồi đứng trước cầu để gió lồng lộng thổi vào. Khánh vẫn lặng lẽ đứng bên cạnh tôi, chẳng nói lời nào. Anh ấy cũng kiệm lời giống Thuận Bảo, có khi là ít nói hơn. Anh bảo tôi đứng yên chỗ này, chạy đi đâu đó, 1 lát sau quay lại với cây kẹo bông trên tay. Anh đưa cho tôi rồi lại im lặng tiếp. Tôi tháo bọc ở ngoài rồi ngắt 1 miếng đưa cho thân chủ có nó. Anh cũng cầm lấy mà cười. Tôi đi tiếp. Cây kẹo bông trên tay tôi rơi xuống, tôi đang rất sốc. Hắn đang đi chơi cùng Nhi, cô ta ôm lấy tay hắn. Gặp tôi, hắn cũng rất bất ngờ. Cô ta nhìn tôi, vẻ ngạo mạn của người chiến thắng:
- Trùng hợp nhỉ?
- Anh đang làm gì vậy? – Tôi nhìn hắn mong tìm lấy câu trả lời thích đáng chứ không phải ý nghĩ trong đầu tôi.
- Tất nhiên là đang đi dạo cùng tôi.
- Tôi không hỏi cô. – Tôi nhìn hắn, mắt ráo hoảnh. Hắn nhìn đi nơi khác mà không trả lời. Tôi nghe tim mình thắt lại. Khánh kéo vai tôi lại gần anh. Nhi cười:
- 2 người cũng tiến triển nhanh nhỉ? Tôi và Nam Phong đang hẹn hò. Đi trước nhé!- Cô ta kéo tay hắn đi qua mặt tôi. Tôi nắm tay hắn lại:
- Nếu anh không buông tay cô ta ra và đi với tôi thì tôi sẽ không nói chuyện với anh nữa!- Chỉ có tôi mới hiểu, tim mình lúc đó nó đã đập như thế nào. 1 nhịp đập, 1 nhịp đau. Hắn khựng lại, tay hắn khẽ co lại trong bàn tay tôi nhưng rồi nhanh chóng vuột mất. Hắn đã chọn cô ta. Tôi cảm nhận mình là người thua cuộc thật sự. Tôi nghe tim mình trật 1 nhịp mà điếng lòng. Tôi ngước lên nhìn Khánh:
- Về thôi!
- Nếu buồn thì đi uống rượu truyền thống của Hàn Quốc đi.

Tôi mỉm cười nhìn anh, tôi thấy, mỗi khi tôi đau lòng vì hắn, anh lại tình nguyện là người giúp tôi vơi đi nỗi buồn. Nhưng bây giờ thì tôi không có tân trí đó, thất thiểu đi về khách sạn. Có ai ngốc như tôi mà kì vọng vào mối-quan-hệ-không-được-đặt-tên hay không? Tôi không tin vào chuyện này vì ban nãy còn vui vẻ kia mà.

Thuận Bảo cầm tờ ghi chú trên tủ lạnh liếc nhìn dòng chữ ghi vội của chị mình thở hắt ra. Vò tờ giấy tiện tay vứt đâu đó, cậu ngồi trên ghế sô pha uống ly nước. Có tiếng chuông cửa vang lên. Cậu ra mở. Như đeo 1 cái ba lô rút bằng da vẫy vẫy tay cười:
- Gia chủ có mướn người làm đúng không?
Cậu đang dựa vào bên ngoài cửa thì vào bên trong đóng lại, Như lấy tay cầm cửa lại. Cậu đáp:
- Không đúng, không có thuê.
- Nè, anh em có thuê người nhưng em không chịu sợ họ làm phiền anh!
- Cô là người phiền nhất rồi! Về đi. – Cậu tuyệt tình. Cô nhăn nhó:
- Anh à, tài xế của em về rồi. Khu này khó bắt taxi lắm, cho em ở nhờ đi!
- Chuyện đó là của cô. – Cậu đóng sầm cửa lại rồi tuyệt tình đi vào nhà, bỏ lại Như đang năn nỉ phía dưới. Chỉ vài phút sau, mưa kéo đến. Như uể oải quay bước đi. Ông trời đúng là tuyệt tình mà. Cô vừa đi vừa lau nước mắt. Đi ra khỏi con hẻm, có 1 đám con trai đi đến buông lời trêu ghẹo. Cô quay người định chạy vào con hẻm lúc nãy nhưng hình như có ai đánh vào sau gáy làm cô ngất xỉu.

- Tôi đang ở đâu đây? – Cô lắc lắc đầu tỉnh dậy.
- Nhà tôi. – Thuận Bảo đi ra, tay quấn băng vào lòng bàn tay. Mặt cậu có dấy vết ẩu đả. Như nhìn hoàn cảnh này thì cảm động, ngồi khóc huhu. Cậu ngạc nhiên:
- Gì khóc?
- Anh cứu em đúng không? Anh đưa bông băng đây, em băng cho. – Như thút thít rồi cầm chai thuốc sát trùng. Bảo nhếch mép:
- Không có gì quan trọng. Tôi nghĩ mình đã sai khi cứu cô vì có bỏ lại, cô cũng không chết.
- Anh nói gì vậy? Đừng nói nữa!- Như nhăn mặt nhấn mạnh. Chuyện như thế này:
Khi trời bắt đầu mưa, cậu có từ trong nhà nhìn ra. Cậu cũng không thuộc hạng lòng dạ sắt đá nên cầm chiếc ô định đi tìm cô thì bắt gặp cô vừa bị 1 tên đánh ngất xỉu. Rất nhanh chóng, cả bọn thấy sự xuất hiện của cậu mà nhắm vào. Cậu bỏ chiếc ô, xông vào đánh. Các tên đó bàn bạc với nhau chuyện gì đó, trong lúc lơ là, cậu giật được cây sắt từ trong tay bọn đó kéo Như lên định bỏ chạy nhưng
« Trước1...323334
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Voz TIỂU THƯ ÔSIN
» Truyện Voz VÀ NẾU...ANH YÊU EM
» Truyện Voz ĐỪNG ĐÙA VỚI GÁI HƯ
» Truyện Voz ĐÔI MẮT CỦA HẦU GÁI
» Truyện Voz Chạy Đi Em, Đừng Ngoảnh Lại
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
» Chị Ơi ! Anh Yêu Em
» KẾT THÚC MỘT TÌNH YÊU
» CÔ DÂU MẶC VÁY ĐEN
» VÀ NẾU...ANH YÊU EM
Tags:
bạn đang xem

EM LÀ ĐỂ YÊU THƯƠNG

bạn có thể xem thêm

Truyện Voz còn nữa nè

EM LÀ ĐỂ YÊU THƯƠNG v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk